Dường như có một câu kinh Phật vang lên trong linh chủng, khuấy động từng tầng gợn sóng kim quang nhàn nhạt. Chỉ trong nháy mắt, hình vẽ Kim Cang Nộ Mục trên bề mặt như sống lại, giơ cao Hàng Ma Xử cùng các loại pháp khí Phật môn, phảng phất có thể chấn nhiếp hết thảy yêu ma quỷ quái trong thế gian.
"Quả nhiên Lôi Âm Kiếm có tác dụng với Kim Cang Bồ Đề, không uổng công ta đã cố ý chọn nó." Lục Huyền chứng kiến cảnh này, lòng vô cùng vui mừng.
Có thanh Lôi Âm Kiếm tứ phẩm lấy từ Kiếm Trì này, hắn không cần phải quá lo lắng về giai đoạn sinh trưởng ban đầu của Kim Cang Bồ Đề nữa. Hắn liền phóng ra mấy chục đạo kiếm khí Lôi Âm, tẩm bổ một phen cho gốc Kim Cang Bồ Đề đã đói khát từ lâu.
Xong xuôi đâu đó, hắn lại đi tới trước Địa Hoàng Táo, nơi một mầm cây nhỏ màu vàng nhạt non mềm vừa lặng lẽ nhú lên, nhẹ nhàng đung đưa trong gió, ẩn chứa khí tức thổ linh phong phú và tinh khiết.
Phía trên Lạc Lôi Mộc, khí tức lôi điện trong Sát Lôi Thạch bị khúc gỗ khô héo hấp dẫn, thỉnh thoảng lại có từng tia sét nhỏ đánh xuống, chui thẳng vào bên trong.
Sâu trong khúc gỗ, một luồng khí tức lôi điện cực kỳ khủng bố đang không ngừng lớn mạnh, tích tụ thành một nguồn năng lượng cuồng bạo.
Mặt khác, những linh thực như Dưỡng Kiếm Hồ Lô, Liệt Diễm Quả và Băng La Quả, dù không được Lục Huyền chăm sóc tỉ mỉ mỗi ngày hay thi triển Linh Vũ Thuật, Mộc Sinh Thuật, nhưng nhờ được cung cấp vô số phi kiếm phế phẩm từ trước, cộng thêm linh khí nồng đậm tinh thuần trong bí cảnh, nên tình trạng sinh trưởng của chúng cũng vô cùng tốt.
Lục Huyền thấy vậy, trong lòng yên tâm hơn nhiều, hắn lấy linh chủng Thanh Tịnh Lưu Ly Trà từ trong túi trữ vật ra.
Linh thức thoáng cảm nhận linh khí trong bí cảnh, cuối cùng hắn đi đến gần con suối, quyết định trồng linh chủng trà ở khu vực này.
Tinh thần ngưng tụ trên linh chủng, Lục Huyền chợt phát hiện trạng thái của nó vô cùng tốt, từng luồng khí tức thanh linh chậm rãi rót vào, tạo thành một vầng linh quang mông lung nhẹ nhàng bao bọc xung quanh.
"Không hổ là bí cảnh, ngay cả Thanh Tịnh Lưu Ly Trà vốn yêu cầu cực kỳ khắt khe về linh khí cũng có thể sinh trưởng thuận lợi." Lục Huyền thầm cảm khái.
Linh khí trong bí cảnh vô cùng nồng đậm và tinh khiết. Bình thường, ngoài khí tức mộc linh từ Mộc Yêu Linh, không có tu sĩ hay yêu thú nào khác xuất hiện, nghĩa là không có khí tức huyết nhục, trần tục ảnh hưởng đến linh khí. Càng không cần phải nói đến những loại tà khí như ma khí, âm khí.
Hắn lập tức vận chuyển linh lực, dẫn dắt khí tức thanh linh trong bí cảnh hội tụ xuống dưới linh chủng, bao bọc toàn bộ hạt giống, thỏa thích tẩm bổ cho nó.
"Í a í a."
Chẳng biết từ lúc nào, năm sáu Mộc Yêu Linh đã bay lượn quanh linh chủng Thanh Tịnh Lưu Ly Trà, tham lam hít thở luồng khí tức thanh linh ấy. Trên gương mặt xanh biếc của chúng hiện lên vẻ vừa mừng rỡ vừa e dè.
