Dường như cảm nhận được linh lực yếu ớt truyền đến từ bên trong linh mễ, tốc độ bơi của ba con Hồng Tu Lý dưới linh tuyền đã nhanh hơn rõ rệt, thậm chí chúng còn bơi theo từng chuyển động của Lục Huyền.
Hắn rắc một nửa số linh mễ trên tay xuống nước, mặt nước đột nhiên nổi lên gợn sóng, sáu chiếc râu dài nhỏ màu hồng liền vươn lên rồi nhanh chóng biến mất hệt như những sợi chỉ mỏng.
Sau vài hơi thở, mặt nước đã yên tĩnh trở lại, ba con Hồng Tu Lý cũng chậm rãi bơi đi, nhưng đầu vẫn không ngừng hướng về phía Lục Huyền.
Lục Huyền tiếp tục tập trung tâm thần vào mấy con Hồng Tu Lý.
"Xin người, cho thêm chút gạo nữa đi mà!"
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn, sau đó, hắn mỉm cười rắc nốt nửa phần linh mễ còn lại. Mặt nước linh tuyền lại một lần nữa nổi lên gợn sóng.
Lục Huyền rắc toàn bộ số linh mễ trên tay vào trong linh tuyền, Hồng Tu Lý cũng nể mặt, ăn không thừa một hạt nào.
Ăn uống no đủ xong, Hồng Tu Lý không bơi quanh Lục Huyền nữa, lập tức tỏ ra vẻ cao ngạo lạnh lùng, chẳng thèm đoái hoài đến ai.
Cho mấy con cá chép kia ăn xong, Lục Huyền lại đi vào linh điền kiểm tra tất cả những gốc linh thực khác.
Như một thói quen, hắn nhẹ nhàng điều chỉnh vị trí của từng gốc Huyết Ngọc Tham đã hơi nghiêng ngả, lại căn cứ vào nhu cầu của mỗi gốc Linh Huỳnh Thảo mà cung cấp lượng linh vũ tương ứng, để cho chúng có được độ ẩm tốt nhất.
Tiếp đó, Lục Huyền bung tỏa linh thức ra mức tối đa, cẩn thận dò xét từng tấc linh nhưỡng.
"Bắt được rồi." Hắn vận chuyển Địa Dẫn Thuật, nhanh chóng tạo ra một biến đổi nhỏ bên trong linh nhưỡng, một con sâu nhỏ màu xám trắng bị ép trồi ra ngoài.
Hắn tiếp tục lục soát, lại tìm thấy vài con sâu nhỏ có hình dạng khác nhau, thậm chí còn đào được một con dị trùng nhiều màu rực rỡ cực kỳ nhỏ bé từ bên trong linh nhưỡng ra ngoài.
Những con sâu nhỏ này ẩn nấp sâu bên trong linh nhưỡng, chờ ngày chui ra khỏi đất, đám ấu trùng ấy sẽ gặm nhấm cành lá của linh thực, gây ảnh hưởng đến sự phát triển bình thường của chúng.
Có rất nhiều nguyên nhân sinh ra mấy con sâu nhỏ như vậy, có khi chúng nở ra từ những quả trứng sâu vẫn luôn ẩn náu trong linh nhưỡng từ trước, có khi do hắn không cẩn thận mà mang vào linh điền, cũng có một số dị trùng hành tung bí hiểm, năng lực ẩn nấp rất mạnh, có thể tự xuyên qua trận pháp phòng ngự để xâm nhập vào linh điền.
Là một Linh thực sư, phải luôn kiểm tra linh nhưỡng bên trong linh điền của mình, để ra tay trước, diệt trừ mầm họa trước khi dị trùng xâm phạm linh thực.
Bởi vì vừa chuyển đến mảnh linh điền mới này, hắn khá bận rộn, mãi cho đến hôm nay mới bắt đầu một đợt diệt sâu bọ trên diện rộng.
Sau khi dùng linh thức rà soát toàn bộ linh điền, cuối cùng Lục Huyền cũng lôi ra được bảy con ấu trùng.
Hắn mang mấy con ấu trùng này đi tới sát bờ linh tuyền, liền ném con sâu trắng mập mạp xuống giữa linh tuyền. Chỉ thấy một sợi râu mỏng màu hồng bắn ra nhanh như tia chớp, quấn chặt lấy con sâu trắng, lập tức cuốn vào miệng cá.
"Ha ha, động tác nhanh thật!" Lục Huyền nhìn con Hồng Tu Lý đang thưởng thức ấu trùng, trong lòng cảm thấy chuyện này khá thú vị.
Hai con Hồng Tu Lý khác ở xa hơn cũng bơi tới, lập tức di chuyển theo động tác tay của Lục Huyền.
Hắn lại thả một ấu trùng xuống, sáu chiếc râu dài màu hồng cùng nhau bắn ra, tranh giành con mồi. Rất nhanh, một con trong số đó may mắn hơn, sợi râu dài đã quấn được ấu trùng, không chút do dự nhét nó vào trong miệng.
Lục Huyền nổi hứng trêu đùa, hắn lập tức thay đổi cách cho ăn, hoặc là ném ấu trùng lên cao, hoặc làm động tác giả để dụ những chiếc râu dài mỏng màu hồng của Hồng Tu Lý.
Cứ như vậy, chờ đến khi con dị trùng cuối cùng đã bị ăn sạch, hắn vẫn cảm thấy chưa chơi đủ.
"Ha ha, mấy sợi râu dài bên cạnh đầu Hồng Tu Lý nom rất giống dây câu. Nếu nhìn từ góc độ này, con người dùng sâu câu cá, chẳng phải con cá này cũng đang dùng râu câu sâu ư? Đúng là rất thú vị!"
Trong phòng, Lục Huyền đang khoanh chân ngồi trên giường gỗ, chuyên tâm vận chuyển công pháp, để một luồng linh lực nhẹ nhàng lưu chuyển trong cơ thể.
Sau một chu thiên, hắn từ từ thở ra một ngụm trọc khí.
Dù khổ tu nhiều ngày cũng không sánh bằng lượng tu vi mà một gốc Linh Huỳnh Thảo mang lại, nhưng Lục Huyền vẫn kiên trì không ngừng. Đương nhiên, phần lớn tâm huyết của hắn vẫn đặt vào việc chăm sóc linh thực và linh thú, còn tu luyện công pháp và thuật pháp chỉ xếp thứ yếu.
Chuyển đến đình viện mới đã được hơn nửa tháng, trong khoảng thời gian này, hắn rất ít khi ra ngoài, chỉ chuyên tâm nuôi trồng linh thực.
Vì vậy, mọi thứ bên trong linh điền đều có những thay đổi không nhỏ.