"Kia là Vương Văn Hoành, tu vi Luyện Khí bậc cao, một trong những tuấn kiệt trẻ tuổi mạnh nhất của Vương gia. Nghe nói lần này, hắn được người dẫn vào vùng hoang dã để rèn luyện."
Một thanh niên với vẻ mặt kiên nghị bước ra khỏi quảng trường, tay cầm thanh trường kiếm màu đỏ tươi. Trong lúc sải bước, trên người hắn còn mơ hồ toát ra một luồng sát khí nhàn nhạt.
"Không biết bí cảnh mới khai phá thế nào rồi? Tán tu chúng ta liệu có cơ hội vào húp chút canh thừa không?"
"Tu vi Luyện Khí tầng hai của ngươi mà cũng đòi vào bí cảnh mới sao? Chưa kể đám tán tu theo Vương gia vào khai hoang đã cày nát bí cảnh kia rồi, làm gì còn sót lại thứ tốt? Hơn nữa, với tu vi của ngươi, có khi còn chẳng vào nổi cửa bí cảnh."
"Rốt cuộc đám tu sĩ Vương gia này đã gặp phải chuyện gì trong bí cảnh mà trông ai cũng nghiêm nghị thế kia?"
"Chắc là về nghỉ ngơi chỉnh đốn bình thường thôi, có gì mà phải nghi ngờ."
Tán tu trong chợ bàn tán xôn xao, Lục Huyền trà trộn vào đám đông, cẩn thận quan sát.
Ngoài đội ngũ tu sĩ của Vương gia, còn có vài trăm tán tu đi cùng. Rất nhiều người trong số họ không có túi trữ vật, nên bên hông ai cũng căng phồng, xem ra thu hoạch không ít. Thế nhưng, dù bội thu như vậy, gương mặt mỗi tán tu lại chẳng hề có vẻ vui mừng, trái lại còn đầy vẻ nghi hoặc, sợ hãi và nặng nề...
Lục Huyền liếc nhìn một vòng nhưng không thấy bóng dáng Trương Hồng đâu.
Song, hắn cũng không quá lo cho an nguy của y, dù sao Trương Hồng cũng vừa mới về lần trước, đường sá xa xôi, đi đi về về cũng tốn không ít thời gian.
Hắn lặng lẽ rời khỏi đám đông.
Nhiều tu sĩ trở về như vậy, đoán chừng trong chợ mấy ngày tới sẽ xuất hiện không ít vật phẩm tốt, hắn định bụng sẽ để tâm hơn một chút.
Về đến nhà, hắn lập tức lấy linh mễ và thịt yêu thú ra, xử lý cẩn thận rồi cất đi, đồng thời nghiêm giọng cảnh cáo Đạp Vân Linh Miêu không được vào bếp trộm thịt, nếu không sẽ không có đồ ăn ngon.
Xế chiều, Vương Sơn ghé qua. Gã vừa bước vào cửa, ấu thú Đạp Vân Linh Miêu đã nheo đôi con ngươi xanh biếc, hung hăng nhìn chằm chằm, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp.
"Gừ..."
"Đây là yêu thú ta mua được trong chợ dạo trước, dã tính chưa thuần, làm Vương đạo hữu kinh sợ rồi, thật xin lỗi." Lục Huyền nhẹ nhàng vỗ đầu Đạp Vân Linh Miêu, ra hiệu cho nó yên tĩnh lại rồi cười giải thích với Vương Sơn.
"Không sao, Lục huynh đệ thật có nhã hứng, còn nuôi cả yêu thú thế này, nhưng đôi mắt của con Đạp Vân Linh Miêu này quả thật rất đặc biệt."
"Chỉ là vẻ ngoài thôi, chứ chẳng có gì thần dị cả." Lục Huyền thuận miệng đáp: “Ta nuôi con vật nhỏ này, đơn thuần là muốn nó trông nhà giúp, hơn nữa ở một mình trong nhà lâu ngày khó tránh khỏi buồn chán, có nó bầu bạn vẫn tốt hơn. Ta đâu có được như Vương đại ca, ngày đêm có ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, vui đến quên cả trời đất."
Lục Huyền trêu chọc.
Lâu ngày không gặp, sắc mặt Vương Sơn càng thêm hồng hào.
"Ha ha ha!" Vương Sơn cười lớn: "Ta đến đây để nhắc nhở Lục tiểu huynh đệ một chuyện. Lần này có đến cả nghìn tán tu từ bí cảnh hoang dã trở về, trên người ai cũng mang theo vật tốt, khó tránh khỏi bị kẻ khác dòm ngó. Đây là lúc bọn họ nhạy cảm nhất, rất dễ xảy ra xung đột. Chỉ trong hôm nay, khu Bắc đã xảy ra hai trận ẩu đả, chết mất ba gã tán tu. Ngoài ra, ta còn muốn nhắc ngươi, e rằng những thứ tà ma quỷ quái vốn xuất quỷ nhập thần ở vùng hoang dã sẽ nhân cơ hội trà trộn vào đây theo đám người này. Lục đạo hữu phải hết sức cẩn thận."
"Đa tạ Vương đạo hữu đã nhắc nhở." Lục Huyền cảm kích đáp.
Thế giới bên ngoài có ra sao, hắn cũng mặc kệ, chỉ muốn ở yên trong tiểu viện của mình chăm sóc linh thực.
Nếu có tu sĩ nào dám đến quấy rầy cuộc sống làm ruộng yên tĩnh của hắn, thì đừng trách hắn không khách sáo.
Vương Sơn hàn huyên thêm vài câu rồi cáo từ, tiếp tục đi tuần tra các con phố ở khu Bắc. Lục Huyền đóng chặt cửa viện, khởi động luôn trận pháp ngăn cách với bên ngoài.
Không lâu sau, một giọng nói mềm mại vang lên ngoài sân: "Lục tiểu ca, có nhà không?"
Người đến chính là tiểu thiếp mà Vương Sơn mới nạp.
Lục Huyền mở cửa viện, chỉ thấy Vương thị dung mạo diễm lệ đang lặng lẽ đứng ngoài. Dù khoác trên người chiếc áo bào rộng thùng thình, vóc dáng lồi lõm của nàng vẫn không sao che giấu được. Đôi mắt nàng hơi cụp xuống, đến khi thấy Lục Huyền ra ngoài mới ngẩng lên, trong ánh mắt như có sóng gợn, phong tình vạn chủng.
"Vương tẩu tử tìm ta có việc gì sao?" Lục Huyền hỏi.
"Không biết trong nhà có chuyện gì mà cứ có tiếng động lạ. Ta ở nhà một mình sợ lắm, Lục tiểu ca có thể qua xem giúp ta một chút được không?" Vương thị tỏ vẻ hoảng sợ, trông như một con thỏ trắng nhỏ, chỉ một chút gió thổi cỏ lay cũng đủ khiến nàng kinh hãi.
Khóe miệng Lục Huyền khẽ nhếch lên, nở một nụ cười đầy ẩn ý.