Lôi Chính chỉ là một tán tu Kết Đan sơ kỳ, có thể lấy ra ba vạn linh thạch hạ phẩm đã đủ thấy gã rất có thành ý, trong lòng Lục Huyền cũng không hề dị nghị.
Huống chi, hắn đã nhận được thù lao lớn nhất ngay khi thu hoạch Cửu Nho Bảo Thụ, ba vạn linh thạch hạ phẩm này chỉ có thể coi là dệt hoa trên gấm mà thôi.
“Như vậy đi, Lục đạo hữu.” Lôi Chính trầm ngâm một lát rồi nói tiếp: “Chỗ này có mười chiếc lá bảo thụ, hẳn là trị giá không ít linh thạch, xin đưa cho đạo hữu để tỏ lòng cảm kích.”
Gã nói xong liền dứt khoát gỡ xuống mười chiếc lá kỳ dị tỏa mùi mực, đưa cho Lục Huyền.
Lục Huyền định từ chối, nhưng thấy thái độ của Lôi Chính vô cùng kiên quyết nên cuối cùng đành nhận lấy. Phiến lá này có thể dùng để chế phù, cũng có thể làm tài liệu luyện chế pháp khí, xem như là một niềm vui ngoài ý muốn.
Lôi Chính cất kỹ phần tài liệu bảo thụ còn lại, sau đó hai người ngồi trong tiểu viện yên tĩnh trò chuyện một hồi. Trong lúc đó, gã liên tục bày tỏ lòng cảm kích với Lục Huyền.
Nhiều năm trước, vì chủng loại của linh chủng này quá mức đặc thù, mà gã lại không có nhiều kinh nghiệm trồng trọt nên không biết xoay xở ra sao. Sau khi gặp gỡ Lục Huyền, ôm suy nghĩ còn nước còn tát, gã mới quyết tâm giao linh chủng cho hắn bồi dưỡng thay mình.
Mấy chục năm trôi qua, gã đã suýt quên mất chuyện này, không ngờ Lục Huyền lại mang đến cho gã một niềm vui bất ngờ lớn đến thế.
Phải biết rằng, toàn thân Cửu Nho Bảo Thụ đều là bảo vật, nó có sức hấp dẫn cực lớn với đám tu sĩ Nho đạo ở Đại Hạ cảnh, có thể dùng để đổi lấy rất nhiều tài nguyên và linh thạch.
Có thể nói đây chính là một cơ duyên lớn lao. Bởi vậy, Lôi Chính mới vô cùng cảm kích người đã giúp mình nhận được cơ duyên này.
“Lôi đạo hữu đừng tâng bốc Lục mỗ nữa, kẻo tại hạ lại đắc ý vênh váo mất.” Lục Huyền khẽ cười nói.
“Với tạo nghệ linh thực tinh thâm như Lục đạo hữu, dù tán dương thế nào cũng không đủ.” Lôi Chính chân thành nói.
“Không bằng thế này đi...” Trong lòng Lục Huyền khẽ động, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Lôi Chính đang ngồi đối diện.
“Lôi đạo hữu có để tâm tới chuyện bồi dưỡng Cửu Nho Bảo Thụ này bị truyền ra ngoài không? Nếu không ngại, xin đạo hữu nói vài lời với những tu sĩ khác, tuyên truyền giúp ta chuyện Lục mỗ thay ngươi bồi dưỡng, để càng nhiều đạo hữu biết đến càng tốt.”
“Chút chuyện nhỏ này đương nhiên là ta không để ý.” Lôi Chính suy nghĩ một lát rồi nói.
Dù nhận lời với Lục Huyền sẽ trực tiếp tiết lộ chuyện gã có được món tài liệu quý hiếm là bảo thụ ra ngoài, nhưng so với lợi ích mà Lục Huyền mang đến, chút nguy hiểm này hoàn toàn không đáng kể.
“Nhưng nếu tu sĩ mộ danh tìm đến quá nhiều, Lục đạo hữu phải thay người khác bồi dưỡng liệu có vất vả quá không?”
“Không vất vả, không vất vả.” Lục Huyền vội vàng lắc đầu: “Được nhìn đám linh thực mình bồi dưỡng dần dần trưởng thành thì chút vất vả ấy hoàn toàn không đáng kể. Cũng đành chịu thôi, thật sự là Lục mỗ quá si mê những linh thực quý hiếm này.”
Hắn lại tiếp tục bồi đắp hình tượng một linh thực sư si mê cây cỏ của mình.
“Được, tại hạ nhất định sẽ nói rõ với những đạo hữu khác.” Lôi Chính nghe vậy cũng nghiêm mặt hứa với Lục Huyền.
“Đa tạ Lôi đạo hữu.” Lục Huyền chắp tay cảm kích.
Lôi Chính không ở lại động phủ của Lục Huyền quá lâu, sau khi ngồi một lúc thì từ biệt hắn rời đi.
