Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 1112: CHƯƠNG 1112: TINH ĐỘNG KHÔNG YÊN BÌNH!

“Hóa ra là Trịnh đạo hữu.” Lục Huyền mỉm cười đi ra nghênh đón.

Tu sĩ Kết Đan này chính là hộ vệ của Thiên Tinh Động. Còn nhớ lần trước, Lục Huyền từng bẩm báo với Tề Vô Hành rằng xung quanh động phủ của hắn có quá nhiều tu sĩ ngoại lai, không đủ an toàn. Từ sau ngày đó, khu vực bốn phía động phủ của hắn đã được liệt vào diện tuần tra trọng điểm.

“Gần đây động phủ của Lục đạo hữu có yên ổn không?” Tu sĩ mặc khôi giáp vừa đi vào sân vừa hỏi thăm.

“Không còn phát hiện kẻ nào rình rập nữa. Lục mỗ có thể toàn tâm toàn ý bồi dưỡng linh thực, cũng là nhờ công lao của Trịnh đạo hữu. Nào, xin kính Trịnh đạo hữu một chén!” Lục Huyền đứng dậy, bưng chén rượu lên, đi tới trước mặt tu sĩ mặc khôi giáp.

“Lục đạo hữu quá lời rồi! Đây là thành quả chung của tất cả chư vị hộ vệ trong Thiên Tinh Động chúng ta.” Tu sĩ mặc khôi giáp khiêm tốn đáp.

“Nhưng có một chuyện, tại hạ nhất định phải nhắc nhở Lục đạo hữu.” Đối phương nói xong liền chuyển chủ đề, vẻ mặt trở nên vô cùng nghiêm nghị.

“Xin đạo hữu cứ nói.” Lục Huyền nghe vậy cũng ngồi thẳng người, nhìn về phía tu sĩ mặc khôi giáp.

“Gần đây, khu vực quanh động phủ của Lục đạo hữu vẫn được tuần tra trọng điểm nên mới được yên ổn như vậy. Nhưng các Tinh Động khác thì không được bình yên đến thế. Trong vòng nửa năm qua, đã có mấy lần tà ma thần bí trà trộn vào Thiên Tinh Động, chúng tiến vào các bí cảnh thuộc những Tinh Động khác nhau, vơ vét lượng lớn tài nguyên tu hành, thậm chí còn khiến không ít tu sĩ tử vong. Theo ta được biết, đã có ba vị Kết Đan Chân Nhân ngã xuống trong tay tà ma.”

Lục Huyền gật đầu.

“Ngay cả Kết Đan Chân Nhân cũng thân tử đạo tiêu, rốt cuộc đám tà ma kia có lai lịch thế nào?”

“Không rõ lắm. Có Tinh Chủ nói chúng vốn ẩn náu sâu trong Thiên Tinh Động, cũng có người bảo chúng là tà ma ngoại vực xâm nhập, giả thuyết thì nhiều nhưng đến nay vẫn chưa có lời giải đáp thống nhất.” Tu sĩ mặc khôi giáp trả lời.

“Nhưng xin Lục đạo hữu cứ yên tâm, Thiên Tinh Động đã phái mấy vị Tinh Chủ và không ít Kết Đan Chân Nhân đi vây quét tà ma nhằm triệt để giải quyết vấn đề này. Có Nguyên Anh Chân Quân ra tay, hẳn là có thể dễ dàng dẹp yên đám tà ma này thôi.” Nhận ra vẻ mặt Lục Huyền có phần căng thẳng, tu sĩ mặc khôi giáp vội vàng lên tiếng trấn an.

“Đa tạ Trịnh đạo hữu đã quan tâm. Lục mỗ vốn chỉ quanh quẩn trong động phủ, rất ít khi ra ngoài thăm dò bí cảnh, nên khả năng gặp phải tà ma là rất nhỏ. Về phần nơi này, có Trịnh đạo hữu thường xuyên tuần tra canh gác, lại thêm trận pháp phòng hộ bên ngoài cũng rất vững chắc, hẳn là không cần quá lo lắng.” Lục Huyền bình tĩnh đáp, không quên khéo léo khen ngợi tu sĩ khôi giáp vài câu.

Không lâu sau, tin tức về tà ma xuất hiện trong Thiên Tinh Động nhanh chóng lan truyền khắp nơi, chẳng mấy chốc đã đến tai các tu sĩ khác. Thi thoảng ra ngoài giao lưu, hắn đều nghe họ bàn tán về chủ đề này. Đương nhiên, hắn vẫn giữ dáng vẻ của một linh thực sư bình thường, không đưa ra nhiều ý kiến.

