Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 727: CHƯƠNG 727: CHẠM TRÁN YÊU CẦM!

"Ta đến từ Vạn Thú Môn, có kinh nghiệm phong phú trong việc chém giết yêu thú tà ma, am hiểu ngự thú, nắm trong tay nhiều loại linh thú tứ phẩm, ngoài ra còn có mấy món pháp khí không tệ."

"Linh Tiêu Tông Mạnh Nguyệt, am hiểu chế phù, tinh thông trận pháp, từng tiến vào nhiều bí cảnh."

"Thanh Nguyên Môn Tôn Vân Minh, không có sở trường gì nổi bật, chỉ nắm vững vài môn thuật pháp trung giai, có hiểu biết cặn kẽ đối với khu vực tầng ngoài của Hắc Ma Uyên." Lão giả gầy gò ngượng ngùng cười nói.

"Thiên Kiếm Tông Lục Huyền, tinh thông linh thực, hiểu sơ về kiếm quyết, rất ít khi ra ngoài thăm dò bí cảnh, kinh nghiệm chém giết không nhiều lắm. Nhưng để bảo vệ cái mạng nhỏ của mình, ta đã tốn một khoản tiền lớn để chuẩn bị không ít bảo vật và phù lục, hẳn là sẽ không làm vướng chân chư vị đạo hữu."

"Lục đạo hữu rất ít thăm dò bí cảnh, giao chiến với yêu thú tà ma sao?" Khâu Trường Viên nghe vậy, khẽ nhíu mày, nghi hoặc hỏi.

"Phần lớn thời gian ta đều ở lại trong tông môn để bồi dưỡng linh thực." Lục Huyền thành thật trả lời.

"Vậy cảnh giới Trúc Cơ trung kỳ của đạo hữu đều là tu hành trong tông môn?"

"Đúng là như thế." Lục Huyền cũng không giấu giếm, linh lực trong cơ thể hắn gần như đều đến từ phần thưởng bên trong quầng sáng, không trải qua đủ loại chém giết, cũng không đi tìm kiếm các loại cơ duyên, cứ vậy mà thuận buồm xuôi gió có được tu vi Trúc Cơ hậu kỳ.

"Làm sao bên trên lại phân cho ta một linh thực sư chỉ có tu vi mà không giỏi đấu pháp chứ?" Khâu Trường Viên nhìn Lục Huyền một cái thật sâu, vẻ mặt càng thêm lạnh lùng, chẳng thèm nể mặt hắn chút nào mà nói thẳng ra.

Vừa dứt lời, sắc mặt Tôn Vân Minh và Mạnh Nguyệt cũng biến đổi, bầu không khí thoáng chốc trở nên vô cùng vi diệu.

"Tại hạ không biết, việc này e rằng sư huynh phải hỏi những vị đạo hữu phụ trách rồi." Lục Huyền vẻ mặt tự nhiên, tựa như không nghe ra sự lạnh lùng kèm theo một chút ghét bỏ trong giọng nói của đối phương.

"Lục đạo hữu xin chớ lo lắng, Khâu Trường Viên sư huynh nói lời này cũng không có ác ý. Theo ta được biết, một người trong ba đạo hữu lần trước được phân phối cho sư huynh cũng có thân phận linh thực sư, rất ít khi ra ngoài rèn luyện kinh nghiệm đấu pháp, vận khí không tốt đụng phải một con yêu ma cường đại nên đã tử vong tại chỗ, còn liên lụy khiến mấy người Khâu sư huynh bị trọng thương, thiếu chút nữa là toàn quân bị diệt. Bởi vậy sư huynh mới nói ra lời này."

Một giọng nói già nua truyền vào tai Lục Huyền, chủ nhân của giọng nói ấy chính là lão giả gầy gò Tôn Vân Minh, đối phương đang giải thích cho hắn nguyên nhân hành vi của Khâu Trường Viên.

"Tôn đạo hữu yên tâm, Khâu đạo hữu nhìn nhận ta thế nào không quan trọng, ta đảm bảo với đạo hữu là sẽ không làm ảnh hưởng đến nhiệm vụ tuần tra sau này." Lục Huyền hiểu rõ nỗi băn khoăn trong lòng lão giả, bèn truyền âm trấn an.

“Vậy là tốt rồi.” Lão giả gầy gò thở dài một hơi nhưng vẻ lo lắng trên mặt cũng không hoàn toàn biến mất.

Bốn người vừa mới thành lập một tiểu đội, tu vi cao nhất là Khâu Trường Viên lại vì kinh nghiệm cá nhân mà chướng mắt với thân phận linh thực sư của Lục Huyền. Lão giả lại là tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ xuất thân từ một tông môn nhỏ, dù có ý muốn xóa bỏ hiềm khích giữa mọi người nhưng bản thân vốn thấp cổ bé họng, điều này càng khiến lão cảm thấy tương lai của tiểu đội này thật mờ mịt.

