Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 1162: CHƯƠNG 1162: KIẾM TIỀN MÀ, KHÔNG CÓ GÌ PHẢI XẤU HỔ CẢ!

Tốc độ tăng trưởng của con dị trùng trong suốt chuyên hấp thu đan độc này cũng không tệ, dù sao Lục Huyền cũng thường xuyên luyện đan, mà cấp bậc của những loại đan dược hắn luyện chế không thấp nên nó chẳng bao giờ phải lo thiếu thức ăn.

Sau khi trò chuyện phiếm với Mộc đạo nhân, Lục Huyền đang định nghiên cứu kỹ quyển Dược Sư Thất Chương, từ đó tìm ra vài loại linh thực thích hợp để luyện chế đan dược chữa thương cao giai, rồi dựa vào những kiến thức này để mở ra các loại bảo vật hoặc đan phương tương ứng.

“Không còn cách nào khác, hiện giờ nhu cầu đối với đan dược chữa thương của tu hành giới đã đạt đến mức điên cuồng. Bởi vậy ta cũng chỉ có thể tạm thời thay đổi thân phận, biến thành một vị đại sư luyện đan mà thôi.”

“Kiếm tiền mà, không có gì phải xấu hổ cả.” Lục Huyền cảm khái. Hắn đã tìm ra mấy loại linh thực cao giai có hiệu quả chữa trị từ trong cuốn sách cổ, sau đó gửi tin cho hai người Văn Càn để bọn họ để ý giúp mình.

“Ngoài ra, ta còn phải tới Phong Uyên Tinh Động một chuyến.” Làm xong hết mọi việc, hắn lại tự lẩm bẩm.

Vì đám tà ma hoành hành khắp nơi, cộng thêm việc bên trong Phong Uyên Tinh Động có nhiều tà tu sinh sống, khiến cho tính an toàn của nơi này kém hơn Lôi Hỏa Tinh Động rất nhiều, nên hắn phải thường xuyên qua đó một chuyến. Hơn nữa, bộ túi da của Huyễn Thận Ma mà Lục Huyền lấy được khi trước vẫn chưa đưa tới động phủ để bồi dưỡng cho đám linh thực âm phủ bên trong. Nhưng nguyên nhân quan trọng nhất khiến hắn quyết định phải đi ngay lúc này là theo tính toán, gốc Thực Quỷ Ác Đằng lục phẩm phỏng chừng cũng sắp thành thục.

Tâm niệm vừa động, con Thảo Khôi Lỗi với khúc Thiên Niên Cổ Thụ Tâm đang cắm giữa ngực đã sải đôi chân dài, nhanh chóng chạy về phía hắn.

“Ôi nhóc con này, trong lúc hấp thu luyện hóa Thiên Niên Cổ Thụ Tâm mà cũng không quên đi tuần tra linh điền sao? Đúng là tấm gương cần cù chịu khó điển hình.” Lục Huyền nhìn khúc Thiên Niên Cổ Thụ Tâm còn lại hơn nửa trên lồng ngực của Thảo Khôi Lỗi mà không khỏi cảm khái.

Hốc mắt trống rỗng của Thảo Khôi Lỗi có chút ngơ ngác nhìn hắn, chỉ khi dùng tâm thần tinh tế cảm nhận mới biết trong lòng nó đang nảy sinh niềm vui sướng vì được Lục Huyền tán thưởng.

“Làm tốt lắm, sau này sẽ cho ngươi trông giữ một tòa động phủ còn lớn hơn nữa.” Lục Huyền khích lệ con Thảo Khôi Lỗi trời sinh đã là người làm này một tiếng. Cảm xúc vui sướng trong lòng nó lại càng nồng đậm hơn vài phần.

Lục Huyền cũng cảm thấy an lòng, hắn đoán sau khi hoàn toàn hấp thu dung hợp với Thiên Niên Cổ Thụ Tâm thì nó cũng sẽ đột phá.

“Hình như khí tức âm tà bên trong Phong Uyên Tinh Động lại nồng đậm hơn rồi.” Sau khi dặn dò Thảo Khôi Lỗi một phen, Lục Huyền nhanh chóng tiến tới Phong Uyên Tinh Động. Ngay khoảnh khắc tiến vào tầng thứ năm, cảm nhận được khí tức âm tà ngày càng đậm đặc, hắn không khỏi cảm khái một câu.

“Trong thời điểm đám tà ma hung hăng ngang ngược thế này, chạy một quãng đường dài từ Lôi Hỏa Tinh Động tới Phong Uyên Tinh Động chẳng phải là đang làm khó một linh thực sư như ta sao?”

