Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 1115: CHƯƠNG 1115: CHÂN SÁT KIẾM PHÙ!

Ven hồ nhỏ, Băng Huỳnh Thảo vừa gieo xuống đã bén rễ nảy mầm, vươn lên những chồi non xanh biếc chưa đầy một tấc. Thân cây non nớt khe khẽ run rẩy, cố gắng hấp thu từng tia linh vũ do Lục Huyền nhẹ nhàng tưới xuống.

Sau mỗi đợt linh vũ, những phiến lá nhỏ dài như được gột rửa, trở nên trong suốt sáng ngời, căng tràn sức sống.

Lục Huyền chăm sóc Băng Huỳnh Thảo xong cũng không dừng lại, lập tức bước sang những mảnh linh điền khác để kiểm tra trạng thái của linh thực, từ lúc nào không hay đã đến khu linh điền trồng Kiếm Thảo.

Từ phía xa, hắn đã có thể cảm nhận được kiếm ý cường đại đang tung hoành khắp mảnh linh điền. Kiếm ý không ngừng biến hóa, dường như đang vạch ra từng sơ hở trong kiếm đạo của chính Lục Huyền.

Linh thức đảo qua, hắn lập tức phát hiện từng đạo kiếm ý màu xanh biếc tràn ra từ mấy trái hồ lô, hòa quyện thành một luồng kiếm ý hỗn hợp, uy lực tuy mạnh mẽ nhưng lại có phần tạp loạn.

“Lại có ba trái Tiểu Động Huyền Kiếm Hồ thành thục.” Lục Huyền thầm cảm khái.

Lúc trước, hắn gieo xuống khoảng 18 gốc kiếm hồ, tổng cộng mọc ra hơn 50 trái Tiểu Động Huyền Kiếm Hồ, ngoại trừ một phần giữ lại để tìm tòi phương pháp ngưng chủng thì số còn lại đều có thể thu hoạch.

Hắn cẩn thận hái ba chiếc hồ lô xanh biếc xuống. Ba quầng sáng lặng lẽ hiện ra. Gần như cùng lúc hắn chạm vào cả ba, chúng lập tức vỡ tan thành vô số điểm sáng li ti rồi nhanh chóng ngưng tụ lại, hóa thành ba luồng hư ảnh chui vào cơ thể Lục Huyền.

Ba dòng thông tin tức thì hiện lên trong đầu hắn.

【Thu hoạch một trái Tiểu Động Huyền Kiếm Hồ tứ phẩm, nhận được bảo vật Động Huyền Kiếm Ý.】

【Thu hoạch một trái Tiểu Động Huyền Kiếm Hồ tứ phẩm, nhận được bảo vật Động Huyền Kiếm Ý.】

【Thu hoạch một trái Tiểu Động Huyền Kiếm Hồ tứ phẩm, nhận được bảo vật Chân Sát Kiếm Phù ngũ phẩm.】

Trong quầng sáng từ Tiểu Động Huyền Kiếm Hồ, hắn lại nhận được hai phần Động Huyền Kiếm Ý quen thuộc cùng một tấm kiếm phù ngũ phẩm. Tấm kiếm phù kia có hình dáng như một mũi kiếm màu xám trắng, trông có vẻ khô héo, không mấy bắt mắt.

Tâm thần vừa đặt lên kiếm phù, hắn liền cảm nhận được một luồng sát ý ngút trời truyền đến, như thể mỗi một đạo kiếm khí nhỏ bé bên trong đều đang công kích cả tâm thần lẫn hồn phách của hắn.

Hắn ngưng thần nhìn kỹ, lập tức hiểu rõ mọi thông tin chi tiết về tấm kiếm phù ngũ phẩm này.

【Chân Sát Kiếm Phù, kiếm phù ngũ phẩm. Do một vị Nguyên Anh Chân Quân tinh thông kiếm đạo tạo ra. Sau khi trải qua vô số trận chém giết và không ngừng thử nghiệm, vị chân quân này đã thành công dung hợp sát khí vào kiếm phù, luyện thành Chân Sát Kiếm Phù.】

【Bên trong kiếm phù ẩn chứa vô số kiếm khí mang theo sát ý cực nhỏ. Sau khi kích hoạt, ngoài kiếm khí có sức sát phạt cực mạnh, nó còn có thể xâm nhập, công kích tâm thần và hồn phách của đối phương, trong nháy mắt có thể khiến kẻ địch tâm thần mất thăng bằng. Người có tâm chí không kiên định sẽ hoàn toàn lạc lối, trở thành kẻ ngây dại.】

“Lại là một loại kiếm phù mới, cấp bậc còn lên tới ngũ phẩm!” Trong lòng Lục Huyền thầm vui mừng.

“Còn hơn 40 trái Tiểu Động Huyền Kiếm Hồ nữa, nếu ngưng chủng thành công, không biết sẽ thu hoạch được bao nhiêu kiếm phù ngũ phẩm đây?”