Lục Huyền lại chẳng hề để ý đến những thứ này, hắn theo sau ba người, đi tới biên giới thành trì.

“Tôn đạo hữu, bên ngoài Hắc Tinh thành không phải vẫn còn đại trận hộ thành sao? Vì sao chúng ta phải đi tuần tra mỗi ngày?” Hắn truyền âm cho lão giả gầy gò, dò hỏi.

“Đúng là có đại trận hộ thành lục phẩm, do mấy vị Kim Đan Chân Nhân của các đại tông liên thủ bố trí.” Lão giả gật đầu: “Nhưng diện tích của Hắc Tinh thành quá lớn, mỗi ngày đều mở trận pháp sẽ tiêu hao cực kỳ lớn, vậy nên trận pháp chỉ mở ra ở một số vị trí quan trọng bên cạnh thành trì mà thôi, còn lại hầu hết những khu vực khác, tầng phòng hộ đều mỏng manh hơn.”

“Chỉ đến thời khắc mấu chốt mới khởi động toàn diện trận pháp.” Lão giả gầy gò giải thích cặn kẽ cho Lục Huyền hiểu.

Bốn người xuyên qua màn chắn linh khí, bước ra bên ngoài thành trì, sau đó phân tán, giữ một khoảng cách nhất định để có thể phối hợp tác chiến với nhau bất cứ lúc nào. Tiếp đó, cả bốn người bắt đầu bay nhanh dọc theo màn chắn linh khí.

Linh thức tỏa ra, dò xét bốn phía.

Lục Huyền thể hiện ra linh thức ở trình độ của một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ bình thường, cẩn thận dò xét xung quanh.

Nửa ngày trôi qua vẫn không có bất cứ tình huống gì phát sinh. Bốn người lại không vì vậy mà lười biếng, vẫn một mực chăm chú tuần tra trong ngoài thành trì như thường lệ.

“Hử? Có biến.” Vẻ mặt Lục Huyền không có bất cứ biến hóa nào, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ.

Trong bốn người, tu vi của hắn là cao nhất, đã tới cảnh giới Trúc Cơ hậu kỳ, hơn nữa còn tu luyện《Thần Diễn Kinh》ngũ phẩm có thể tăng cường linh thức, trong thức hải vẫn còn Uẩn Thần Thiếp ngũ phẩm không ngừng tẩm bổ cho linh thức, vậy nên linh thức của hắn đã vượt xa tu sĩ cùng cảnh giới.

Trong phạm vi linh thức của hắn, có một bầy yêu cầm đang nhanh chóng bay về phía Hắc Tinh thành.

“Có thứ gì đó đang tới!” Khoảng mười hơi thở sau, Khâu Trường Viên mới phát hiện ra tung tích của bầy yêu cầm, gã lập tức lên tiếng nhắc nhở mấy người Lục Huyền.

Ba người còn lại nghe vậy đều căng thẳng như lâm đại địch, tất cả đều lấy ra pháp khí phù lục, vào tư thế sẵn sàng chiến đấu.

“Rítttt!” Tiếng rít chói tai trực tiếp truyền vào tai Lục Huyền, dường như muốn đâm thủng màng nhĩ, khiến khí huyết trong cơ thể xao động không yên. Ngẩng đầu nhìn lại, mấy chục con yêu cầm cực lớn đã xuất hiện trong tầm mắt.

Yêu cầm mọc ra đôi cánh thịt rộng lớn, khi giương ra che rợp cả một khoảng trời, trên đầu chúng có một cục u thịt đen ngòm, xung quanh tản ra tà khí nồng đậm, vừa nhìn đã biết không dễ chọc.

Bầy yêu cầm vừa phát hiện ra mấy người Lục Huyền, tiếng rít trong miệng lại càng thêm hưng phấn, tốc độ đập cánh tăng nhanh hơn vài phần, từ xa đã truyền đến từng luồng gió tanh tưởi.

Trên không trung, cục u thịt đen trên đầu một con yêu cầm đột nhiên phình to, yêu lực điên cuồng tuôn ra, từng luồng hắc khí bắn ra như mưa sa, dày đặc chi chít, mang theo tiếng rít gào chói tai.

“Nghiệt súc, chết đi!” Khâu Trường Viên hừ lạnh một tiếng, một con bọ cạp sáu cánh màu đỏ sẫm khổng lồ bắn ra như tia chớp, bản thân gã thì đứng trên lưng một con cự ưng toàn thân trắng như ngọc, trực diện nghênh chiến với con yêu cầm dẫn đầu.

Mạnh Nguyệt cũng không chịu thua kém, phù lục trong tay áo bay ra tới tấp. Trong nháy mắt, các loại thuật pháp cấp thấp đồng loạt được kích hoạt, vô số phong nhận, băng trùy, địa thứ... ồ ạt bay về phía bầy yêu cầm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!