“Vẫn nên mau chóng tìm được linh chủng Nguyên Linh Tham, sau đó gieo trồng ngay, chờ nó trưởng thành xem có thể nhận được phần thưởng quầng sáng nào không.” Lục Huyền thầm nghĩ.
Hắn lại ghé vào cửa hàng tạp vật, Văn Càn báo cáo tình hình gần đây và giao cho hắn một ít linh chủng mà gã thu thập được. Đáng tiếc, chúng đều là những loại thông thường, phẩm giai đa phần là tam phẩm và tứ phẩm. Lục Huyền không nỡ từ chối ý tốt của gã nên quyết định mang về động phủ, thuận tay gieo trồng, xem sau này có thể nhận được bảo vật nào ưng ý hay không.
Trước khi rời đi, hắn động viên Văn Càn vài câu, khích lệ gã tiếp tục cố gắng, sau đó mới tiến vào Hải Lâu thương hội. Lần này, người ra nghênh đón hắn là Mộc đạo nhân, người chịu trách nhiệm giám định bảo vật trong thương hội.
Sau khi xử lý một số việc vặt liên quan đến linh thực, Lục Huyền lại trò chuyện với Mộc đạo nhân một lát, nhắc đến việc mình đang tìm kiếm linh chủng cao cấp Nguyên Linh Tham ngũ phẩm.
Mộc đạo nhân và nữ tu họ Văn nghe vậy đều tỏ ra nhiệt tình, nói rằng sẽ chủ động tìm kiếm trong thương hội để sớm giúp Lục Huyền có được linh chủng.
Nữ tu họ Văn đã hỏi thăm các phân lâu khác của thương hội nhưng đều không tìm được linh chủng Nguyên Linh Tham. Chỉ có hai phân lâu có linh dược Nguyên Linh Tham đã trưởng thành, nhưng thứ đó không có tác dụng quá lớn với Lục Huyền nên đành bỏ qua.
“Không vì gì khác, chủ yếu là ta muốn tận mắt nhìn thấy linh thực do chính tay mình vun trồng lớn lên từng chút một mà thôi.” Khi Mộc đạo nhân hỏi lý do, Lục Huyền mặt không đổi sắc, tim không đập loạn mà trả lời.
Dặn dò Mộc đạo nhân và Văn lâu chủ giúp mình thu thập linh chủng Nguyên Linh Tham xong, Lục Huyền khởi hành trở về động phủ.
Chẳng mấy chốc, hai tháng nữa lại trôi qua.
Trong khoảng thời gian này, hắn gần như chỉ ở trong động phủ, thỉnh thoảng mới ra ngoài gặp gỡ bạn cũ, nhưng cũng chỉ quanh quẩn trong Lôi Hỏa Tinh Động. Ngay cả ra ngoài cũng ít như vậy, nói gì đến chuyện thăm dò bí cảnh.
Hơn hai mươi gốc Băng Huỳnh Thảo còn lại đã ngưng tụ hạt giống thành công. Lục Huyền cẩn thận lấy từng hạt linh chủng chứa đựng sinh cơ dồi dào từ những phiến lá dài nhỏ của chúng. Sau khi dùng một thủ pháp đặc biệt xử lý qua, những hạt giống này đã có thể mang ra linh điền để bắt đầu một vụ gieo trồng mới.
Các loại linh thực còn lại trong động phủ cũng phát triển rất tốt.
Tại địa hỏa mạch, Thuần Dương Kim Liên lững lờ trôi nổi giữa dòng dung nham, trên lá sen mềm mại phủ kín những đường vân kỳ dị lớp lớp chồng lên nhau, trông như những ngọn lửa đang âm thầm cháy. Chính giữa đã kết một nụ hoa vàng óng rực rỡ. Thỉnh thoảng, dung nham tràn vào trong kim liên đều bị nụ hoa hấp thu trong nháy mắt.
“Thuần Dương Kim Liên ngũ phẩm... đã bước vào giai đoạn trưởng thành.” Lục Huyền nhìn đóa Thuần Dương Kim Liên được cải tiến từ Địa Hỏa Tâm Liên, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn khôn tả.
Hắn bay lên từ lòng đất, đến một mảnh linh điền gần đó. Mảnh linh điền này dùng để gieo trồng Ngũ Hành Huyễn Quả, một loại linh thực đã được cải tiến. Lực lượng ngũ hành không ngừng lưu chuyển trên cành lá, cả gốc linh thực chìm trong một vùng ảo giác mông lung. Nếu nhìn kỹ, rất có thể sẽ bị cuốn vào tầng tầng lớp lớp ảo cảnh mà không hề hay biết.