Lục Huyền không lo những tiểu tinh linh này sẽ ảnh hưởng đến sự sinh trưởng của Thanh Tịnh Lưu Ly Trà, bởi bản thân chúng ẩn chứa khí tức mộc linh vô cùng phong phú và tinh khiết. Hơn nữa, chúng cũng rất thân thiện với linh thực, có thể vô hình trung tẩm bổ cho cây trà.
Nói cách khác, sự xuất hiện của chúng chỉ có lợi chứ không có hại.
Ngay sau đó, hắn lấy hài cốt Giao Long từ túi trữ vật ra, thả vào dòng U Tuyền Linh Lâm.
"Bình thường phải rất lâu các ngươi mới được nếm một giọt linh dịch tam phẩm. Giờ thì tốt rồi, ta đặt các ngươi thẳng vào trong linh dịch, cứ tha hồ mà hấp thu."
Hài cốt Giao Long chìm xuống đáy suối. Chẳng mấy chốc, ba ngọn cỏ dài màu đen từ trong hài cốt chậm rãi vươn ra, lững lờ trôi nổi trong dòng U Tuyền Linh Lâm, trông như những con hắc long nhỏ bé.
Sau khi xác nhận tình hình sinh trưởng của tất cả linh thực, Lục Huyền không ở lại bí cảnh lâu mà nhanh chóng trở về động phủ.
Một thời gian sau đó, hắn gần như chỉ ở trong động phủ, ngày ngày chăm sóc linh thực, chăn nuôi linh thú. Cuộc sống tuy có phần đơn điệu, nhưng với niềm mong chờ từ những vầng sáng nhiệm vụ, Lục Huyền vẫn luôn vui vẻ, chưa từng cảm thấy nhàm chán.
"Làm ruộng mang lại cho ta niềm vui, ta yêu việc đồng áng." Trong lòng hắn luôn tâm niệm như vậy.
Hôm nay, khi hắn đang tỉ mỉ chăm sóc linh thực, một luồng thanh quang bỗng bay đến sườn núi. Chính là chim béo Phong Chuẩn đi chơi bên ngoài đã trở về. Sau khi nó tấn thăng thành yêu thú tam phẩm, để tạo điều kiện sống tốt nhất và không gò bó thiên tính của nó, Lục Huyền đã cho phép nó tự do hoạt động trong nội tông, chỉ cần mỗi ngày trở về đúng giờ là được.
Phong Chuẩn không còn bị giới hạn trong một góc núi, có thể tự do bay lượn giữa các ngọn núi, lúc về lại có linh quả và thịt yêu thú để ăn, cuộc sống có thể nói là tiêu dao tự tại.
"Hửm? Sao trông nó hôm nay lạ vậy?" Từ xa, Lục Huyền đã để ý thấy con chim béo đang cúi đầu ủ rũ. Phải biết rằng ngày thường nó luôn hoạt bát vui vẻ, hôm nay lại sa sút tinh thần thế này, chắc chắn đã có chuyện gì đó.
Hắn lập tức đi tới trước mặt Phong Chuẩn, truyền một luồng ý niệm vào đầu nó: "Hôm nay đi chơi thế nào?"
Sau khi tấn thăng thành yêu thú tam phẩm, linh trí của Phong Chuẩn đã tăng lên rất nhiều. Vừa nghe hắn hỏi, nó liền líu ríu truyền niệm: "Hôm nay con quen được hai đồng loại, chúng nó trông đẹp lắm. Không giống con, vừa béo vừa có cái bụng to thế này, chắc chắn sẽ không có con chim nào thích."
Nó truyền một luồng ý niệm cho Lục Huyền.
"Hả? Không có chim nào thích? Ý gì đây? Lẽ nào con chim béo ta nuôi bao năm nay... cuối cùng cũng biết tương tư rồi sao?"
Lục Huyền thoáng cảnh giác, trong đầu nảy ra một ý nghĩ kỳ quái, theo bản năng cảm thấy như một người cha già thấy con gái rượu sắp bị thằng nhãi ranh nào đó cuỗm mất.
"Tuy con hơi béo một chút, nhưng thực lực của con lại đứng hàng đầu trong đám đồng tộc." Lục Huyền điều chỉnh lại tâm trạng, lên tiếng an ủi con chim béo.
"Với lại, sở dĩ con có bộ dạng này là vì ngày thường ăn quá ngon. Mấy con Phong Chuẩn khác muốn béo cũng chẳng được đâu!" Hắn véo nhẹ cái bụng mềm mại của Phong Chuẩn, khiến lớp mỡ béo tròn gợn lên từng đợt sóng xanh nhạt.