“Có vẻ như gốc Cửu Nho Bảo Thụ này chính là phương thức tuyên truyền tốt nhất. Chỉ cần bỏ ra một ít linh thạch là có thể ủy thác cho vị linh thực sư nổi danh nhất Ly Dương cảnh đến hỗ trợ đào tạo linh thực. Dù chủng loại có kỳ lạ cổ quái đến đâu cũng có thể đào tạo thành công, sau đó thu hoạch linh thực một cách tốt nhất.”
“Với những tu sĩ đang nắm giữ linh chủng hiếm thấy lại không tự tin có thể bồi dưỡng thành công, hoặc không biết phải bồi dưỡng thế nào, đây tuyệt đối là tin tức có sức hấp dẫn rất lớn.” Khóe miệng Lục Huyền khẽ cong lên.
“Linh chủng quý hiếm ơi, tất cả hãy mau vào đây nào.”
“Ta làm vậy không phải vì thu hoạch phần thưởng từ quầng sáng, chỉ đơn thuần là vì ta nhiệt tình, thích giúp người làm vui mà thôi.”
Hắn đang định trở về động phủ thì linh thức đột nhiên phát hiện một tấm phù lục đưa tin từ nơi xa đang bay tới với tốc độ cực nhanh. Mười mấy hơi thở sau, tấm phù lục ấy đã tới bên ngoài động phủ.
Linh thức của Lục Huyền nhanh chóng kéo tấm phù lục kia tới gần, tiện thể kích phát nó.
“Lục đạo hữu, gần đây Thiên Tinh Động không yên ổn, mong đạo hữu để ý nhiều hơn, chăm sóc bản thân thật tốt.” Giọng nói ôn hòa của Tề Vô Hành truyền vào tai Lục Huyền.
“Không biết vách ngăn không gian của Tinh Động ở nơi nào đã trở nên bất ổn, khiến cho tà ma ngoại vực lẻn vào ngày một nhiều.”
“Lúc trước, khi tổ chức bao vây tiêu diệt tà ma, tu sĩ Thiên Tinh Động đã gặp phải mai phục, không ít hộ vệ thương vong. Tán tu cùng đi săn giết tà ma cũng ngã xuống hơn mười người, trong đó còn có ba vị Kết Đan Chân Nhân.”
“Vách ngăn không gian của Thiên Tinh Động bị hao tổn... tà ma ngoại vực xâm nhập...” Lục Huyền khẽ than một tiếng.
Thiên Tinh Động có tổng cộng mười tám Tinh Động, mỗi một Tinh Động gần như tương đương với một khu động thiên phúc địa, trực tiếp kết nối với hư không. Một khi phòng hộ không chu toàn sẽ có khả năng xuất hiện cục diện như hiện tại.
“Có Tinh Chủ che chở mà hộ vệ Thiên Tinh Động vẫn tử thương không ít, có thể thấy thực lực của đám tà ma vừa xâm nhập mạnh mẽ đến thế nào. Ngoài ra còn không ít tán tu muốn chia một chén canh đã ngã xuống, thậm chí còn có cả ba vị Kết Đan Chân Nhân. Chỉ không biết trong đám người xấu số lần này có mấy vị đạo hữu lần trước muốn đi bao vây tiễu trừ tà ma hay không?” Hắn thầm nghĩ rồi thu hồi tâm tư, bày tỏ lòng cảm kích với việc Tề Vô Hành đã gửi tin nhắc nhở mình, làm xong hết thảy mới trở lại động phủ.
“Xem ra, gần đây phải cố gắng hết sức ở lại trong động phủ, ít đi thăm dò những hiểm địa kia hơn. Ừm, thật ra thì ta cũng rất ít khi ra ngoài.”
Trong lòng hắn có mấy phần lo lắng, nhưng rất nhanh lại nghĩ thông suốt.
“Trời sập xuống đã có người cao chống đỡ. Tốt xấu gì Thiên Tinh Động cũng là thế lực lớn thứ hai Ly Dương cảnh, lại nắm trong tay Thập Bát Tinh Động, tà ma xâm nhập cũng là chuyện bọn họ phải cân nhắc, không liên quan gì tới một linh thực sư bình thường chỉ biết vùi đầu làm ruộng như ta. Nếu có tà ma hoặc tà tu nào mắt mù dám xâm nhập vào khu động phủ này, mấy thanh phi kiếm của Lục mỗ sẽ không để yên cho chúng.” Lục Huyền thầm nghĩ.
Dù hắn không thích cuộc sống làm ruộng của mình bị quấy rầy, nhưng nếu thật sự đụng phải, cũng chỉ có thể ứng phó bằng cách ‘quân đến tướng chặn, nước đến đất ngăn’ mà thôi.
⚝ Thiên Lôi Trúc ⚝ Truyện dịch AI