Hắn lần lượt kiểm tra trạng thái của từng gốc linh thực trong động phủ rồi dựa theo nhu cầu của chúng để chăm sóc cẩn thận.
Ngày hôm đó, trong lúc đang mải mê chăm sóc linh thực, hắn bỗng cảm thấy hơi ngứa ngáy trên tay trái. Xòe tay ra xem, chỉ thấy lòng bàn tay đột ngột nứt ra một khe hở, một con mắt màu xám trắng từ đó hiện ra.
Thông qua hình ảnh chia sẻ từ con mắt, hắn thấy một luồng độn quang đang bay nhanh về phía động phủ của mình.
Vì tin tức hắn có được Song Sinh Bạch Liên thất phẩm đã lan truyền ra ngoài, nên khoảng thời gian này, Lục Huyền luôn cảnh giác cao độ.
Dù luôn có hộ vệ của Thiên Tinh Động tuần tra quanh động phủ, lại có Thiên Thương Chân Quân đích thân ra mặt răn đe những tu sĩ Kim Đan có ý đồ xấu, nhưng hắn vẫn không quên để Hư Không Yểm Mục ở bên ngoài, liên tục giám sát xung quanh.
Hơn mười hơi thở sau, luồng độn quang đã đến bên ngoài động phủ. Một tu sĩ trung niên có tướng mạo bình thường, khí chất vững vàng hiện thân. Gã nghiêng đầu nhìn quanh, dường như đang xác nhận vị trí.
Ngay sau đó, một giọng nói trầm ổn truyền đến từ bên ngoài: “Lục đạo hữu, tại hạ là Khổng Mạc, tùy tùng của Thiên Thương Chân Quân, phụng mệnh Chân Quân đến đưa linh tuyền ngũ phẩm cho đạo hữu.”
“Hóa ra là tùy tùng của Thiên Thương Chân Quân...” Lục Huyền khẽ thì thầm, cuối cùng cũng yên lòng.
“Không ngờ hiệu suất của Thiên Thương Chân Quân lại cao như vậy, mới đó đã có được linh tuyền ngũ phẩm. Đúng là không uổng công ta nghĩ trăm phương ngàn kế để ‘cạo chút lông cừu’.” Hắn thầm nghĩ, thân hình hóa thành một luồng sáng, gần như ngay lập tức đã đến rìa động phủ.
“Hóa ra là Khổng đạo hữu, không thể tiếp đón từ xa, mong đạo hữu thứ lỗi.” Hắn vui vẻ mở trận pháp, mời vị tu sĩ trung niên vào động phủ.
“Lục đạo hữu khách khí rồi.” Khổng Mạc vội chắp tay nói.
Hai người một trước một sau đi vào tiểu viện.
“Lục đạo hữu, đây là linh tuyền quý hiếm mà Chân Quân thu thập được trong một bí cảnh, tên là Địa Âm Linh Tuyền, cấp bậc ngũ phẩm.” Gã phất tay, hơn mười chiếc bình đá tối màu xuất hiện trước mặt.
Lục Huyền dùng thần thức cảm nhận, thấy một loại linh tuyền màu đen nhạt đang chảy bên trong bình đá.
“Địa Âm Linh Tuyền chỉ có thể được thai nghén ở nơi cực âm, thu thập vô cùng khó khăn. Bên trong chứa đựng linh khí tinh thuần, có hiệu quả bồi bổ tuyệt vời đối với linh thực. Ngoài ra, loại linh tuyền này cũng rất thích hợp để luyện chế pháp khí, đan dược, có thể gia tăng tỷ lệ thành công và phẩm chất của thành phẩm.” Vị tu sĩ trung niên giới thiệu tỉ mỉ.
“Không hổ là linh tuyền ngũ phẩm!” Trong mắt Lục Huyền lóe lên vẻ kinh ngạc. Sau đó, hắn chỉ vào hơn mười chiếc bình đá giữa không trung rồi hỏi Khổng Mạc: “Toàn bộ số Địa Âm Linh Tuyền này đều dành cho tại hạ sao?”
Khổng Mạc chậm rãi gật đầu: “Đúng vậy. Chân Quân biết linh thực thất phẩm rất khó vun trồng, nên đã cố ý thu thập số linh tuyền này, xem như giúp Lục đạo hữu san sẻ bớt gánh nặng.”