“Các ngươi vất vả diệt trừ tà ma để đổi lấy cơ duyên bảo vật. Ta đây chăm chỉ vun trồng linh thực, cớ sao lại không thể nhận được cơ duyên chứ?” Lục Huyền mỉm cười suy nghĩ.

Quầng sáng của ba trái Tiểu Động Huyền Kiếm Hồ đã mang đến cho hắn hai phần Động Huyền Kiếm Ý cùng một tấm Chân Sát Kiếm Phù ngũ phẩm, Lục Huyền cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

Hắn lại dốc lòng chăm bón cho hơn 40 trái kiếm hồ màu xanh biếc còn lại, sau đó quay về tiểu viện, ung dung luyện chế mấy lò đan dược, chuẩn bị thêm một ít tài liệu để ủ Ngọc Tẩy Linh Lộ và Băng Tủy Linh Nhưỡng, rồi mới chuyển sang tu hành công pháp, tế luyện Lưu Ly Xích Phượng Cốt cùng các loại bảo vật giúp tăng cường lục phủ ngũ tạng.

Hôm sau, từ sáng sớm hắn đã ra linh điền, sau khi kiểm tra một vòng mới lấy ra một tấm phù lục truyền tin, gửi một tin tức vào bên trong.

“Lôi đạo hữu, hạt linh chủng Nho đạo mà nhiều năm trước ngươi ủy thác ta vun trồng đã thành thục, phẩm chất cũng không tệ, mong đạo hữu dành chút thời gian đến đây một chuyến để nhận lại.” Phù lục truyền tin bắn đi như một tia chớp, thoáng cái đã biến mất nơi chân trời.

Tu sĩ hắn vừa liên lạc tên là Lôi Chính, tu vi Kết Đan sơ kỳ, cũng là chủ nhân của Cửu Nho Bảo Thụ.

Còn nhớ lúc trước, khi Lục Huyền còn ở cảnh giới Trúc Cơ, hai người họ đã từng cùng nhau tiến vào một khu dược viên thượng cổ. Lục Huyền có ấn tượng không tệ với đối phương, bởi vậy đã cố ý kết giao.

Nửa ngày sau, khi hắn đang thi triển Linh Vũ Thuật trong linh điền, một giọng nói lạnh như băng đột nhiên truyền đến từ bên ngoài động phủ: “Lục đạo hữu, tại hạ Lôi Chính đến bái phỏng.”

Linh thức của Lục Huyền đảo qua, nhanh chóng nhìn thấy một thanh niên đang đứng bên ngoài trận pháp, trên gò má chi chít lôi văn, sau lưng là một đôi cánh chim màu trắng bạc lấp lánh hồ quang.

“Lôi đạo hữu, cuối cùng ngươi cũng tới rồi.” Thân hình Lục Huyền lóe lên, nhanh chóng ra khỏi động phủ, nghênh đón Lôi Chính vào trong.

Hai người tiến vào tiểu viện, hắn bưng linh quả linh trà lên chiêu đãi. Ngay sau đó, tâm niệm hắn vừa động, toàn bộ cành, thân, lá và linh quả của Cửu Nho Bảo Thụ lập tức xuất hiện trên mặt đất.

“Lôi đạo hữu, đây chính là gốc bảo thụ Nho đạo ngươi từng ủy thác ta vun trồng, giờ đã thành thục, tất cả đều ở đây, mời đạo hữu kiểm tra.” Lục Huyền khẽ cười nói.

Lôi Chính nhìn một đống tài liệu bảo thụ tỏa ra văn khí nồng đậm trên mặt đất, vẻ mặt khẽ động, trong mắt ánh lên một tia kinh ngạc.

“Nhiều vậy sao?” Gã vẫn không dám tin vào mắt mình.

“Không sai, Lục mỗ cũng coi như có chút tâm đắc về việc vun trồng linh thực nên mới thuận lợi bồi dưỡng được nó. Linh thực này tên là Cửu Nho Bảo Thụ, toàn thân đều là bảo vật đối với tu sĩ Nho đạo. Cành lá có thể luyện chế pháp khí Nho đạo, phục dụng linh quả do nó kết thành có thể tăng cường văn khí trong cơ thể tu sĩ trên diện rộng.” Lục Huyền giới thiệu chi tiết mọi thông tin liên quan đến Cửu Nho Bảo Thụ cho Lôi Chính nghe.

Nét mặt Lôi Chính càng thêm mừng rỡ, hai mắt nhìn chằm chằm vào đống nguyên liệu bảo thụ dưới đất.

“Lần này đúng là vất vả cho Lục đạo hữu rồi. Ở đây có ba vạn linh thạch hạ phẩm, xem như thù lao vun trồng của đạo hữu. Thật sự là gia sản eo hẹp, không thể có nhiều hơn, mong đạo hữu thứ lỗi.” Lôi Chính ngại ngùng nói.

“Không sao, đây cũng là một khoản thù lao khá hậu hĩnh rồi.” Lục Huyền cười nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!