Nghĩ đến đây, Lục Huyền lập tức lấy ra một phần linh dược miễn phí do Đan Điện cung cấp, rồi dựa theo trình tự học được trong ngọc giản, bắt đầu sơ chế các loại nguyên liệu.
Không có gói kinh nghiệm đan phương cung cấp kinh nghiệm phong phú, trình độ luyện đan non nớt của hắn nhanh chóng lộ rõ nguyên hình trong quá trình xử lý. Động tác từ mượt mà như nước chảy mây trôi ban đầu đã trở nên lúng túng, trúc trắc, thỉnh thoảng hắn phải dừng lại để hồi tưởng quá trình luyện đan trong thức hải.
"Tốt rồi, cuối cùng cũng có thể mở lò luyện chế." Hắn chậm rãi bỏ các loại tài liệu vào lò luyện đan theo thứ tự, rồi điều khiển Thiên Thanh Đan Hỏa, ngưng thần tĩnh khí, cẩn thận luyện chế.
Nhưng chỉ một lúc sau…
"Hỏng rồi!"
Trong quá trình luyện chế, linh thức của hắn nhạy bén phát hiện ra biến hóa bất thường bên trong lò đan, chỉ thấy một luồng khí tức kinh người trực tiếp đẩy bật nắp lò, đồng thời một vật cháy đen từ bên trong bay thẳng ra.
Vật đen thui kia còn chưa bay đến trước mặt Lục Huyền, Dược Trĩ đã theo sát phía sau, thân hình trong suốt của nó nhanh chóng bao chặt lấy thứ đó, lòng tràn đầy vui sướng. Loại cặn dược này hoàn toàn có thể gọi là tinh hoa của đan độc, cũng tương đương với vật đại bổ đối với nó.
"Thiên Thanh Đan Hỏa cũng không cứu được ta." Đến đây, Lục Huyền cuối cùng cũng nhận thức được trình độ luyện đan của mình khi không có gói kinh nghiệm đan phương, trong lòng không khỏi cảm thán một câu.
Hắn điều chỉnh lại tâm trạng, không chút nản lòng mà tiếp tục lấy ra một phần nguyên liệu linh dược khác. Lần thứ hai luyện chế, động tác đã thuần thục hơn rất nhiều, nhưng kết quả lại không có bất kỳ thay đổi nào. Vẫn là một đám cặn dược cháy đen bay ra từ trong lò luyện đan.
Dược Trĩ đã sớm chuẩn bị, cặn dược vừa bay ra khỏi lò, nó đã biến đổi thân hình, thuận thế chặn lại, vui vẻ bao bọc lấy.
Một lát sau.
Lần thứ ba.
Lần thứ tư.
Khi tâm trí Lục Huyền tập trung vào Dược Trĩ, một cảm giác hân hoan vui sướng không thể tả nổi đột ngột ập tới.
"Thế ngoại đào viên cũng chỉ đến thế mà thôi!"
"Ta chưa từng được hưởng một bữa tiệc nào thịnh soạn đến vậy!"
"..."
Lục Huyền không thể phản bác.
Niềm vui nỗi buồn của tu sĩ và con côn trùng kia vốn không giống nhau, ta chỉ cảm thấy nó thật ồn ào. Trong lòng hắn đầy bất đắc dĩ, lại quay sang luyện chế một lò Uẩn Linh Đan nhị phẩm, mới tìm về được một chút tự tin.
Về phần Thú Linh Đan, vì thứ này có thể dùng để chăn nuôi linh thú nên hắn không vì thất bại mà từ bỏ, thậm chí còn dự định sau này sẽ thử luyện chế nhiều hơn để chậm rãi tích lũy kinh nghiệm.
Cũng may trong ba loại đan phương cấp thấp, Bồi Nguyên Đan và Uẩn Linh Đan của hắn đã đạt tới trình độ Tông Sư, dư sức gánh vác trách nhiệm cho những thất bại khi luyện chế Thú Linh Đan.
Cứ như vậy, hắn thừa thế xông lên, luyện chế tất cả mấy chục phần nguyên liệu lấy từ Đan Điện thành đan dược rồi mới dừng lại.
Toàn bộ Bồi Nguyên Đan và Uẩn Linh Đan đều được luyện chế thành công, đan dược đựng đầy hai bình bạch ngọc nhỏ.
Vì nguyên liệu được miễn phí, Lục Huyền thầm tính toán, sau khi luyện chế xong đống đan dược này, hắn hoàn toàn có thể kiếm được khoảng một đến hai ngàn linh thạch, nếu tính cả phí tổn thì tiền lãi sẽ ít đi rất nhiều, cũng không phải là món hời.
Về phần Thú Linh Đan, tất cả đều trở thành bữa ăn no nê cho Dược Trĩ.
