Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 623: CHƯƠNG 623: CẤM ĐỊA VẠN YÊU QUẬT!

“Chỉ là… ta, lão vượn và vợ chồng Loan Điểu đều không thích hoàn cảnh bên trong cấm địa, nhưng lão hồ ly kia thì ngược lại, hầu như ngày thường nó đều ở trong đó, không biết đang mân mê thứ gì nữa.”

Lão Long Quy chậm rãi nói, mai rùa bói quẻ vốn đang phơi nắng bên cạnh đã trở lại trên lưng, khép lại một cách hoàn hảo. Linh văn nhẹ nhàng lưu chuyển trên mai rùa, hiện ra từng quẻ tượng.

“Không có chuyện gì nữa thì đi thôi!” Lão Long Quy vừa dứt lời, một luồng linh lực thuộc tính thủy đã khéo léo bao lấy Lục Huyền, trực tiếp hóa thành một quả cầu nước cực lớn, trong nháy mắt đã xuất hiện bên cạnh một cái hố đen.

“Bên trong chính là cấm địa Vạn Yêu Quật.” Lão Long Quy thò đầu nhìn xuống cái hố sâu không thấy đáy rồi lên tiếng giới thiệu với Lục Huyền.

Cảm thấy có ngoại vật xâm nhập, toàn bộ cấm chế bao trùm bên ngoài cấm địa đều được kích hoạt, linh lực mãnh liệt cuốn về phía bọn Lục Huyền.

Lão Long Quy không chút hoang mang phun ra một viên yêu đan tràn ngập hàn khí, yêu đan hình thành một cái lồng linh khí mênh mông, vừa hay bao phủ nó và Lục Huyền vào bên trong.

Linh lực đánh tới, cảm nhận được khí tức của yêu đan liền tự động tách ra.

Hai người chậm rãi hạ xuống hố sâu. Xuyên qua vô số tầng cấm chế, cuối cùng Lục Huyền cũng thấy rõ hoàn cảnh dưới đáy hố. Giữa hố là một vùng trống rỗng, được chia làm mấy tầng, mỗi tầng đều có vô số động đá. Trong động đá thỉnh thoảng lại truyền đến những tiếng thú rống, thanh âm hoặc là bạo ngược, hoặc là thống khổ.

Toàn bộ hố đen tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc, xen lẫn với sát khí đậm đặc, khiến người lần đầu tiến vào cấm địa như Lục Huyền cảm thấy hơi khó thích ứng.

“Xem ra bình thường tiểu tử ngươi không mấy khi thấy máu nhỉ? Chút sát khí như vậy mà đã có phản ứng rồi.” Lão Long Quy thấy bộ dạng của Lục Huyền, không kìm được liền mở miệng trêu chọc.

“Biết làm sao được, ai bảo ta là linh thực sư, được Thương Ngô sư thúc nhìn trúng rồi điều đến quản lý phúc địa, không cần bôn ba khắp nơi liều mạng chém giết với yêu thú hay tà tu như các đồng môn khác chứ?” Lục Huyền thoải mái đáp trả.

“Khen ngươi một câu mà ngươi đã ra vẻ thật rồi.” Lão Long Quy lập tức chuyển chủ đề: “Giữa các tầng cấm địa có sự khác biệt rõ ràng, càng xuống sâu lại càng nguy hiểm. Khu vực động đá phía trên cùng giam giữ yêu thú phổ thông, số lượng đông đảo. Bình thường, chúng là linh thú do tu sĩ tông môn bắt giữ ở khắp nơi mang về, dùng để chăn nuôi một ít linh thú bên trong phúc địa, thậm chí một ít hung thú và tà thú sinh sống dưới cấm địa này cũng thường xuyên được dùng để lai tạp, sàng lọc huyết mạch, từ đó tạo ra những chủng loại yêu thú mới.”

Lục Huyền nghe vậy thì khẽ gật đầu, hắn chợt nghĩ tới con Sư Cầm Thú mình từng thuần hóa lúc trước.

Hắn nhìn mấy động đá xung quanh, mơ hồ thấy được bóng dáng của các loại yêu thú, nhiều nhất là yêu thú nhị phẩm, yêu thú cấp bậc tam phẩm và tứ phẩm cũng không ít.

“Nhiều yêu thú như vậy, lại đều là vật tiêu hao, không biết có thể lấy được một số bộ phận thừa trên người chúng không nhỉ? Linh thực trong tiểu viện của ta cũng không kén ăn đâu.” Trong lòng hắn nghĩ thầm.

