Về phần lão giả gầy gò Tôn Vân Minh, linh lực trong cơ thể lão vận chuyển cuồng bạo. Chỉ trong nháy mắt, mấy chục cây trường thương đen kịt đã ngưng tụ thành hình, tựa mưa tên bắn thẳng về phía bầy yêu cầm trên không trung.
Lục Huyền chăm chú quan sát những luồng đao nhận đang trút xuống như mưa rào. Thanh Phù Lữ dưới chân loé lên linh quang, thân hình hắn tức thì hoá thành một tia sáng, linh hoạt né tránh vô số đòn công kích.
Khi hắn vừa định đáp xuống đất, một luồng gió tanh hôi chợt ập đến từ phía sau. Linh thức của hắn cảm nhận được một con yêu cầm khổng lồ chẳng biết đã lén lút tiếp cận từ lúc nào, đôi cánh thịt rộng lớn của nó nhắm thẳng vào hắn mà hung hãn vỗ xuống.
Vẻ mặt Lục Huyền vẫn bình thản, Phong Lôi Kiếm trong tay khẽ rung lên, vô số tia điện loé sáng. Trong chốc lát, một đạo kiếm khí to bằng cánh tay, mang theo sấm sét và gió lốc đen kịt, đã vút bay ra. Ngay sau đó, đạo kiếm khí xuyên qua khoảng không mấy chục trượng, hung hăng chém vào cánh của con yêu cầm.
Đôi cánh thịt dày rộng lập tức xuất hiện một lỗ hổng cháy đen, dư uy của sấm sét không giảm, tiếp tục lan ra khắp đôi cánh, khiến một bên cánh của yêu cầm hoàn toàn bị phế bỏ.
Lục Huyền tựa mũi tên bay vút lên không, không chút do dự thúc giục 《 Tinh Quang Kiếm Quyết 》. Một điểm tinh mang loé lên, kiếm khí xẹt qua, chui thẳng vào cái bướu thịt đen ngòm trên đầu con yêu cầm.
Tốc độ kiếm khí quá nhanh, yêu cầm không kịp né tránh, đau đớn gào thét rồi quay cuồng giữa không trung.
Thấy vậy, Lục Huyền chỉ cười lạnh một tiếng, mấy chục tia Phong Lôi kiếm khí đan thành một tấm lưới điện, lần lượt đánh lên thân thể yêu cầm. Dưới sức mạnh sắc bén kinh người của Phong Lôi kiếm khí, thân thể khổng lồ của con yêu cầm nhanh chóng bị xuyên thủng thành trăm ngàn lỗ, rơi thẳng xuống đất, đập nát vô số tảng đá lớn nhỏ xung quanh.
Trong tay hắn là Phong Lôi Kiếm tứ phẩm cực kỳ quý giá, lại hấp thu không ít gói kinh nghiệm Phong Lôi Kiếm Ý, cộng thêm Tốn Lôi Kiếm Hoàn cùng nguồn gốc đã dung hợp vào phi kiếm, có thể nói đây chính là thủ đoạn thông thường mạnh nhất của hắn hiện giờ.
Cứ như vậy, hắn ung dung dạo bước giữa chiến trường, né tránh công kích của những con yêu cầm khổng lồ trên không, đồng thời từng tia Phong Lôi kiếm khí cũng được bắn ra từ những góc độ hiểm hóc, tựa linh dương treo sừng, không để lại dấu vết. Thêm vào đó, tốc độ của chúng lại cực nhanh nên rất ít yêu cầm có thể né tránh được.
Chẳng mấy chốc, một mình hắn đã giải quyết được bốn trong số mấy chục con yêu cầm khổng lồ, cộng thêm số yêu cầm do ba người kia liên thủ tiêu diệt, số lượng yêu cầm tử thương ngày một nhiều.
Mặt đất la liệt thi thể yêu cầm, mùi máu tươi nồng nặc lan toả, đứng từ xa cũng có thể ngửi thấy.
“Không ngờ kiếm đạo của Lục sư huynh lại tinh diệu đến thế, quả không hổ là tu sĩ xuất thân từ Thiên Kiếm Tông.” Nữ tu dịu dàng tao nhã đáp xuống đất, nhìn về phía Lục Huyền, mỉm cười nói, trong giọng có thêm mấy phần thán phục.
“Còn kém xa bản lĩnh khống chế phù lục của Mạnh đạo hữu.” Lục Huyền đáp lời. Hắn vừa cùng Mạnh Nguyệt liên thủ giải quyết vài con yêu cầm nên đã được chứng kiến thủ đoạn điều khiển phù lục tinh diệu của vị tu sĩ Linh Tiêu Tông này.
