Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 55: CHƯƠNG 55: THIỆP CƯỚI!

Lục Huyền im lặng không nói, nhưng trong lòng lại thầm cười nhạo: Đối với người khác, linh thực có lẽ không ảnh hưởng lớn, nhưng với ta thì khác. Ra ngoài vài ngày, tuy linh thực vẫn phát triển bình thường nhưng sẽ rất khó thu được linh thực phẩm chất tốt, thậm chí là thượng đẳng. Ta còn muốn trồng ra một gốc linh thực phẩm chất hoàn mỹ để xem quầng sáng sẽ ban thưởng thứ gì đây!

Nghĩ vậy, Lục Huyền liền lịch sự từ chối: “Xin lỗi Lôi đạo hữu, ta trước nay chỉ chuyên tâm bồi dưỡng linh thực, không giỏi đấu pháp, trên người cũng chẳng có pháp khí hay phù lục gì. Ngay cả tu vi Luyện Khí tầng ba hiện tại cũng là nhờ đan dược tích tụ mà thành. Vì lý do an toàn, ta không thể đồng hành cùng hai vị đạo hữu đến Nam Ly bí cảnh thám hiểm được. Xin thứ lỗi.”

“Được thôi, ta tôn trọng lựa chọn của Lục đạo hữu.” Lôi Phi khịt mũi, giọng có chút mất hứng.

Hai người họ không ở lại lâu, nhanh chóng rời khỏi tiểu viện để đi mời những tu sĩ khác.

“Tên Lục Huyền này nhát gan quá, tu vi Luyện Khí tầng ba mà vào một bí cảnh đã mở mấy trăm năm còn sợ nguy hiểm?”

“Còn nói gì mà làm trễ nải việc trồng linh thực của hắn, chỉ trồng mấy cây Linh Huỳnh Thảo thì có gì mà trễ chứ?”

Vừa ra khỏi cửa, Lôi Phi đã không nhịn được mà buông lời oán trách. Gã vốn tưởng mời một tu sĩ Luyện Khí tầng ba sẽ dễ như trở bàn tay, ai ngờ lại bị Lục Huyền từ chối.

Chuyện này làm gã vô cùng tức giận.

“Thôi được rồi, người ta không đi thì chúng ta mời người khác. Gã này tuy cẩn thận, nhưng lại cẩn thận quá mức. Cứ cái đà này, khó mà có được cơ duyên, cả đời chỉ có thể làm một Linh Thực Sư quèn, mặc cho người ta bắt nạt mà thôi.”

Lý Thanh quay đầu nhìn lại tiểu viện của Lục Huyền, giọng nói đầy vẻ khinh thường.

Sau khi Lôi Phi và Lý Thanh rời đi, Lục Huyền lập tức đóng chặt cửa viện. Lời mời thám hiểm bí cảnh của hai người họ chẳng hề khiến nội tâm hắn dao động chút nào.

Xét cho cùng, họ vào bí cảnh cũng chỉ để tìm kiếm chút cơ duyên hư vô mờ mịt, trong khi với hắn, chỉ cần bồi dưỡng linh thực thật tốt thì cơ duyên sẽ tự nhiên đến. Thậm chí, linh thực phẩm chất càng cao, bảo vật được ban thưởng càng giá trị.

So với việc đến cái gọi là Nam Ly bí cảnh kia, thà ở nhà trồng linh thực nhận thưởng từ quầng sáng còn hơn.

Huống chi, đến nơi hoang dã, dù cho lộ trình đã được vạch sẵn hay bí cảnh đã được khai phá mấy trăm năm, cũng không có nghĩa là sẽ tuyệt đối an toàn.

Yêu thú, tà ma, giết người đoạt bảo, đồng đội phản bội… vô số tình huống bất ngờ có thể xảy ra. Và phần lớn những tai ương này đều có thể tránh được, miễn là hắn không ra ngoài.

Lục Huyền đứng trong sân, mang theo khí thế “canh giữ một mẫu linh điền, mặc kệ ngoài kia xuân hạ thu đông”.

Vài ngày sau, giọng của người hàng xóm Vương Sơn lại vọng vào từ ngoài sân: “Lục lão đệ, mở cửa nào, ta mang thiệp cưới đến mời người đây.”

Lục Huyền mở cửa viện, liền thấy Vương Sơn hai tay cầm một tấm thiệp cưới đỏ rực, mặt mày hồng hào, dáng vẻ xuân phong đắc ý.

“Vương đạo hữu vui như vậy, chắc là có hỷ sự?” Lục Huyền tò mò hỏi.

“Gần đây ta mới nạp một tiểu thiếp, vài ngày nữa định mời mấy vị hảo hữu và hàng xóm láng giềng đến uống chén rượu mừng.” Vương Sơn cười nói.

“Được, ta nhất định sẽ đến.” Lục Huyền gật đầu chắc chắn.

“Sao thế, Vương đạo hữu đổi tính rồi sao? Nỡ lòng nào từ bỏ mấy tiểu tình nhân ở câu lan kia à?”

“Khụ, sau này nếu nhớ các nàng, ta vẫn có thể đến tâm sự đêm khuya mà.” Chẳng biết Vương Sơn nghĩ đến điều gì, trên mặt lại lộ ra nụ cười đầy ẩn ý.

“Một bên là món chính dài hạn, một bên là điểm tâm khuya, không hề xung đột. Tiểu thiếp này ta mua từ chợ đen về, để nàng chăm lo sinh hoạt thường ngày cho ta thôi, sao có thể trói buộc được ta chứ?” Gã vô cùng tự tin nói.

“Chợ đen ư?”

“Đúng vậy, Lục lão đệ từng nghe qua chưa? Gần đây ta tình cờ đi ngang, thấy họ buôn bán nữ tu, mà người nào người nấy dung mạo, dáng người hay tài hoa đều thuộc hàng thượng phẩm. Chưa đến một nghìn linh thạch đã mua được một nữ tu Luyện Khí tầng ba rồi. Nếu người có hứng thú, có thể ghé qua xem thử. Nghe nói, những nữ tu này đều được huấn luyện đặc biệt, các nàng tu luyện âm dương chi thuật của Hợp Hoan Tông, lúc ân ái có thể giao hòa linh lực, bổ trợ cho nhau, giúp tu vi tăng tiến nhanh hơn tự mình tu luyện nhiều.”

Vương Sơn nhiệt tình giới thiệu cho Lục Huyền.

“Ha ha, nếu có cơ hội ta sẽ đến mở mang tầm mắt.” Lục Huyền mỉm cười, thuận miệng đáp lời.

Chờ Vương Sơn đi rồi, hắn mới quay vào trong viện. Hắn không mấy để tâm đến nữ tu mà Vương Sơn nhắc tới, nhưng lại có chút hứng thú với cái gọi là chợ đen kia.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!