“Một loại khơi dậy dục niệm sâu nhất trong lòng tu sĩ, một loại chuyên cắn nuốt dục niệm, hơn nữa còn khiến người dùng đoạn tình tuyệt ái, chẳng khác nào trận quyết đấu giữa mâu và thuẫn.” Một ý tưởng kỳ lạ lóe lên trong đầu hắn, nhưng cuối cùng hắn vẫn thành thật trồng hai loại linh thực trong linh điền, còn không quên ngăn cách chúng ra.
Trong những món bảo vật hắn thu được sau đại hội trao đổi lần này vẫn còn một kiện pháp khí tứ phẩm khác là Phục Ma Quyết. Khi linh thức của Lục Huyền thăm dò vào trong, hắn có thể cảm nhận được nguyện lực Phật môn nồng đậm ẩn chứa bên trong, đây chính là thứ mà Kim Cương Bồ Đề ngũ phẩm đang cần.
Vừa đi một chuyến tới bí cảnh tàn khuyết cách đây không lâu, hắn dự định qua một thời gian ngắn nữa sẽ lại rời khỏi Vạn Yêu Quật, vừa thu hoạch quầng sáng vừa ghé qua tiểu viện âm phủ và bí cảnh tàn khuyết.
Trước mắt, Mê Tiên Đào đã tiến vào giai đoạn thành thục, không biết liệu phần thưởng bên trong quầng sáng xuất phát từ lứa linh quả thứ hai này có chịu ảnh hưởng hay không.
Ba loại linh thực là Ngọc Lộ Quả, Địa Hỏa Tâm Liên và Huyền Trùng Đằng cũng đã tiến vào giai đoạn thành thục, có lẽ trong khoảng thời gian này, chúng sẽ lần lượt chín muồi.
Tuy Liệt Diễm Quả và Băng La Quả trong bí cảnh tàn khuyết mới được gieo trồng không lâu, nhưng nhờ được linh khí tinh thuần bên trong tẩm bổ, lại cộng thêm phẩm giai chỉ là nhị phẩm nên cũng liên tục kết ra linh quả hỏa diễm và linh quả băng hàn màu xanh lam.
Hắn sắp lên đường tới phúc địa Vạn Yêu Quật, trước đó phải cẩn thận dò xét linh điền một lượt.
Trên bốn nhánh dây leo đã mọc ra không ít nhánh nhỏ như mũi tên, nhẹ nhàng đung đưa trong gió, ở thời điểm hiện tại, vẫn chưa thể nhận ra trận thế vạn tiễn tề phát. Lục Huyền lập tức thi triển《Thuấn Tiễn Thuật》, ngưng kết ra từng tia linh lực chui vào bên trong vô số mũi tên nhỏ trên dây leo.
Sau một thời gian kiên trì luyện tập《Thuấn Tiễn Thuật》, cuối cùng hắn cũng có thể thi triển loại thuật pháp này một cách bình thường.
Khu vực Kiếm Thảo.
Thiên Kiêu Kiếm, Khổng Tước Kiếm, Thanh Liên Kiếm Thảo tứ phẩm đều phát triển rất tốt.
Thiên Kiêu Kiếm được gieo trồng trước tiên đã dần có uy thế của Kiếm Thảo tứ phẩm, những luồng kiếm khí đặc thù hình chim cú không ngừng bay vụt qua với tốc độ cực nhanh.
Trên cây Khổng Tước Kiếm có khoảng mấy chục tới hơn trăm đạo kiếm khí hệt như lông vũ khổng tước, tự do co duỗi, kiếm khí sắc bén bộc lộ, trong vẻ rực rỡ lại chất chứa vô tận sát cơ.
Sau khi Lục Huyền thi triển《Thiên Kiêu Kiếm Quyết》cùng《Khổng Tước Kiếm Trận》để tẩm bổ cho chúng, hắn lập tức đi tới bên cạnh Thanh Liên Kiếm Thảo.《Thanh Liên Kiếm Kinh》hắn nắm giữ vẫn dừng lại ở giai đoạn nhập môn, lúc bồi dưỡng Thanh Liên Kiếm Thảo nhất định phải cẩn thận hơn.
Sau khi tỉ mỉ xem xét tất cả linh thực trong động phủ một lần, lại để lại đầy đủ linh quả và thịt yêu thú cho Phong Chuẩn, Đạp Vân Linh Miêu và đám nhỏ, Lục Huyền một lần nữa tiến vào Vạn Yêu Quật.
Dưới chân truyền đến cảm giác nặng nề quen thuộc, Lục Huyền hạ xuống một đám mây dày đặc, cách đó không xa là mấy tòa Vân ốc đã hòa làm một thể với mây mù.
“Lục sư đệ, ngươi đã trở lại rồi.” Đám người Tôn Vân đang ở bên trong Vân ốc, cảm nhận được động tĩnh bên ngoài nên nhao nhao đi ra, sau khi trông thấy Lục Huyền, tất cả đều không hẹn mà cùng nở nụ cười rạng rỡ.