Vô số phù lục trong tay nàng như có linh tính, phối hợp với nhau cực kỳ hoàn mỹ, đồng loạt kích phát ra uy lực lớn nhất, khiến một người cũng sở hữu không ít phù lục như Lục Huyền học hỏi được rất nhiều.
“Lục đạo hữu, Lục đạo hữu, đây là kiếm quyết mà ngươi nói chỉ hiểu sơ sơ thôi sao?” Lão giả gầy gò tiến lại gần, cười đến mức nếp nhăn hằn sâu trên mặt: “Ngươi gọi thế này là hiểu sơ, vậy chẳng phải kiếm thuật mà lão hủ tu luyện mấy chục năm qua đều là công cốc cả rồi sao?”
“Thật ra, nếu so với các sư huynh đệ khác trong tông môn, kiếm thuật của tại hạ đúng là chỉ có thể xem như hiểu biết sơ qua.” Lục Huyền khiêm tốn đáp, trong đầu bất giác hiện lên bóng dáng của đám người Kiếm Vô Hà, Thẩm Diệp.
“Chuyện này...” Lão giả gầy gò nhất thời không biết nói gì hơn. Dù có chút bất mãn vì Lục Huyền che giấu thực lực, nhưng sau khi chứng kiến kiếm đạo tinh thuần của hắn, trong lòng lão lại vui mừng nhiều hơn. Đồng đội càng mạnh, cơ hội sống sót của lão càng cao, một tu sĩ xuất thân từ tông môn nhỏ như lão đương nhiên hiểu rõ đạo lý này.
“Lục đạo hữu, ngươi giết nhiều yêu cầm nhất, ngươi chọn trước đi.” Khâu Trường Viên bước tới, giọng điệu vẫn lạnh lùng như cũ. Nhưng việc gã chủ động đề nghị Lục Huyền chọn chiến lợi phẩm trước cũng đã thể hiện rõ suy nghĩ trong lòng.
Hiệu suất tiêu diệt yêu cầm của Lục Huyền đã trực tiếp thay đổi thái độ của Khâu Trường Viên đối với hắn. Sự bất mãn ban đầu vì thân phận linh thực sư của hắn giờ đã hoàn toàn biến thành sự công nhận. Lời đề nghị này chính là minh chứng rõ ràng nhất.
Lục Huyền đi đến trước đống thi thể yêu cầm, ngưng thần quan sát nhưng vẫn không nhận ra lai lịch của chúng.
“Lục sư huynh tò mò về lai lịch của đám yêu thú này sao?” Tôn Vân Minh là người từng trải, liếc mắt một cái đã nhìn ra thắc mắc của Lục Huyền nên chủ động lên tiếng.
“Có lẽ do ta ít khi rời khỏi tông môn… Nhìn chúng có phần quen mắt, nhưng lại khác biệt rất lớn so với những gì ta từng biết.”
“Có suy nghĩ này cũng là bình thường, bởi vì đám yêu cầm này đều đã bị dị hoá. Yêu ma ngoại vực phá vỡ vách ngăn không gian, lần lượt xâm nhập vào giới này. Trên người chúng thường mang theo tính ô nhiễm rất mạnh, ma khí có thể thay đổi tập tính và hình thái của yêu cầm, yêu thú, khiến chúng trở nên mạnh mẽ hơn, đồng thời cũng mang theo đặc tính khát máu, cuồng bạo và suy giảm linh trí.”
“Thì ra là vậy, thảo nào vừa rồi, dù sắp bị tiêu diệt hết, chúng cũng không hề có ý định lùi bước.” Lục Huyền chợt hiểu ra, đến giờ hắn mới biết vì sao đám yêu cầm này lại không sợ chết đến thế.
“Lục sư huynh, bộ phận đáng giá nhất trên người đám yêu cầm này chính là nanh vuốt. Nanh vuốt của chúng cực kỳ cứng rắn và sắc bén, có thể dễ dàng xé rách nhục thân của tu sĩ Trúc Cơ, bán ở Hắc Tinh thành sẽ được không ít linh thạch. Ngoài ra, cái bướu thịt trên đầu chúng cũng có chút giá trị, được đám tu sĩ bàng môn tả đạo rất ưa chuộng.” Mạnh Nguyệt dịu dàng bước lên, chỉ vào đống thi thể yêu cầm còn đang rỉ máu trên mặt đất mà giới thiệu.
“Số nanh vuốt và bướu thịt này xin để lại cho ba vị đạo hữu, ta chỉ cần một phần huyết nhục là đủ rồi.” Lục Huyền khẽ cười nói.
Đối với các tu sĩ khác, bộ phận đáng giá nhất trên thân yêu cầm đương nhiên là nanh vuốt và bướu thịt, nhưng với hắn thì lại khác. Phần huyết nhục có khối lượng nhiều nhất và dễ bị bỏ qua nhất kia mới chính là thứ trân quý nhất trong mắt hắn.