“Ở khu vực trung tâm có giam giữ một ít hung thú đã từng tập kích tu sĩ bản tông hoặc vi phạm môn quy. Đám hung thú này có thực lực mạnh mẽ, đầu óc dễ dàng bị thú tính chiếm giữ, con nào cũng hung ác hiếu chiến. Bình thường lúc giam giữ chúng còn phải gia tăng thêm vài món pháp khí để tránh chúng thoát ra ngoài, gây thành tai họa.”

“Đối với chúng, bị nhốt ở chỗ này cũng là một cách cải tạo, đợi khi nào thú tính giảm mạnh mà vẫn còn khả năng thuần hóa, tông môn sẽ thử thả chúng vào phúc địa xem sao. Nếu tới chết vẫn không hối cải thì thôi, cũng chỉ có thể dùng chúng làm một số thí nghiệm khá tàn độc. Ví dụ như thử dị hóa chúng, dùng các loại âm khí ma khí để dẫn dụ các loại dị biến, loại thí nghiệm này có tỷ lệ tử vong cực cao, cũng rất khó kiểm soát.”

Lục Huyền chú ý tới động đá ở khu vực trung tâm, rõ ràng là nơi này được canh phòng nghiêm ngặt hơn so với bên trên. Bên trong động đá có khắc các loại đồ án phù văn nhằm áp chế chặt chẽ đám yêu thú ở bên trong, thậm chí còn có một vài con yêu thú đang bị những món pháp khí khác nhau khóa lại, gắt gao trói buộc không cho chúng hành động.

Từng ánh mắt hung ác bắn ra từ trong động đá tối tăm, dừng lại trên người Lục Huyền, như thể đã coi hắn là con mồi. Có lão Long Quy lục phẩm bên cạnh, Lục Huyền không hề sợ hãi, thậm chí còn chủ động quan sát tình trạng của những con hung thú bên trong động đá, hoàn toàn không để chúng vào mắt.

“Tầng dưới cùng đang giam giữ một số tà thú. Đám tà thú này đã bị tà ma xâm nhập, chiếm cứ hoặc ký sinh nên thần trí không rõ, năng lực quỷ dị, là đối tượng nghiên cứu rất tốt. Đám tà thú này còn nguy hiểm hơn hung thú một bậc, mỗi con tà thú đều phải dùng trận pháp cấm chế khóa lại, sợ chúng chạy thoát khỏi cấm địa. Bình thường lão hồ ly kia đều ở dưới này.” Lão Long Quy tiếp tục giới thiệu với Lục Huyền.

Lục Huyền nhìn xuống phía dưới, tuy không nhìn thấy cảnh tượng cụ thể ra sao nhưng linh thức nhạy bén của hắn lại phát hiện những ánh mắt mờ mịt, vô định truyền đến từ phía dưới.

Bị đủ loại tầm mắt tập trung vào, sống lưng Lục Huyền lạnh buốt, hàn ý thấm sâu vào tận xương tủy.

“Lão rùa đen, ngươi mang một tu sĩ Trúc Cơ tiến vào cấm địa làm gì?” Một giọng nói già nua vang lên bên tai Lục Huyền, trong giọng nói mang theo âm hưởng sa đọa và mục ruỗng nồng nặc.

“Vị này là tiểu hữu của ta, kết giao một thời gian, khá tâm đầu ý hợp nên dẫn hắn tới mở mang kiến thức một phen.”

“Giao tình tốt thì có thể tùy tiện dẫn người vào đây à? Nếu gây ra chuyện vi phạm quy củ trong cấm địa, liệu lão rùa đen nhà ngươi có chịu nổi trách nhiệm hay không?” Giọng nói già nua kia càng ngày càng tới gần.

“Lão hồ ly, mắt ngươi đã mờ tới mức này rồi sao? Ngay cả Chưởng Yêu Lệnh trên người tiểu hữu của ta mà cũng không nhìn thấy?” Lão Long Quy cười nhạo.

“Chẳng qua chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ thay mặt chấp chưởng Vạn Yêu Quật mà thôi, có Chưởng Yêu Lệnh thì đã làm sao?” Một bóng dáng nhỏ gầy chậm rãi đi ra từ bóng tối.

Lục Huyền tập trung nhìn kỹ, hóa ra bóng dáng ấy thuộc về một con hồ ly màu xám đen. Con hồ ly này khá già nua, dường như đã bước vào tuổi xế chiều, động tác chậm chạp, ánh mắt đục ngầu. Bộ lông màu xám đen lưa thưa của nó tùy ý lay động như thể có sinh mệnh riêng vậy. Trên lưng nó mọc mấy cái bướu thịt màu xám đen trông vô cùng kỳ dị, theo bước đi của lão hồ ly, những cái bướu thịt kia không ngừng co giãn, tựa như bên trong đang thai nghén một thứ gì đó.

Hoàn toàn không nhận ra phong thái của linh thú ngũ phẩm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!