Lục Huyền từng nghe nói về khu chợ đen trong phường thị Lâm Dương, nó nằm ở một vị trí bí mật ngay tại khu trung tâm, chỉ mở cửa vào những thời điểm nhất định.
Bên trong có không ít tu sĩ hắc ám không thể lộ diện công khai, mang theo những bảo vật cũng chẳng thể đưa ra ngoài ánh sáng.
Lục Huyền đã từng cân nhắc, nếu muốn tìm được linh chủng vô danh, nơi tốt nhất để đến chính là chợ đen.
Chỉ có điều, tu vi của hắn còn thấp, thực lực không đủ, nên kế hoạch này vẫn bị trì hoãn mãi.
"Chờ thêm một hai lứa linh thực nữa trưởng thành, ta có thể đến đó xem thử."
Trong đám linh thực đang trồng, mặc dù Linh Huỳnh Thảo không có phẩm giai nhưng lại thắng ở số lượng, hơn nữa còn được chuyển sang môi trường mới với linh khí dồi dào hơn, cộng thêm quá trình bồi dưỡng tỉ mỉ từ đầu đến giờ, Lục Huyền tin rằng sau khi lứa linh thực này trưởng thành, thực lực của hắn sẽ tăng lên nhanh chóng.
Ngoài chúng ra, Xích Vân Tùng đã bước vào giai đoạn kết trái, Kiếm Thảo cũng đang phát triển tốt. Lục Huyền cũng đặt kỳ vọng rất lớn vào hai gốc linh thực nhất phẩm và nhị phẩm này.
Ba ngày sau, Lục Huyền cùng người hàng xóm mê linh tửu của mình đi đến một tửu lâu, nơi Vương Sơn tổ chức tiệc rượu được ghi trên thiệp mời.
Tu sĩ đi cùng hắn họ Ngô, lúc không có việc gì chỉ thích uống rượu. Kể từ khi chuyển đến đây, Lục Huyền cũng đã gặp mặt đối phương vài lần, xem như có quen biết.
Vì bữa tiệc này chỉ là nạp thiếp nên không cần tổ chức theo đúng quy trình thành thân thông thường.
Lục Huyền hỏi thăm Ngô tu sĩ về quà mừng một phen, sau đó dứt khoát biến đau thương thành sức ăn, trắng trợn ăn uống no say tại tiệc rượu, thề phải ăn lại cho bằng được khoản linh thạch mình đã bỏ ra.
"Đa tạ chư vị đạo hữu đã đến chung vui, tại hạ kính các vị một ly." Tiệc rượu qua được nửa chừng, Vương Sơn mặc một bộ trường bào đỏ thẫm, gương mặt rạng rỡ hân hoan.
Lục Huyền cũng gặp được vị tiểu thiếp mà gã vừa cưới.
Dưới nền khăn quàng vai và mũ phượng lộng lẫy, làn da trắng nõn của nàng càng thêm nổi bật, dung mạo xinh đẹp kết hợp với dáng người mỹ lệ, dù đang mặc bộ áo bào rộng thùng thình vẫn lấp ló những đường cong tuyệt mỹ.
Dưới khóe mắt trái có một nốt ruồi lệ, càng tăng thêm vài phần quyến rũ cho nàng.
"Vương Sơn cưới được tiểu thiếp đúng là vui đến quên trời đất, nhưng nhìn dáng vẻ kia của hắn cũng đủ biết, chắc chắn gần đây đã được bồi bổ không ít, tu vi cũng có chút tiến triển." Đợi Vương Sơn đi rồi, Ngô tu sĩ mới đặt chén rượu xuống, cảm thán nói.
Lục Huyền nghe ra ý vị chua chát ghen tị trong lời nói của gã.
"Tiểu thiếp này được Vương đạo hữu mua từ chợ đen về đấy, hay là ngươi cũng qua đó xem thử, rồi mua một người về nhà, cũng xem như là một nhánh hoa lê áp hải đường [1] chăng?" Lục Huyền ngồi bên trêu chọc.
[1] Câu này ám chỉ người lớn tuổi lại cưới người nhỏ tuổi hơn, tương phản khá lớn, tương tự với câu “Trâu già thích gặm cỏ non”.
"Hắn là đội trưởng đội tuần vệ, chức vụ béo bở, chứ như ta thì làm gì có nhiều linh thạch đến thế, sao dám bỏ ra mấy trăm đến cả nghìn linh thạch để mua một người về?" Ngô tu sĩ u sầu đáp.
Sau đoạn nhạc đệm này, Lục Huyền lại trở về với cuộc sống yên bình và giản dị của mình.
Mỗi ngày, hắn đều ra ngắm nhìn ba con Hồng Tu Lý vui vẻ bơi lội dưới linh tuyền, rồi lấy một nắm linh mễ hoặc dị trùng đến cho chúng ăn. Cho cá ăn xong, hắn sẽ dùng thuật pháp hệ băng còn chưa thành thạo của mình để tưới tắm cho Tịnh Tuyết Liên, rồi cách một khoảng thời gian lại đi đốt Xích Vân Tùng, chích điện Kiếm Thảo.
Có lẽ bị chuyện Vương Sơn nạp thiếp kích thích, hắn càng tích cực hơn trong việc chia rẽ mấy cây Huyết Ngọc Tham đang muốn dan díu với nhau, quyết không cho chúng nó có cơ hội bén rễ tình duyên.
Thời gian rảnh còn lại, hắn dùng để tu luyện công pháp, luyện tập mấy môn thuật pháp đã nắm giữ, thậm chí còn dành thời gian chuyên tâm nghiên cứu đan phương Bồi Nguyên Đan.
Thỉnh thoảng, hắn cũng đến chợ tán tu dạo một vòng, xem thử có thể tìm được một hai loại linh chủng vô danh, hoặc trứng linh thú, ấu thú nào vừa mắt hay không.
Một ngày nọ, hắn vừa ra khỏi sân đã tình cờ gặp tiểu thiếp mới cưới của Vương Sơn.
"Chào Lục đạo hữu." Trên tay nàng xách theo đủ các túi lớn túi nhỏ đựng đầy thịt linh thú và linh dược, vừa thấy hắn, nàng liền hơi nghiêng người hành lễ.
"Chào tẩu phu nhân, vừa đi chợ mua thức ăn về ạ?" Lục Huyền thuận miệng hỏi.
“Vâng, ta mua một ít linh dược và thịt linh thú để bồi bổ cho tướng công, thấy chàng tu luyện vất vả quá.” Giọng Vương thị vô cùng dịu dàng, nàng khẽ đáp, gương mặt thoáng ửng hồng, ánh mắt long lanh đưa đẩy, khiến nốt ruồi lệ nơi khóe mắt dường như cũng lay động theo.