Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 50: CHƯƠNG 50: CÓ NƯỚC LINH TUYỀN UỐNG CÒN CHƯA BIẾT ĐỦ Ư?

Vì Lục Huyền còn bận rộn chuẩn bị bữa tối nên chỉ trò chuyện với hai mẹ con Từ Uyển vài câu rồi vào bếp.

Ven bờ linh tuyền, Trương Tu Viễn ghé đầu, chăm chú nhìn mấy con Hồng Tu Lý đang thong thả bơi lội dưới nước. Thỉnh thoảng, cậu nhóc còn vươn cánh tay bé nhỏ xuống, ngập ngừng muốn tóm lấy hai sợi râu dài mảnh khảnh màu hồng kia, nhưng cuối cùng vẫn không đủ can đảm nên đành vội vàng rụt lại.

"Đây là cá Hồng Tu Lý, nó không hung dữ đâu. Bộ râu hồng của nó rất đẹp, đúng không?" Chẳng biết từ lúc nào, Hà quản sự đã đến bên cạnh cậu nhóc, còn tốt bụng giới thiệu về loài cá này.

"Đẹp quá! Không ngờ Tiểu Lục thúc lại nuôi được ba con linh ngư đẹp như vậy, thật lợi hại!" Đây là lời khen ngợi xuất phát từ tận đáy lòng của cậu bé.

Từ Uyển đứng phía sau cũng âm thầm gật đầu. Nhưng không giống con trai mình chỉ chú ý xem mấy con Hồng Tu Lý có đẹp mắt hay không, nàng nhìn những thứ trước mặt với suy nghĩ sâu xa hơn.

Linh điền rộng lớn thế này, bên trong còn có cả một linh tuyền, thật khó tưởng tượng nổi Lục Huyền đã phải bỏ ra bao nhiêu linh thạch mới thuê được nơi đây.

Nàng tiếp xúc với Lục Huyền không nhiều, ấn tượng về hắn phần lớn đều đến từ những lời trượng phu Trương Hồng thỉnh thoảng nhắc tới.

Qua lời kể của Trương Hồng, nàng biết Lục Huyền tư chất bình thường, tính cách trầm lặng, không giỏi đối nhân xử thế, nhưng tấm lòng lương thiện, tu luyện khắc khổ, luôn cần cù chăm sóc linh thực.

Tóm lại, hắn là một Linh thực sư bình thường nhưng tính tình rất tốt.

Vậy mà giờ đây, từ việc giúp nhà họ giải quyết nạn sâu bệnh, đến việc dẫn Trương Tu Viễn đi kiếm linh thạch, rồi cả trận tranh đấu không rõ tình hình đêm đó, cộng thêm tài lực để thuê được khu sân viện này… tất cả những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian ngắn đã khiến nàng cảm thấy mơ hồ, có chút không nhìn thấu được con người hắn.

"Lục tiểu tử đã thay đổi nhiều quá, ta cũng không ngờ thiếu niên vốn im lặng, quật cường, lại có phần keo kiệt như vắt cổ chày ra nước ngày trước, lại trưởng thành đến mức này từ lúc nào không hay." Lão giả gầy gò bên cạnh cũng vô cùng cảm khái, gương mặt lộ rõ nụ cười vui mừng xen lẫn an tâm.

"Ăn cơm thôi!" Tiếng Lục Huyền vang lên từ xa.

"Thịt heo sữa kho tàu!"

"Thịt bò xào cay!"

"Thúy Linh Diệp xé tay!"

Những món ăn đủ sắc hương vị được bưng lên bàn, tỏa mùi thơm nức mũi.

"Oa! Thơm quá!" Trương Tu Viễn khoa trương reo lên, khiến Lục Huyền sướng đến phổng cả mũi.

Hà quản sự và Từ Uyển thì dè dặt hơn nhiều, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía bàn ăn đã cho thấy cả hai đều bị những món ngon trước mặt hấp dẫn.

Lục Huyền xới cho ba người mỗi người một bát linh mễ nóng hổi thơm phức, rồi rót cho mỗi người một chén linh tửu màu hổ phách.

"Cảm ơn Hà quản sự, Trương tẩu tử và cả Tiểu Viễn đã đến chung vui tân gia với ta. Nào, cạn chén!"

Hà quản sự và Từ Uyển cùng nói lời chúc mừng rồi uống một hơi cạn sạch.

Linh tửu vừa vào cổ họng, cảm giác đầu tiên là hơi cay nồng, nhưng ngay sau đó, một luồng hơi ấm thuần hậu lan tỏa, nhanh chóng sưởi ấm tứ chi bách hài.

"Ục ục!" Vừa đặt chén rượu xuống, bụng Trương Tu Viễn lập tức phát ra tiếng kêu ùng ục, khiến ba người Lục Huyền bật cười.

"Ăn thôi, ăn thôi, mọi người đừng khách sáo."

Cả thịt linh thú lẫn linh mễ trong bát đều vô cùng đáng giá, hương vị thơm ngon lại ẩn chứa một tia linh khí.

Bốn người vùi đầu vào ăn, chẳng mấy chốc đã quét sạch bàn thức ăn như gió cuốn mây tan.

Sau khi nghỉ ngơi một lát, mẹ con Từ Uyển và Hà quản sự lần lượt cáo từ.

Chỗ ở của Hà quản sự cách đây không xa, thực lực lại mạnh hơn mẹ con Từ Uyển một chút nên lão một mình về trước. Còn sân viện của Từ Uyển và Trương Tu Viễn lại nằm ở khu ngoại vi phía Bắc, nơi đó vàng thau lẫn lộn, thêm vào đó thực lực hai mẹ con lại thấp, nên Lục Huyền đã đích thân hộ tống họ trở về.

Lúc hắn quay về nhà thì trời đã về khuya. Màn đêm buông xuống, trăng sáng sao thưa.

Lục Huyền cất phù lục và Liệt Ngân Nhận vào trong tay áo, ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm, lòng tràn đầy mong chờ vào tương lai.

Sáng hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, Lục Huyền đã thức dậy. Hắn ngồi trên giường tu luyện một vòng chu thiên, sau đó đứng dậy rửa mặt rồi mới bước vào linh điền khi sương sớm vẫn còn giăng mờ mịt.

Trong linh tuyền, ba con Hồng Tu Lý đang tung tăng bơi lội. Lục Huyền dồn sự chú ý vào chúng.

"Hôm qua uống nước, hôm nay cũng uống nước, ngày nào cũng uống nước thì làm sao mà lớn được?"

"Có nước linh tuyền để uống còn chưa biết đủ hay sao?"

Lục Huyền khẽ cằn nhằn một câu, nhưng tay vẫn nhanh chóng quay về phòng lấy một vốc linh mễ mang ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!