“Đa tạ Chân Quân! Lục mỗ xin nhận ý tốt của Chân Quân. Cũng xin Khổng đạo hữu chuyển lời giúp, tại hạ nhất định sẽ tận tâm tận lực bồi dưỡng thành công gốc Thương Long Mộc, tuyệt đối không phụ lòng mong mỏi của Chân Quân.”
“Đương nhiên cũng vì quầng sáng của ta nữa,” hắn thầm bổ sung một câu.
“Được, tại hạ xin ghi nhớ.” Khổng Mạc nhận lời Lục Huyền.
Tuy là tùy tùng của Nguyên Anh Chân Quân và có tu vi Kết Đan sơ kỳ, nhưng cả thân phận lẫn cảnh giới của Khổng Mạc đều không bằng Lục Huyền, vì vậy trong giọng điệu của gã cũng có vài phần cung kính.
Hai người trò chuyện thêm một lát, Khổng Mạc không ở lại lâu, chẳng mấy chốc đã cáo từ.
“Cảm tạ Khổng đạo hữu không quản ngại vạn dặm xa xôi, đưa Địa Âm Linh Tuyền tới cho Lục mỗ. Ở đây có hai bình linh nhưỡng tứ phẩm, đều do Lục mỗ tự tay ủ, hương vị và phẩm chất đều thuộc hàng thượng đẳng, đạo hữu có thể mang theo nếm thử trên đường.”
Trước khi Khổng Mạc rời đi, Lục Huyền lấy ra hai bình Băng Tủy Linh Nhưỡng và Ngọc Tẩy Linh Lộ đưa cho đối phương.
“Đã sớm nghe nói tay nghề ủ linh nhưỡng của Lục đạo hữu là tuyệt nhất Lôi Hỏa Tinh Động, hôm nay may mắn nhận được, nhất định phải thưởng thức cho thật tốt.” Khổng Mạc cũng không từ chối, gã lập tức nhận lấy hai bình linh nhưỡng, trên mặt lộ vẻ đầy mong đợi.
“Chuyện nhỏ thôi, sau này nếu Khổng đạo hữu có rảnh cứ ghé thăm Lục mỗ, bất cứ lúc nào cũng được. Cái khác không nói, chứ riêng linh quả linh nhưỡng, ta dám đảm bảo không bao giờ thiếu.” Lục Huyền cười nói.
Khổng Mạc chắp tay với Lục Huyền, sau đó ngự kiếm quang nhanh chóng rời đi. Chờ bóng gã khuất hẳn, Lục Huyền mới quay về động phủ.
“Quả nhiên người nắm giữ bí quyết cốt lõi vẫn khác. Ta chỉ vừa nhắc Thương Long Mộc cần lượng lớn linh tuyền bậc cao, Thiên Thương Chân Quân đã lập tức lấy ra nhiều Địa Âm Linh Tuyền đến vậy,” Lục Huyền thầm cảm khái.
“Ngoại trừ dùng để tẩm bổ Thương Long Mộc, số Địa Âm Linh Tuyền còn lại cũng có thể mang qua bồi dưỡng Song Sinh Bạch Liên. Ít nhất trong một thời gian dài sắp tới, ta sẽ không cần phải lo lắng về vấn đề sinh trưởng của chúng nữa.”
Hắn cất Địa Âm Linh Tuyền đi, lại tiếp tục công việc quen thuộc là đi tuần linh điền, kiểm tra linh thực. Khi đến gần thửa linh điền trồng Kiếm Thảo, Lục Huyền đã cảm nhận được kiếm ý cường đại tỏa ra từ đó.
Trong lòng khẽ động, thân hình hắn lóe lên, xuất hiện bên cạnh đám dây leo Tiểu Động Huyền Kiếm Hồ. Chỉ thấy những dây leo màu xanh đậm vươn dài ra bốn phía, đan vào nhau, trên giàn treo lủng lẳng những trái hồ lô màu xanh biếc.
Gió nhẹ thổi qua, những trái hồ lô khẽ lay động, khiến từng luồng kiếm khí li ti bắn ra từ trong hồ lô, tỏa ra bốn phía.
“Ồ? Có Tiểu Động Huyền Kiếm Hồ đã chín rồi.” Lục Huyền quan sát cả giàn kiếm hồ, khi nhìn thấy một trái trong số đó, bước chân hắn chợt khựng lại, ánh mắt dán chặt vào thanh tiến độ bán trong suốt đã đầy ắp ở bên dưới.
Dưới tác động của Động Huyền Kiếm Bia và Dưỡng Huyền Vỏ Kiếm, Dưỡng Kiếm Hồ Lô tam phẩm đã được cải tiến thành Tiểu Động Huyền Kiếm Hồ tứ phẩm. Trải qua nhiều năm bồi dưỡng, cuối cùng chúng cũng đã chín.
