"May mắn không làm nhục mệnh, đã giải quyết xong ấu trùng Hắc Nha, đồng thời cũng không làm phiến lá linh thực này bị đóng băng.”
“Ta vừa thay đạo hữu quan sát những gốc Linh Huỳnh Thảo bên cạnh, cũng may là không phát hiện vết tích của ấu trùng Hắc Nha, thời gian tới đạo hữu cứ yên tâm chăm sóc chúng. Chỉ là… khi ta nhìn một vòng trong sân, chợt phát hiện một vấn đề khác. Lực lượng phòng hộ bên ngoài linh điền của Lục đạo hữu có chút yếu ớt, chỉ sợ sau này nơi đây còn phải hứng chịu những loại bệnh dịch tương tự.” Tu sĩ trắng mập lên tiếng nhắc nhở Lục Huyền.
Lục Huyền xua tay nói: "Chuyện sau này cứ để sau này, thù lao lần này là…”
“Sáu linh thạch cộng với năm mươi toái linh, đã thỏa thuận từ trước.” Trên mặt tu sĩ trắng mập lập tức lộ ra nụ cười vô hại.
Lục Huyền nhanh chóng lấy năm mươi toái linh ra, đếm hai lần rồi lần lượt móc sáu viên linh thạch từ bên hông, đưa cho tu sĩ trắng mập.
"Đa tạ Lục đạo hữu." Tu sĩ mập mạp tên Tần Minh nhận linh thạch, sau đó nhanh chóng rời khỏi tiểu viện.
Lục Huyền cảm nhận được đống linh thạch càng ngày càng xa mình, trong lòng đau xót không thôi, không nhịn được thầm phỉ nhổ: "Gian thương!"
Nói lại, sau khi biết được tin tức về ba vị tu sĩ Luyện Khí tầng bốn phù hợp yêu cầu từ miệng gã tu sĩ họ Hoàng, Lục Huyền đã dành thời gian đến thăm hỏi từng người một, cuối cùng mới quyết định lựa chọn Tần Minh, người am hiểu thuật pháp hệ băng này.
Không vì điều gì cả, chỉ vì rẻ thôi.
Trong ba người, Lăng Vân tiên tử chào giá cao nhất, vừa mở miệng đã là mười linh thạch, trực tiếp khiến Lục Huyền sợ hãi bỏ chạy.
Tiếp theo là Lý Húc am hiểu hóa kiếm khí thành sợi, người này chào giá chín linh thạch.
Chỉ có Tần Minh là đòi giá rẻ nhất, gã cần bảy viên linh thạch cho một lần ra tay.
Lục Huyền đương nhiên không chút do dự mà lập tức lựa chọn Tần Minh, trên đường đi, hắn lại mất một phen miệng lưỡi mới mặc cả bớt được năm mươi toái linh trong phần thù lao, coi như tiết kiệm được nửa khối linh thạch.
Nhưng đương nhiên, khoản thù lao rẻ này cũng chỉ là so với hai vị tu sĩ kia mà thôi.
Phải biết rằng, Lục Huyền thuê cả tiểu viện có chứa linh điền này cũng chỉ mất năm linh thạch tiền thuê mỗi tháng.
Nói cách khác, chỉ trong khoảng thời gian ngắn như vậy lại tiêu tốn hơn một tháng tiền thuê nhà, bảo sao Lục Huyền không đau lòng cho được?
Cũng may, vấn đề ấu trùng Hắc Nha đã được giải quyết thuận lợi, chỉ hy vọng sau khi Linh Huỳnh Thảo khôi phục bình thường sẽ mang đến phần thưởng hậu hĩnh bên trong quầng sáng màu trắng.
Hắn nhanh chóng tập trung tinh thần quan sát bụi Linh Huỳnh Thảo từng bị những đường chỉ đen ăn mòn, một ý niệm chợt hiện lên trong đầu.
"Sao đột nhiên lại thấy yếu ớt thế này, cảm giác cơ thể trống rỗng, như thể vừa mất đi thứ gì đó, cần bổ sung dinh dưỡng gấp."
Trạng thái quái quỷ gì vậy?
Lục Huyền phàn nàn một câu, linh khí trong cơ thể bắt đầu vận chuyển, những tia linh vũ nhanh chóng rơi xuống mấy chiếc lá màu xanh ngọc lục bảo của Linh Huỳnh Thảo rồi nhẹ nhàng thẩm thấu vào trong.
Sau ba lần linh vũ liên tiếp, sinh cơ hao tổn của gốc Linh Huỳnh Thảo mới khôi phục được hơn một nửa.
Lục Huyền cũng nhân tiện dò xét xung quanh tiểu viện một lần, biết được trạng thái tức thời của những gốc Linh Huỳnh Thảo còn lại và hai gốc Thực Nguyệt Thụ, sau khi xác nhận chúng không có vấn đề gì mới yên tâm bước vào phòng.
Sáng sớm hôm sau, Lục Huyền không kịp rửa mặt đã vội vàng chạy tới bên cạnh gốc Linh Huỳnh Thảo vừa khỏi bệnh, nắm lấy phiến lá, nhẹ nhàng lật mặt sau lên.
Những đường chỉ đen như âm hồn bất tán suốt vài ngày qua cuối cùng cũng không còn xuất hiện nữa.
Hắn thở ra một hơi dài, trên mặt không tự chủ được mà khẽ mỉm cười.
Một vòng Linh Vũ Thuật qua đi, Lục Huyền lại đi xem xét kỹ hơn những gốc linh thực trong linh điền, chợt phát hiện có thêm ba gốc Linh Huỳnh Thảo phát sinh biến hóa, thanh tiến độ phía dưới đã được lấp đầy.
Tâm thần ngưng tụ trên đó.
"Linh Huỳnh Thảo phẩm chất phổ thông x2”
“Linh Huỳnh Thảo phẩm chất tốt.”
“Hả? Linh Huỳnh Thảo phẩm chất tốt sao?" Lục Huyền cảm nhận được một chút khác biệt rất nhỏ giữa ba gốc Linh Huỳnh Thảo này.
Sau khi thu hoạch gốc Linh Huỳnh Thảo đầu tiên, công cụ gian lận làm ruộng này mới xuất hiện, bởi vậy hắn cũng không rõ phẩm chất đạt được vào thời điểm bụi Linh Huỳnh Thảo đầu tiên chín muồi.
Hắn cẩn thận hái những gốc Linh Huỳnh Thảo đang lóe sáng nhàn nhạt xuống, ba quầng sáng trắng lặng lẽ xuất hiện tại chỗ. Chúng hơi nhấp nháy vài lần, hệt như đang muốn thu hút sự chú ý của Lục Huyền để hắn nhanh chóng nhặt lên.
"Thu hoạch một gốc Linh Huỳnh Thảo, nhận được ba tháng tu vi.”
“Thu hoạch một gốc Linh Huỳnh Thảo, nhận được ba tháng tu vi.”
“Thu hoạch một gốc Linh Huỳnh Thảo, nhận được pháp thuật Địa Dẫn Thuật." Trong nháy mắt khi nhặt mấy quầng sáng lên, Lục Huyền cảm nhận được linh khí ầm ầm trào dâng trong cơ thể.
Linh lực điên cuồng tuôn trào trong kinh mạch.
Chờ đến khi chúng bình tĩnh lại, Lục Huyền lập tức cảm thấy tu vi của mình đã nước chảy thành sông mà đột phá đến Luyện Khí tầng ba.