Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 1161: CHƯƠNG 1161: HÒA QUANG TRẦN!

“Phải rồi Lục đạo hữu, lần này ta không đến để uống nhờ linh nhưỡng của ngươi đâu, mà còn mang đến cho ngươi một món bảo vật hay ho đấy.” Mộc đạo nhân nói với vẻ mặt thần bí.

“Ồ? Mộc đạo hữu mau lấy ra xem nào, đừng úp mở nữa.” Lục Huyền thúc giục.

“Một loại linh nhưỡng đặc biệt cấp năm, Hòa Quang Trần.” Trong lòng bàn tay lão giả chợt xuất hiện một nắm cát vàng. Cát vàng lấp lánh ánh sáng nhàn nhạt, tựa như đang hấp thu quang mang xung quanh.

“Nó có thể hấp thu ánh sáng trong một khu vực nhất định để dung nhập vào bản thân, rất thích hợp với những loại linh thực hiếm thấy ưa ánh sáng. Sau khi Lục đạo hữu nhờ thương hội tìm giúp, chúng ta đã thu thập được mấy phần Hòa Quang Trần từ bảo khố của tổng bộ và các chi nhánh khác. Nhưng số lượng cũng không nhiều, tổng cộng chưa đến chín cân.” Lão giả vừa cười vừa nói.

“Vậy là đủ rồi, Lục mỗ cần nó để bồi dưỡng một gốc linh thực quý hiếm vừa mới có được, chừng này Hòa Quang Trần đã đủ dùng rồi.” Lục Huyền vội nói.

Đặc tính kỳ dị của Hòa Quang Trần vừa hay thích hợp để bồi dưỡng gốc Nhiên Đăng Cổ Thảo kia, cộng thêm Phục Ma Quyết mang một phần Phật tính, ít nhất là trong một thời gian tới, hắn không cần phải lo lắng về sự sinh trưởng của gốc linh thực cấp bảy này nữa.

Đồng thời, hắn cũng âm thầm thán phục hiệu suất làm việc của thương hội.

Bởi vì với sự am hiểu của hắn về linh thực, hắn cũng không biết phải làm thế nào để tìm ra loại linh nhưỡng ẩn chứa lực lượng quang minh này, thật không ngờ chỉ trong vòng một hai tháng ngắn ngủi, thương hội đã thay hắn tìm được tới chín cân Hòa Quang Trần.

“Vậy thì lão phu yên tâm rồi.” Có thể thỏa mãn yêu cầu của vị linh thực sư có trình độ cao thâm nhất trong thương hội, Mộc đạo nhân cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Lục Huyền kinh ngạc với hiệu suất của thương hội nhưng lại không biết rằng thương hội dốc sức như vậy, phần lớn là vì muốn đáp ứng mọi yêu cầu của một linh thực sư như hắn, xem như đôi bên cùng có lợi, cũng là để thắt chặt thêm mối quan hệ.

“Nếu dùng chín cân Hòa Quang Trần để luyện chế pháp khí pháp bảo, tính cả hao hụt thì e là không đủ. Nhưng dùng để vun trồng một gốc linh thực thì hẳn là không thành vấn đề.”

“Đa tạ thương hội và Mộc đạo hữu đã hao tâm tổn trí, thay Lục mỗ thu thập nhiều Hòa Quang Trần như thế. Không biết giá của Hòa Quang Trần tính thế nào?” Lục Huyền chắp tay hỏi.

Có thể nhận được Hòa Quang Trần từ thương hội đã khiến hắn rất hài lòng, đương nhiên hắn sẽ không đòi hỏi phải được dùng miễn phí. Ừm, chủ yếu là hắn cũng không thiếu linh thạch.

“Lục đạo hữu, Hòa Quang Trần quý giá hơn nhiều so với linh nhưỡng cùng cấp, bởi vậy giá cả cũng không thấp, mỗi cân giá tám nghìn linh thạch hạ phẩm, đạo hữu thấy thế nào?” Lão giả cao lớn cân nhắc một lát rồi hỏi dò ý kiến của hắn.

“Không thành vấn đề, cứ làm theo lời đạo hữu đi.” Lục Huyền thoải mái đáp ứng.

“Chỗ này có 720 viên linh thạch trung phẩm, mời Mộc đạo hữu xem qua.” Hắn phất tay một cái, một đống nhỏ linh thạch trung phẩm linh khí bức người bay tới trước mặt lão giả.

“Lục đạo hữu quả là hào sảng!” Trong giọng nói của Mộc đạo nhân có mấy phần tán thưởng, ông ta dùng một tay thu linh thạch vào túi trữ vật.

“Có điều… đạo hữu tình nguyện tiêu hơn bảy vạn linh thạch hạ phẩm chỉ vì vun trồng một gốc linh thực, bỏ ra nhiều vốn đến thế, lão phu thực sự bội phục.” Mộc đạo nhân không khỏi cảm khái.