"Dược Trĩ là linh sủng của ta, nó được lợi cũng tương đương ta được lợi, không có gì khác nhau." Lục Huyền chỉ có thể tự an ủi mình như vậy.
Về phần đan dược vừa luyện chế ra, hắn dự định qua một thời gian ngắn nữa sẽ đến Đan Điện xử lý một phần nhỏ, còn lại sẽ tới Kiếm Môn Trấn bán cho các cửa hàng ở đó.
Nhanh như vậy đã có thể nâng trình độ luyện đan lên tới cảnh giới Tông Sư, đây đã là chuyện vượt quá lẽ thường. Ngay cả những thiên tài luyện đan cũng không thể làm được như vậy.
Nếu Đan Điện biết được tình huống này, có lẽ sẽ thu hút sự chú ý của không ít cao tầng tông môn, nhưng tất nhiên, nó cũng sẽ dấy lên vô số nghi ngờ, thậm chí còn mang đến bất lợi cho hắn…
Suy đi tính lại, Lục Huyền quyết định vẫn nên kín đáo kiếm tiền thì hơn.
"Phải vào bí cảnh chưa hoàn thiện một chuyến, mang Thanh Tịnh Lưu Ly Trà và Long Hài Thảo vào đó cấy." Lục Huyền thầm nghĩ.
"Thế ngoại đào nguyên, cùng lắm cũng chỉ như thế này mà thôi."
Lục Huyền cầm trên tay một tấm trận bàn bằng đồng cũ kỹ loang lổ, sau đó thu vào túi trữ vật, cảm nhận được linh khí tinh khiết nồng đậm tới cực điểm quanh mình, không nhịn được cảm thán một câu.
Dưới sự kích thích của linh khí tinh thuần trong bí cảnh, hắn có thể cảm nhận được linh lực trong cơ thể đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Mượn nhờ đại trận truyền tống trong Trận Đường, sau khi trả một khoản linh thạch, hắn đã thuận lợi đi vào bí cảnh chưa hoàn thiện thuộc về mình.
"Anh anh anh."
Khi đang chậm rãi dạo bước trong bí cảnh, đột nhiên một tiếng ríu rít rất nhỏ truyền đến bên tai. Lục Huyền quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một cái bóng nhỏ xinh xắn vừa bay ra từ sau một gốc linh mộc xanh ngắt. Toàn thân nó có màu xanh nhạt, trên lưng mọc bốn cái cánh mỏng gần như trong suốt, tỏa ra một luồng khí tức trong trẻo tự nhiên.
Nó chính là sản vật đặc biệt của khu bí cảnh này, Mộc Yêu Linh có thể tự nhiên thúc đẩy linh thực sinh trưởng.
Có vẻ như những tiểu yêu tinh xinh xắn này đã cực kỳ quen thuộc với Lục Huyền, vừa thấy hắn xuất hiện, chúng đã thân thiết bay lượn xung quanh.
Đầu ngón tay Lục Huyền tràn ra một tia Thanh Mộc Nguyên Khí mảnh như sợi tóc, nhẹ nhàng đút cho tiểu yêu tinh đáng yêu này ăn. Sau đó, thân hình hắn nhanh chóng lướt qua bí cảnh, xem xét tình hình của đám linh thực đang được gieo trồng ở khắp nơi.
Thứ hắn mong nhớ nhất đương nhiên là Phượng Hoàng Mộc lục phẩm đỉnh giai.
Lục Huyền lập tức đi tới ngọn núi lửa nhỏ, hai luồng hư ảnh Phượng Hoàng màu vàng sậm đang bay lượn tự do bên trong ngọn lửa hừng hực xung quanh.
Sau khi đắm chìm trong ngọn lửa, hấp thu đủ linh lực hỏa diễm, chúng lại dùng hết sức thu nhỏ thân hình, dung nhập vào một vết nứt màu vàng sậm trên khúc gỗ cháy đen. Hiện tại, dù không có Hồng Liên Diễm tẩm bổ, tình hình sinh trưởng của Phượng Hoàng Mộc vẫn không tệ.
Lục Huyền lại tiếp tục đi tới trước mặt Kim Cang Bồ Đề ngũ phẩm.
Mặc dù linh chủng Bồ Đề vẫn chưa mọc rễ nảy mầm, nhưng sinh cơ bên trong hạt giống lại dồi dào hơn rất nhiều so với lúc trước, hình ảnh Kim Cang Nộ Mục ở mặt ngoài càng thêm sinh động như thật, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể hiển lộ hình dáng chân thực của mình.
Hắn lập tức lấy Lôi Âm Kiếm từ trong túi trữ vật ra, nhẹ nhàng vung lên. Một tiếng sấm sét ẩn chứa Phật Lực nổ vang, kiếm khí từ Lôi Âm Kiếm gào thét ầm ầm, rồi dùng tốc độ cực nhanh dung nhập vào trong hạt linh chủng Kim Cang Bồ Đề.