Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 66: CHƯƠNG 66: KỊCH BẢN QUEN THUỘC!

Đôi vợ chồng mới cưới, tướng công bận rộn việc bên ngoài, thê tử ở nhà gặp chuyện chẳng lành, rơi vào đường cùng đành phải tìm đến người hàng xóm trẻ tuổi cầu cứu.

Sao kịch bản này lại có cảm giác quen thuộc thế nhỉ?

Một nữ tu yểu điệu như vậy đứng trước mặt, còn dùng giọng nói nhẹ nhàng dịu dàng nhất mời mình đến nhà, bảo Lục Huyền không có chút rung động nào là điều không thể.

Hắn đè nén chút xao động trong lòng, sau đó mở miệng an ủi Vương thị: "Tẩu tử đừng sợ, tẩu có chắc là trong nhà mình có âm thanh lạ không?"

"Ta đã nghe thấy mấy lần rồi, âm thanh đó đặc biệt kỳ quái, nghe rất đáng sợ, đến giờ tim ta vẫn còn đập thình thịch đây." Vương thị khẽ chau mày, bàn tay trắng nõn tinh tế áp lên ngực.

Lục Huyền dõi theo động tác của nàng, vô tình lướt qua một mảng da thịt trắng nõn nà, đầy đặn.

"...Tẩu tử định dùng cách này để thử thách một Linh thực sư như ta sao?" Hắn thầm lẩm bẩm, đoạn tiếp tục hỏi Vương thị.

"Vương đại ca có để lại cho tẩu tử pháp khí phòng thân hay phù lục gì không? Hơn nữa, trong sân có bố trí trận pháp phòng ngự không?"

"Những thứ này đều có."

Nghe nữ tử đáp lời, Lục Huyền lại khẽ nhíu mày.

"Nếu Vương đại ca đã để lại cho tẩu tử pháp khí, phù lục hộ thân, lại còn có trận pháp phòng hộ, vậy tẩu còn tới tìm ta làm gì? Tu vi của tẩu là Luyện Khí tầng 2, còn ta tuy là Luyện Khí tầng 3 nhưng chỉ là một Linh thực sư không giỏi chiến đấu, thực lực của chúng ta xem như tương đương."

"Xin lỗi không thể giúp được, ta đề nghị tẩu tử nên đi tìm Vương đại ca, hoặc cứ ở trong nhà, dựa vào trận pháp và pháp khí chống đỡ, đợi Vương đại ca trở về." Lục Huyền thẳng thắn nói.

"Nhưng... ta chỉ là một nữ tử yếu đuối, sợ ở nhà một mình... Lục tiểu ca..." Vương thị lộ vẻ sợ hãi, lắp bắp nói, dáng vẻ vô cùng đáng thương.

"Rầm!" Đáp lại nàng là tiếng cửa sân đóng sập lại.

Vương thị vẫn chưa từ bỏ ý định, còn ở ngoài cửa cầu xin thêm mấy lần. Nhưng Lục Huyền vẫn giữ vững lập trường, đi thẳng vào nhà.

Chẳng mấy chốc, bên ngoài sân đã yên tĩnh trở lại.

Lục Huyền cẩn thận lắng nghe, một lúc lâu sau không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào mới yên lòng.

Hắn không chắc những lời Vương thị nói là thật hay giả.

Nếu là thật, nghĩa là trong nhà nàng ta quả thực có tiếng động lạ, vậy đi vào đó có thể khiến bản thân rơi vào hiểm cảnh. Hơn nữa, cô nam quả nữ ở chung một phòng, chẳng may Vương Sơn quay về bắt gặp, sẽ rất khó giải thích.

Nếu là giả, nghĩa là Vương thị đang toan tính quyến rũ hắn, hoặc đang âm mưu hãm hại hắn.

Trong đó, khả năng là giả cao hơn thật.

Suy cho cùng, trong nhà xảy ra chuyện, nàng ta không đi tìm trượng phu Luyện Khí tầng 5 của mình, lại đi tìm một tu sĩ xa lạ Luyện Khí tầng 3 đến giúp? Nghĩ thôi cũng thấy có vấn đề.

"Ha, nữ tu! Chỉ tổ ảnh hưởng đến tốc độ làm ruộng của ta mà thôi!" Lục Huyền khẽ cười lạnh một tiếng, sau đó ném thẳng chuyện này ra sau đầu.

Trong hai ba ngày tiếp theo, mọi chuyện vẫn gió êm sóng lặng.

Theo quan sát thường ngày của Lục Huyền, Vương Sơn và Vương thị đều không có biểu hiện bất thường nào, họ cũng không đến tìm hắn. Cũng không biết cái gọi là âm thanh kỳ lạ kia đã được giải quyết chưa, hay vốn dĩ nó không tồn tại?

Không có ai quấy rầy, Lục Huyền vô cùng vui vẻ thoải mái, mỗi ngày đều chăm sóc linh thực, đứng bên bờ linh tuyền nhìn ba con Hồng Tu Lý tranh giành linh mễ trong ao.

Thỉnh thoảng hắn cũng trêu chọc ấu thú Đạp Vân Linh Miêu một chút, những lúc như thế, con ấu thú này đều sẽ kêu lên, vẫn là giọng nói khàn khàn mang theo vẻ cộc cằn thô lỗ không hề che giấu.

Mấy ngày trôi qua, được Lục Huyền chăm sóc tỉ mỉ, lại có thêm bốn gốc Linh Huỳnh Thảo trưởng thành hoàn toàn. Trong đó có hai cây đạt phẩm chất tốt, một cây phẩm chất thượng đẳng và một cây phẩm chất hoàn mỹ.

Dựa vào mười ba gốc Linh Huỳnh Thảo đã thu hoạch, Lục Huyền cũng hiểu ra rằng, muốn có được Linh Huỳnh Thảo phẩm chất hoàn mỹ tuyệt đối không phải chuyện đơn giản.

Hắn tự đánh giá quá trình chăm sóc của mình đã đạt đến mức tối đa, nhưng xác suất xuất hiện phẩm chất hoàn mỹ vẫn rất nhỏ.

Bốn gốc Linh Huỳnh Thảo mang theo bốn quầng sáng trắng lấp lánh.

"Thu hoạch một gốc Linh Huỳnh Thảo, nhận được sáu tháng tu vi."

Ý niệm này vừa lóe lên, linh lực trong cơ thể Lục Huyền lại đột ngột dâng lên một đoạn, tu vi Luyện Khí tầng 5 càng thêm vững chắc.

"Thu hoạch một gốc Linh Huỳnh Thảo, nhận được phù lục nhất phẩm Bạo Viêm Phù."

Sau khi hấp thu quầng sáng trắng, một luồng ý niệm lại xuất hiện trong đầu Lục Huyền. Một tấm phù lục màu đỏ rực nhanh chóng thành hình trên tay hắn, trên tấm phù có vẽ những đường nét kỳ dị, liên kết với nhau tạo thành đồ án trông như một đóa hỏa diễm hừng hực, thậm chí khi cầm trên tay cũng có cảm giác hơi nóng bỏng.

Lục Huyền cất nó vào túi trữ vật.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!