Hơn bảy vạn linh thạch hạ phẩm có thể mua được một món pháp khí cấp năm bình thường, thế mà lại chỉ dùng để bồi dưỡng một gốc linh thực, theo ông ta thấy chuyện này đúng là hoang đường đến khó tin. Nhưng ông ta rất quý mến Lục Huyền, bởi vậy cũng không tùy tiện hỏi han, tránh để hai người sinh lòng hiềm khích.

“Với Lục mỗ, để bồi dưỡng được gốc linh thực mình yêu thích thì có dùng nhiều linh thạch hơn nữa cũng đáng. Chờ đến khi linh thực thành thục, cảm giác thành tựu ấy quả thực không lời nào tả xiết. So với việc hưởng thụ cảm giác đó, tốn nhiều linh thạch hơn nữa cũng chẳng là gì.” Lục Huyền chân thành nói.

Lời hắn nói cũng không sai, khi linh thực thành thục, chỉ cần nhìn thấy quầng sáng xuất hiện thôi cũng khiến hắn vô cùng thỏa mãn rồi, mà nhờ đó hắn còn thu hoạch được các loại bảo vật trân quý hiếm thấy, cảm giác thỏa mãn ấy lại càng nhân lên gấp bội.

“Có lẽ vì sở hữu một tấm lòng chân thành như thế, nên Lục đạo hữu mới có được thành tựu như ngày hôm nay trên con đường linh thực.” Lão giả như có điều suy nghĩ nói.

“Cảm giác thành tựu như lời đạo hữu nói, thật ra chính lão phu cũng từng trải qua cảm giác tương tự. Khi sưu tầm được món bảo vật hiếm thấy nào đó trên thế gian, cảm giác thỏa mãn tràn ngập cõi lòng kia đúng là không gì có thể diễn tả được.”

“Ha ha, đồng đạo!” Lục Huyền cười nói, nhưng trong lòng lại không quá tán đồng.

“Cảm giác thành tựu của chúng ta đâu thể giống nhau được? Trừ phi ngươi cũng có thể mở ra các loại phần thưởng sau khi sưu tầm được bảo vật thì may ra.” Hắn thầm nghĩ. Nhưng thấy Mộc đạo nhân đã tới tuổi xế chiều mới đột phá đến Kết Đan, chắc chắn là không có khả năng đó rồi.

Hai người lại trò chuyện thêm một lát. Trước khi Mộc đạo nhân rời đi, Lục Huyền còn cố ý dặn dò ông ta một phen: “Mộc đạo hữu, khi trở về thương hội xin nhờ ngài và Văn lâu chủ giúp ta hỏi thăm một chút, xem bên trong thương hội có linh chủng hoặc cây non Thanh Tịnh Lưu Ly Trà hay không.”

“Vì một vài lý do nên gần đây Lục mỗ muốn vun trồng vài gốc, nhưng khổ nỗi lại không có cách nào tìm ra, cũng chỉ có thể xin thương hội giúp đỡ mà thôi.” Hắn vừa đưa cho Mộc đạo nhân một bình linh nhưỡng tứ phẩm làm quà vừa dùng vẻ mặt tràn đầy mong đợi nói.

“Được, đợi ta trở về sẽ thay Lục đạo hữu hỏi thăm thử.” Mộc đạo nhân lập tức nhận lời, sau đó cười cười nhận lấy bình linh nhưỡng Lục Huyền đưa cho.

“Lục đạo hữu, sau này còn gặp lại.”

“Sau này còn gặp lại, trên đường Mộc đạo hữu nhớ cẩn thận một chút.”

“Đa tạ đạo hữu đã nhắc nhở.” Lão giả chắp tay nói với hắn rồi lái một chiếc thuyền lá đơn sơ, xông vào giữa vùng lôi mang giăng kín khung trời.

Chờ bóng dáng Mộc đạo nhân hoàn toàn biến mất, Lục Huyền mới trở lại động phủ, đi vào phòng luyện đan, lấy ra một quyển sách ố vàng cổ xưa từ trong túi trữ vật. Cuốn sách tỏa ra mùi thuốc nhàn nhạt, chỉ cần ngửi một hơi cũng khiến lòng người cảm thấy bình yên.

Thứ này chính là Dược Sư Thất Chương được mở ra từ quầng sáng sau khi Dược Trĩ đột phá lần trước. Tương truyền đây là một cuốn điển tịch của tông môn hàng đầu về đan đạo, bên trong có ghi lại dược lý dược tính của rất nhiều loại linh thực.

Có thể nói, đây là báu vật vô giá đối với các luyện đan sư.

“Đáng tiếc chỉ có nửa phần trên, vẫn thiếu mấy loại đan phương cao cấp được ghi chép ở phía sau. Chỉ có thể chờ Dược Trĩ đột phá thêm một lần nữa mà thôi.” Lục Huyền thầm nghĩ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!