Lục Huyền biết người này họ Hoàng, sống khá gần tiểu viện của hắn. Gã đã lăn lộn trong điểm tập hợp này khá lâu, có thể xem như một kẻ nắm rõ mọi tin đồn ở khu Bắc trong lòng bàn tay.
Nhưng muốn hỏi gã chuyện gì, đều cần phải trả một khoản thù lao nhất định.
Cảm nhận được ánh mắt của Lục Huyền, bộ râu cá trê trên mép gã trung niên họ Hoàng hơi nhếch lên, gã lập tức nặn ra một nụ cười, đón chào hắn: "Lục tiểu đạo hữu, đã lâu không gặp, không biết ta có thể giúp được gì cho ngươi chăng?"
Lục Huyền cười đáp: "Đúng là ta đang có chuyện cần thỉnh giáo Hoàng sư huynh đây.”
“Nghe nói sư huynh giao thiệp rộng, lại quen thuộc với từng tu sĩ đủ mọi cấp bậc ở khu Bắc này, không biết ngài có thể giới thiệu cho ta vài người được không?”
“Ta có vài yêu cầu, thứ nhất là tu sĩ Luyện Khí tầng bốn, thứ hai là tinh thông thuật pháp có sức sát thương mạnh, có khả năng khống chế thuật pháp tinh tế, hoặc sở hữu pháp khí tương tự; điểm cuối cùng là chỉ trong phạm vi khu Bắc, và quan trọng là có thể tìm gặp ngay." Lục Huyền vừa nói, vừa đưa cho gã tu sĩ trung niên họ Hoàng một viên toái linh.
Hắn cũng không dám hy vọng tìm được tu sĩ có tu vi cao hơn.
Mặc dù làm vậy có thể đẩy nhanh tốc độ giải quyết ấu trùng Hắc Nha trong linh điền, nhưng thù lao để thuê một tu sĩ Luyện Khí tầng năm là cực lớn, cao hơn gấp đôi so với tu sĩ Luyện Khí tầng bốn.
Thêm vào đó, Linh Huỳnh Thảo đã bị ăn mòn tương đối nặng, nếu không kịp thời xử lý, thứ hắn tổn thất không chỉ là một gốc hay nhiều gốc Linh Huỳnh Thảo, mà còn cả những quầng sáng trắng được khen thưởng sau khi linh thảo trưởng thành.
Đó là lý do vì sao một người xưa nay vốn tiết kiệm như Lục Huyền cũng đành phải cắn răng trả một khoản toái linh không nhỏ, thậm chí còn muốn lập tức tìm được tu sĩ Luyện Khí tầng bốn. Hắn nguyện ý làm tất cả những chuyện này, chỉ mong có thể giải quyết đám ấu trùng Hắc Nha trong linh điền càng sớm càng tốt.
Gã tu sĩ trung niên nhận lấy viên toái linh Lục Huyền đưa tới, nụ cười trên mặt rõ ràng đã trở nên nhiệt tình hơn rất nhiều. Gã thong thả đáp lời: "Ở khu Bắc này quả thực có không ít tu sĩ Luyện Khí tầng bốn, chỉ có điều… người có thể thỏa mãn được các điều kiện của Lục tiểu đạo hữu lại chẳng có mấy ai. Theo ta biết, gần đây có ba người như vậy.”
“Một là Lăng Vân tiên tử, tu vi tương đối cao thâm, trong tay sở hữu một bộ pháp khí Hồng Vân Châm, đã sử dụng đến mức xuất thần nhập hóa, đồng thời đáp ứng cả hai yêu cầu là lực sát thương mạnh và khả năng khống chế chính xác.”
“Ngoài ra còn có Tần Minh đạo hữu, người này có tạo nghệ thâm sâu về thuật pháp hệ băng, khả năng sát thương có vẻ không đủ, nhưng khả năng kiểm soát lại thuộc hàng đầu.”
“Cuối cùng là một vị tên Lý Húc đạo hữu, người này si mê kiếm đạo, có bản lĩnh hóa kiếm khí thành sợi, cũng phù hợp với yêu cầu của Lục tiểu đạo hữu."
Gã lập tức báo địa chỉ của ba vị tu sĩ Luyện Khí tầng bốn kia cho Lục Huyền, sau khi thấy hắn gật đầu ghi nhớ, mới cười tủm tỉm hỏi thêm: "Hay là ta đi cùng Lục tiểu đạo hữu một chuyến, trực tiếp dẫn ngươi đi thăm hỏi ba vị đồng đạo này?”
“Ý tốt của Hoàng sư huynh, Lục mỗ xin lĩnh, việc khác không dám làm phiền sư huynh nữa."
Ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng Lục Huyền lại nghĩ, nếu để ngươi đi cùng, chẳng phải ta lại mất thêm một khoản phí nữa sao?
Nói rồi, hắn lập tức ôm quyền cảm tạ rồi xoay người rời đi.
Hắn không lo gã tu sĩ trung niên này sẽ lừa mình, dù sao đây cũng là kế sinh nhai của gã, không đời nào gã lại tự tay đập vỡ chén cơm của mình.
…
Trong viện.
Trên mặt sau của lá Linh Huỳnh Thảo vốn đang bị những đường chỉ đen ăn mòn, đột nhiên một lớp sương mỏng chợt xuất hiện, rồi nhanh chóng lan rộng ra, mang theo cái lạnh thấu xương.
Đám ấu trùng Hắc Nha cảm nhận được hơi lạnh buốt giá đang nhanh chóng ập tới, những sợi tơ mỏng manh lập tức xoắn lại. Mắt thấy chúng sắp thoát ra khỏi chiếc lá, nhưng tốc độ của chúng lại không theo kịp tốc độ lan rộng của băng sương.
Rất nhanh, những đường chỉ đen mảnh mai lập tức bị đông cứng thành một tầng băng mỏng.
Chỉ trong nháy mắt tiếp xúc, lớp băng sương vốn có hình dạng như những bông hoa tuyết đã đông cứng lại, trở nên vô cùng rắn chắc.
Chỉ nghe một tiếng “rắc”, tầng băng phiến vỡ vụn, kéo theo cả đám ấu trùng Hắc Nha đang bị đóng băng bên trong cùng nhau rơi xuống.
Một lòng bàn tay trắng nõn nhẹ nhàng vươn ra, hứng lấy tất cả những mảnh băng vỡ vụn kia.
"Tần sư huynh, Sương Giáp Thuật của ngài quả đã đạt đến trình độ xuất thần nhập hóa, tại hạ vô cùng bội phục."
Lục Huyền nhìn phiến lá Linh Huỳnh Thảo không hề bị hư hại chút nào dưới lớp băng sương, nửa thật nửa giả cất tiếng cảm thán.
Chủ nhân của bàn tay trắng nõn kia là một vị tu sĩ có thân hình tròn trịa, nước da trắng trẻo.
Gã vừa mỉm cười ha hả vừa nhét mấy miếng băng phiến vỡ vụn kia vào trong ngực.