“Lục đạo hữu, tại hạ vừa mời mấy vị đạo hữu cùng đến vài khu bí cảnh từng có tung tích tà ma để tìm kiếm và săn giết chúng, đổi lấy linh thạch, bảo vật. Dù biết đạo hữu xưa nay không thích thăm dò bí cảnh, nhưng tại hạ vẫn muốn hỏi ý đạo hữu một lần. Các đạo hữu cùng đi đều là người quen biết cả, Lục đạo hữu cứ yên tâm.” Một thanh niên tuấn lãng đi tới trước mặt Lục Huyền, ngỏ lời mời.

Đương nhiên, Lục Huyền vẫn khéo léo từ chối.

Sau buổi tụ họp, hắn nhanh chóng trở về động phủ, mở Vạn Chướng Huyền Tinh Trận ra, lúc này mới cảm thấy an toàn hơn một chút.

“Số Tiểu Động Huyền Kiếm Hồ còn lại vẫn cần thêm một thời gian nữa mới trưởng thành.” Hắn đi ngang qua khu linh điền trồng Kiếm Thảo, sau khi chăm sóc Di Tinh Hoán Nhật Kiếm Thảo và đông đảo Thiên Lôi Kiếm Thảo, linh thức lại đảo qua toàn bộ đám Tiểu Động Huyền Kiếm Hồ một lượt.

Đang lúc Lục Huyền thi triển Linh Vũ Thuật tưới tắm cho đám linh thực Kiếm Thảo, đột nhiên hắn thấy một luồng bảo quang từ khu linh điền trung tâm phóng vút lên trời. Nhưng vì bị trận pháp cấm chế bên ngoài ngăn lại, bảo quang không thể tạo thành chấn động quá lớn.

“Hướng kia... là động tĩnh từ Cửu Nho Bảo Thụ?” Gương mặt Lục Huyền lập tức hiện lên vẻ mừng rỡ.

Hắn đã bồi dưỡng gốc linh chủng lục phẩm kia rất nhiều năm, cuối cùng cũng chờ được đến ngày nó nở hoa kết trái.

Còn nhớ, Lục Huyền nhận được Cửu Nho Bảo Thụ và Tọa Phật Liên cùng một thời điểm. Từ đó đến nay, hắn vẫn để Hồng Khinh Hải ngày ngày đọc thi văn kinh nghĩa, dùng văn khí nuôi dưỡng Cửu Nho Bảo Thụ.

Hắn bước qua cấm chế, đi vào khu linh điền đang trồng Cửu Nho Bảo Thụ.

Hồng Khinh Hải đã chờ ở cửa cấm chế từ lâu, trong mắt không giấu được vẻ căng thẳng.

Thấy Lục Huyền đi đến, gã vội tiến lên nghênh đón.

“Lục tiền bối, vãn bối cũng không biết vì sao bảo thụ lại tạo ra động tĩnh lớn như vậy. Hôm nay vãn bối dậy sớm, sau khi tu hành xong liền ra ngoài đọc thi văn kinh nghĩa để nuôi dưỡng bảo thụ như mọi ngày. Khi đọc đến một bài văn cổ, vãn bối tựa như có điều lĩnh ngộ, trong nháy mắt văn khí bùng nổ, khiến bảo thụ cũng sinh ra dị tượng.” Gã lo lắng giải thích.

“Đừng quá lo lắng, bảo thụ có dị tượng này không liên quan đến ngươi, chỉ đơn thuần là nó đã thành thục mà thôi. Ngươi cứ lui sang một bên trước, ta làm xong việc sẽ đến tìm ngươi, đồng thời sẽ sắp xếp chuyện tu hành sau này cho ngươi.” Lục Huyền ôn hòa nói, trấn an để Hồng Khinh Hải yên tâm trở về căn nhà đá mà gã vẫn thường tu hành sinh hoạt.

Sau khi bóng dáng Hồng Khinh Hải biến mất, Lục Huyền tiện tay bày ra một đạo cấm chế, bao phủ mình và Cửu Nho Bảo Thụ vào trong. Cửu Nho Bảo Thụ đã cao hơn một trượng, đứng từ xa cũng có thể ngửi được mùi mực thơm nồng đậm tỏa ra từ thân cây.

Cành cây thô to trông như những đoạn văn tự hình nòng nọc quấn vào nhau mà thành, trên mỗi phiến lá còn có những đường vân kỳ dị, tỏa ra khí tức văn chương nhàn nhạt.

Trên đỉnh cao nhất của bảo thụ có một trái linh quả to bằng nắm tay, xung quanh được một tầng văn khí bao bọc. Chỉ riêng mùi hương thơm ngát tỏa ra từ đó cũng đủ làm người ta sảng khoái tinh thần, tai thính mắt sáng.

Càng đến gần bảo thụ, một luồng khí tức thư hương lan tỏa, khiến tâm tư người ta lắng lại, thậm chí còn mơ hồ dấy lên một niềm thôi thúc muốn đọc sách.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!