Sau khi âm thầm than thở, hắn vỗ đôi cánh màu trắng bạc giữa sườn, đồng thời thi triển bí thuật lôi độn, hóa thành một tia lôi quang trắng bạc, bắt đầu di chuyển với tốc độ cực nhanh. Sất Lôi Dực vốn là pháp khí tốc độ lục phẩm thuộc tính Lôi, lại có thêm Lôi Độn Thuật hỗ trợ, có thể nói tốc độ của hắn phải thuộc hàng đầu trong nhóm tu sĩ Kết Đan.

Tại tầng thứ năm của Phong Uyên Tinh Động, ngay bên ngoài động phủ của hóa thân, chỉ cách hai đại trận pháp phòng hộ vài dặm có một vùng linh khí dao động kịch liệt.

Hóa thân Lăng Cổ đang ngạo nghễ đứng giữa không trung, lạnh lùng nhìn xuống phía dưới. Bên dưới, hai tu sĩ Kết Đan trung kỳ đang vùng vẫy giãy chết.

Một kẻ bị pháp khí dây thừng thô kệch màu phấn hồng quấn chặt toàn thân, sợi dây không ngừng siết lại, đồng thời những đường vân phía trên chậm rãi di chuyển, dường như hình thành nên từng bóng dáng thiếu nữ nóng bỏng. Trên mặt tu sĩ nọ hiện lên vẻ thống khổ xen lẫn vui sướng. Ngay lúc thần trí sắp tan rã, chỉ còn một tia ý thức tỉnh táo, gã đột nhiên hung hăng cắn mạnh đầu lưỡi, trực tiếp điều khiển một thanh đao gãy màu đen chém về phía sợi dây thừng màu hồng phấn.

Hóa thân Lăng Cổ đứng trên không trung khẽ hừ lạnh, linh lực khởi động, một con sông lớn sâu thẳm đột ngột xuất hiện, tựa như chảy ra từ hư không, trong nháy mắt đã bao trùm lấy tu sĩ nọ.

Cùng lúc đó, một đám mây máu cũng từ bên cạnh bay nhanh tới, huyết quang bắn ra bốn phía, mỗi một sợi đều tỏa ra mùi tanh hôi khó ngửi, chỉ cần liếc mắt cũng có thể nhận ra thứ này ẩn chứa khả năng ô uế cực mạnh.

Bên kia, một tu sĩ Kết Đan trung kỳ khác đã rơi vào trạng thái hấp hối. Chỉ thấy một bộ hài cốt khổng lồ vừa mang ma tính lại ẩn chứa phật tính, tựa như thần ma đang nhìn chằm chằm vào gã. Bộ hài cốt ấy nửa trắng nửa đen, một bên trắng nõn như ngọc, hiện ra Phật quang óng ánh, một bên đen nhánh như mực, nhìn vào là kinh hãi không thôi.

Bên cạnh còn có một bức tranh cổ xưa đang lơ lửng, một nữ quỷ không thấy rõ mặt bay ra từ trong tranh, đứng từ xa cũng có thể cảm nhận được nỗi bi ai nồng đậm chất chứa trên người nàng. Loại cảm xúc tiêu cực này ùn ùn ập tới, mang đến hiệu quả mê hoặc thần trí cực mạnh, khiến tu sĩ kia chỉ biết ngơ ngác đứng yên tại chỗ, đã chìm đắm trong đó, không thể tự chủ.

Đúng vào khoảnh khắc ấy, một hư ảnh tăng lữ mang biểu cảm dữ tợn chui ra từ bên trong hài cốt, chỉ trong nháy mắt, nó đã cao tới trăm trượng, rồi không chút do dự, hung hăng đánh một chưởng về phía tu sĩ bên dưới. Tu sĩ nọ còn đang đắm chìm trong cảm xúc của mình, chưa kịp phản ứng, và hiển nhiên là nhanh chóng bị nện thành một đống thịt nát.

Hóa thân Lăng Cổ khẽ lẩm bẩm vài câu, một tia linh quang màu đen lướt nhanh tới, hồn phách của tu sĩ bị ép phải hiện hình. Còn chưa chờ nó trốn tránh, một con ác quỷ cầm xiềng xích trong tay đã nhảy ra từ bên trong hắc quang. Một đầu xiềng xích dường như có năng lực tự động truy tìm, chỉ nháy mắt sau đã khóa chặt hồn phách tu sĩ nọ khiến đối phương không thể động đậy, rồi nhanh chóng bị kéo tới bên cạnh ác quỷ.

Trận chiến ở phía bên kia cũng tiến vào hồi kết. Chịu sự trói buộc của Diệu Ma Thằng, lại thêm U Minh Chân Thủy ăn mòn, cùng với huyết quang ô uế của Nhục Linh Thần, tên tà tu kia không chống đỡ được mấy hơi thở đã rơi vào kết cục thân tử đạo tiêu.

Con ác quỷ kia lại làm theo cách cũ, nhanh chóng dẫn hồn phách tu sĩ ra, trên xiềng xích lại có thêm một hồn phách cường đại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!