“Phải, ta đã trở lại.” Lục Huyền gật đầu với mọi người.
“Mấy ngày nay đã làm phiền các vị sư huynh chăm sóc linh thú trong phúc địa rồi, mọi chuyện vẫn thuận lợi chứ?”
“Hết thảy đều như thường, linh thú không xảy ra vấn đề gì.” Tôn Vân có tu vi cao nhất lên tiếng trả lời.
“Vậy là tốt rồi.”
Lục Huyền hàn huyên với mấy người về tình hình gần đây của Vạn Yêu Quật một hồi, sau đó vào phòng nghỉ ngơi.
Nghỉ ngơi xong, hắn lại đi tới ven hồ nơi lão Long Quy đang ở.
“Ta còn đang thắc mắc sao hôm nay quẻ tượng lại hiện điềm lành, hóa ra là tiểu tử ngươi đã trở lại. Sao nào, rốt cuộc cũng nhớ tới lão quy này rồi hả?”
Lão Long Quy đang phơi chiếc mai rùa với những đường linh văn không ngừng lưu chuyển trên một tảng đá lớn bằng phẳng, còn bản thân nó thì nhàn nhã nằm ngửa bụng một bên. Đồng thời,《Cực Lạc Tâm Kinh》đang được mở ra giữa khoảng không ngay trên đầu nó.
“Tất nhiên là nhớ lão nhân gia ngài rồi, vừa vào phúc địa là ta đã chạy tới thăm ngài ngay.” Lục Huyền biết lão Long Quy sống mấy nghìn năm này trong lòng vô cùng cô độc nên vội vàng trấn an. Hắn không dám nhìn thẳng vào tấm lụa màu vàng nhạt kia, sợ sẽ xấu hổ trước mặt lão Long Quy, cuối cùng chỉ có thể cúi đầu đáp lời.
“Coi như ngươi còn có chút lương tâm.”
“Chờ lần sau ra ngoài, ta sẽ xem có thể tìm được pháp khí tương tự cho ngài không, hai bên đồng thời quan sát, còn có thể tự chủ hoán đổi.”
“Ồ, còn có chuyện tốt thế này sao?” Lão Long Quy lập tức lên tinh thần, vừa nghĩ tới cảnh bốn phía đều là《Cực Lạc Tâm Kinh》, nhìn tới đâu cũng thấy hiện lên hàng loạt cảnh tượng tuyệt vời khác nhau, quả là chuyện may mắn của kiếp rùa.
“Lão quy, có thể kể cho ta nghe chuyện liên quan đến cấm địa không?” Lục Huyền vẽ ra một viễn cảnh tốt đẹp cho lão Long Quy rồi mới tò mò hỏi.
“Sao vậy? Ngươi muốn vào xem à?” Lão Long Quy đã rèn được da mặt dày như tường thành suốt mấy nghìn năm, dù Lục Huyền có đứng bên cạnh thì nó vẫn hào hứng và chăm chú nhìn chằm chằm vào tấm《Cực Lạc Tâm Kinh》.
“Đúng là ta đang có ý này, muốn xem thử rốt cuộc bên trong có loại hung thú gì.” Lục Huyền cũng không giấu giếm suy nghĩ trong lòng, hắn hơi tò mò về nhóm yêu thú, tà thú đang bị nhốt bên trong cấm địa, muốn xem thử có thể lấy được một ít máu thịt của yêu thú cao cấp từ đó hay không.
Xét cho cùng, vì số lượng và phẩm giai của linh thực tà dị trong tay hắn đồng thời gia tăng, nên chất lượng yêu thú cần đưa vào tiểu viện âm phủ cũng phải nâng cao thêm không ít. Hiện giờ, yêu thú bình thường đã khó có thể thỏa mãn nhu cầu của đám linh thực kia, Lục Huyền không thể không nghĩ cách khác.
Lão Long Quy đành phải lưu luyến dời tầm mắt khỏi tấm lụa màu vàng nhạt, khẽ liếc qua Lục Huyền, bình tĩnh nói: “Đó không phải khu vực bình thường, ở lâu bên trong tâm thần sẽ bị ảnh hưởng. Nhưng thỉnh thoảng đi xem thử thì không sao. Vừa hay ta có quyền hạn tiến vào cấm địa, nếu ngươi muốn, ta có thể dẫn ngươi đi xem.”
“Vậy làm phiền tiền bối rồi.” Lục Huyền vừa cười vừa nói.
Một mình hắn không dám đi thăm dò cấm địa, nhưng nếu có Long Quy lục phẩm làm bạn thì lại khác.
“Thật ra nếu ngươi muốn, tấm Chưởng Yêu Lệnh trong tay ngươi cũng có thể giúp ngươi tự do tiến vào cấm địa.”
“Trên thực tế, mấy con linh thú ngũ phẩm, lục phẩm trong phúc địa này, tính cả ta, đều có tư cách tiến vào nơi đó. Nói cách khác, chúng ta ở trong phúc địa này cũng là để trông giữ khu cấm địa kia.”