Trong lòng Lục Huyền cảm khái vô vàn, ngay sau đó, một đạo kiếm quang vô hình bay ra từ đầu ngón tay. Một gợn sóng mờ ảo xẹt qua, trái kiếm hồ đã chín muồi cũng theo đó mà rụng xuống.
Tiểu Động Huyền Kiếm Hồ, linh thực tứ phẩm, được bồi dưỡng từ kiếm khí và kiếm ý, bên trong ẩn chứa một tia kiếm khí bản nguyên của Động Huyền Kiếm Tông, có tính sát phạt cực mạnh, khi bùng nổ có thể uy hiếp cả Kết Đan Chân Nhân.
Trong đầu Lục Huyền chợt lóe lên thông tin liên quan đến kiếm hồ. Cùng lúc đó, một quầng sáng màu trắng lặng lẽ xuất hiện, không ngừng lập lòe như đang thôi thúc Lục Huyền mau tới chạm vào.
Lục Huyền nhìn về phía quầng sáng trắng đang lơ lửng trên dây leo, không nghĩ nhiều mà giơ tay nhẹ nhàng chạm vào. Trong thoáng chốc, quầng sáng hóa thành vô số đốm sáng li ti, sau đó nhanh chóng ngưng tụ thành một hư ảnh tiểu kiếm, nháy mắt đã chui vào cơ thể Lục Huyền.
Một ý niệm chợt lóe lên trong đầu.
Thu hoạch một gốc Tiểu Động Huyền Kiếm Hồ tứ phẩm, nhận được bảo vật Động Huyền Kiếm Ý.
Ý niệm biến mất, một đạo kiếm ý mơ hồ xuất hiện trong thức hải của Lục Huyền. Kiếm ý đi đến đâu, nơi đó liền sáng rực lên, mang đến cho hắn một cảm giác mạnh mẽ mà lạ thường, tựa như có thể thấu suốt vạn vật.
Động Huyền Kiếm Ý, trong các đệ tử của Động Huyền Kiếm Tông, người có thiên phú xuất chúng sau khi tu luyện Động Huyền Kiếm Kinh sẽ lĩnh ngộ ra kiếm ý cường đại.
Kiếm ý có thể tăng cường tính sát phạt của kiếm thuật, còn có thể nhìn thấu các loại sơ hở, yếu điểm trên thế gian, sau đó tung ra đòn trí mạng, giết chết địch nhân.
Khi thiên tài kiếm đạo uẩn dưỡng Động Huyền Kiếm Ý trong cơ thể đến một cường độ nhất định, có thể thai nghén ra Động Huyền Kiếm Chủng.
“Động Huyền Kiếm Ý…”
“Dù không có phẩm giai cụ thể nhưng theo miêu tả, đây là một loại bảo vật vô cùng hiếm thấy,” Lục Huyền thầm nghĩ.
“Kiếm ý uẩn dưỡng đủ nhiều còn có thể thai nghén ra Động Huyền Kiếm Chủng? Không biết kiếm chủng kia có lai lịch ra sao mà lại cần lượng lớn Động Huyền Kiếm Ý mới có thể thai nghén được?”
Trong lòng hắn dấy lên vài phần tò mò, nhưng bản thân chỉ ở trong một phân nhánh của Động Huyền Kiếm Tông vài năm, hoàn toàn không biết gì về những chuyện cơ mật như thế.
“Chờ tu vi cao thâm hơn, ta có thể tới Động Huyền giới một chuyến, xem có cơ hội tìm hiểu tin tức liên quan đến Động Huyền Kiếm Chủng kia hay không,” Lục Huyền thầm tính, sau đó thu trái Tiểu Động Huyền Kiếm Hồ đầu tiên vào túi trữ vật.
Kiếm hồ tứ phẩm không có nhiều tác dụng với người sắp đột phá đến Kết Đan hậu kỳ như hắn, nhưng mang nó tới cửa hàng tạp vật vẫn có thể đổi được rất nhiều linh thạch.
Dưỡng Kiếm Hồ Lô tam phẩm đã được đông đảo tu sĩ trong Trích Tinh Lâu hoan nghênh, càng không cần phải nói tới Tiểu Động Huyền Kiếm Hồ có phẩm giai cao hơn, kiếm khí mạnh hơn này.
Số kiếm hồ còn lại vẫn cần một thời gian nữa mới trưởng thành, Lục Huyền không vội thúc chín chúng mà quyết định kiên nhẫn chờ đợi.
Linh khí trong Thần Mộc Thanh Hồ chỉ có thể dùng vào thời khắc mấu chốt, nên bình thường nó chỉ dùng để chứa đầy Thanh Mộc nguyên khí.
Ngày hôm đó, trong lúc Lục Huyền đang chăm sóc linh thực trong linh điền, đột nhiên một tu sĩ Kết Đan mặc áo giáp nặng nề, dẫn theo mấy tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ tìm đến ngoài động phủ.