Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 2: CHƯƠNG 2: VẤN ĐỀ VÀ BẤT NGỜ!

Xét cho cùng, Lục Huyền vốn không hiểu rõ nguồn gốc của sợi chỉ đen kia, cũng như cách nó ăn mòn Linh Huỳnh Thảo. Nếu nhổ đi mà có hiệu quả thì tốt, còn nếu nhổ rồi mà những gốc khác vẫn không thoát khỏi kết cục bị ăn mòn, chẳng phải hắn chỉ còn nước khóc không ra nước mắt hay sao?

"Kế sách trước mắt là đến phường thị tìm một Linh thực sư được đào tạo bài bản, kinh nghiệm phong phú đến giúp một tay."

"Vất vả lắm mới tích góp được ít linh thạch… Vốn dĩ hai tháng nữa, ta định dùng số tiền này để thuê linh điền. Vậy mà..."

Lục Huyền chỉ là một tán tu Luyện Khí tầng hai, không thể sở hữu một mảnh linh điền của riêng mình.

Hai mảnh linh điền nhỏ trong viện này là hắn thuê từ một tu sĩ Luyện Khí trung kỳ trong phường thị, mỗi tháng đều phải trả một khoản linh thạch không nhỏ.

"Xem ra thời gian tới chỉ có thể thắt lưng buộc bụng mà sống." Hắn đứng dậy, vẻ mặt đầy kiên quyết.

Sau khi linh thực trưởng thành, hắn có thể bán cho các cửa hàng trong phường thị để đổi lấy linh thạch. Trừ đi tiền thuê và chi phí tu luyện hằng ngày, hắn vẫn còn dư lại một ít. Nhưng nếu dùng số tiền đó để mời một vị Linh thực sư có thâm niên đến giúp, e là phải tốn một khoản kha khá.

Lục Huyền đã hạ quyết tâm, đoạn đưa mắt nhìn quanh bốn phía.

Một bụi gai đen bao quanh bức tường đá xám xanh, chi chít những chiếc gai sắc nhọn, chỉ có tác dụng phòng hộ nhất định, nhưng có còn hơn không.

Hơn nữa, kiểu phòng ngự này chỉ có thể phòng quân tử chứ khó phòng tiểu nhân, càng không cần nói đến những loài kỳ trùng dị thú hành tung quỷ dị luôn nhòm ngó linh thực.

"Chờ xử lý xong chuyện này, phải tích cóp ít linh thạch mua một bộ trận pháp phòng hộ, tránh để chuyện tương tự xảy ra."

"Cách dựa vào Thảo Khôi Lỗi để bảo vệ linh điền thế này hoàn toàn không đáng tin."

Lục Huyền đưa mắt nhìn con Thảo Nhân Khôi Lỗi đang đứng ở góc sân.

Khôi lỗi này cao chừng ba thước, nghiêng người dựa vào vách tường, toàn thân làm bằng một loại cỏ khô không rõ tên, đầu to thân nhỏ. Trên cái đầu dị dạng còn có một khối u quấn bằng cỏ khô màu xám.

Con Thảo Khôi Lỗi này là hàng cũ Lục Huyền mua được từ một sạp hàng trong phường thị. Theo lời chủ sạp, nó có xuất thân từ Thiên Cơ Phái trong giới tu hành, cơ chế hoạt động khá đơn giản, thường được dùng để canh gác những linh điền phẩm cấp thấp.

Nếu cảm ứng được tu sĩ hoặc yêu thú tiến vào phạm vi linh điền, Thảo Khôi Lỗi sẽ gửi cảnh báo sớm cho chủ nhân.

Thậm chí khi phát hiện đối phương có ý định gây hại cho linh thực, nó còn chủ động công kích, vây khốn kẻ địch.

Tuy nhiên, có lẽ vì con Thảo Khôi Lỗi trong viện là hàng cũ nên tác dụng cảnh báo rất kém, đôi khi còn chẳng có hiệu quả. Về phần chủ động công kích thì thôi, đừng mong chờ làm gì.

Đương nhiên, chuyện này cũng có liên quan lớn đến bản thân Lục Huyền.

Từ khi xuyên không đến đây, hắn gần như đóng cửa không giao tiếp với bên ngoài, bởi vậy cũng chẳng có tu sĩ hay yêu thú nào tiến vào trong viện.

Lục Huyền dùng ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép lườm khối u trên người Thảo Khôi Lỗi.

Linh khí trong cơ thể hắn vận chuyển, một màn mưa linh khí mờ ảo xuất hiện trên không, nhanh chóng rơi xuống cành lá của Linh Huỳnh Thảo và Thực Nguyệt Thụ, nhẹ nhàng thấm vào bên trong.

Được linh vũ tưới tắm, đám linh thực trong linh điền càng thêm xanh mướt, những phiến lá không dính một hạt bụi khẽ đung đưa, khoe trọn vẻ tươi tốt đầy sức sống.

Đây là Linh Vũ Thuật, một loại pháp thuật mà bất kỳ Linh thực sư nào cũng phải học. Nó có thể dung hợp một ít linh khí vào hơi nước, thấm nhuần vào linh thực, giúp chúng sinh trưởng thuận lợi.

"Hửm? Gốc Linh Huỳnh Thảo này đã đến giai đoạn thành thục rồi." Sau khi Lục Huyền tưới tắm cho từng gốc cây, hắn chợt phát hiện vô số chấm sáng huỳnh quang đang không ngừng nhấp nháy trên một gốc Linh Huỳnh Thảo, như thể sắp rơi khỏi phiến lá.

Hắn vội vàng vào nhà lấy ra một chiếc hộp ngọc màu trắng, cẩn thận hái gốc Linh Huỳnh Thảo bỏ vào trong.

Hộp ngọc có thể làm chậm quá trình thất thoát linh khí, phần nào giữ được dược tính của linh thực.

"Đây là cái gì?" Lục Huyền vừa đóng hộp ngọc lại.

Khi hắn định xoay người rời đi thì đột nhiên phát hiện một điều kỳ lạ tại nơi vừa hái Linh Huỳnh Thảo.

Đó là một quả cầu ánh sáng màu trắng to bằng nắm tay, không ngừng tỏa ra vầng hào quang mờ nhạt, cùng vô số điểm linh quang nhẹ nhàng khuếch tán ra xung quanh.

Lục Huyền tò mò đưa tay, khẽ chạm vào quả cầu ánh sáng. Chỉ trong nháy mắt, vô số điểm sáng trên đó lập tức tràn vào lòng bàn tay hắn, cùng lúc đó, trong đầu hắn bất chợt hiện lên một dòng ý niệm.

"Thu hoạch một gốc Linh Huỳnh Thảo, nhận được ba tháng tu vi."

Ý niệm này vừa xuất hiện, Lục Huyền đã cảm nhận được sự thay đổi khác thường bên trong cơ thể.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!