"Đúng vậy, mỗi một Tinh Động bên trong Thiên Tinh Động đều có một vị Tinh Chủ đã đạt đến cảnh giới Nguyên Anh quản lý, ngoài ra cũng có thể xuất hiện những vị Nguyên Anh Chân Quân làm khách khanh của Tinh Động. Ngày thường bọn họ đều được cung phụng các loại tài nguyên tu hành, đợi đến những thời khắc mấu chốt, những người này sẽ đến trợ giúp Tinh Động."
"Bình thường, dưới Tinh Chủ đều có vài vị Tinh Sứ với số lượng không đồng đều, mỗi một Tinh Sứ đều có cảnh giới Kết Đan, bọn họ sẽ thay Tinh Chủ quản lý Tinh Động, xử lý các loại sự vụ ở nơi này."
"Vị Tinh Sứ ta kết bạn kia có tên là Tề Vô Hành, tu vi Kết Đan trung kỳ, dưới trướng của hắn có một con yêu cầm phi hành, chính là yêu thú tứ phẩm Lôi Dực Điểu, tốc độ cực nhanh, có khả năng điều khiển lôi điện, là chủng loại yêu thú cực kỳ hiếm thấy."
"Lúc trước, ta còn chăm sóc con Lôi Dực Điểu kia một đoạn thời gian, cũng chính vì vậy mới có duyên kết bạn với Tinh Sứ Tề Vô Hành."
"Chẳng lẽ con Lôi Dực Điểu kia đã xảy ra vấn đề gì?" Vừa nghe đến đây, Lục Huyền đã phần nào đoán ra.
"Đúng vậy, không biết vì sao dạo gần đây, con Lôi Dực Điểu kia lại thay đổi, cả ngày đều uể oải, chán chường. Ta đã suy nghĩ rất nhiều biện pháp cũng không giải quyết tận gốc được vấn đề này. Ta thấy động phủ của Lục đạo hữu có nuôi không ít linh thú, thầm phỏng đoán có lẽ ngươi cũng am hiểu ngự thú chi đạo, nên tới hỏi Lục đạo hữu ngươi xem sao." Lôi Chính trầm giọng nói.
"Tại hạ bất tài, nhưng đúng là có hiểu sơ sơ." Lục Huyền mỉm cười nói.
"Vậy Lục đạo hữu có bằng lòng cùng ta tới động phủ của Tinh Sứ xem thử không?"
"Được, vậy ta cùng đi với Lôi đạo hữu một chuyến." Lục Huyền gật đầu.
Tề Vô Hành kia là một trong những người quản lý Tinh Động này, kết giao với đối phương có thể sẽ giúp hắn nhận được không ít lợi ích. Hắn lập tức gọi con chim mập tới, ngồi trên lưng nó, Lôi Chính lại vỗ đôi cánh lôi đình sau lưng, nhanh chóng xuyên qua vô số những tia sét li ti bên ngoài.
"Đến rồi." Nửa khắc sau, hai người dừng ở ven một ngọn núi cao lớn. Đỉnh núi này có phong cảnh tú lệ, linh khí nồng đậm tinh khiết, tốt hơn động phủ của Lục Huyền không ít.
"Lục đạo hữu chờ một lát." Lôi Chính nói một tiếng rồi lập tức lấy ra một tấm phù lục đưa tin. Sau khi dùng linh lực kích phát, tấm phù lục nọ lập tức bắn vào ngọn núi như mũi tên rời cung.
"Kiu!" Một tiếng kêu trong trẻo vang lên. Ngay sau đó, một con yêu cầm cực lớn cấp tốc bay về phía hai người Lục Huyền.
Yêu cầm này dài chừng một trượng, sải cánh dài tới ba bốn trượng, trên người khoác một bộ linh vũ màu bạc sắc bén như kiếm, khi bay lượn có lôi đình vờn quanh thân thể, giống như một tia chớp xuyên qua mây mù.
Chỉ mấy hơi thở sau, nó đã bay tới trước mặt Lôi Chính, cái đầu gác lên đôi cánh lôi đình của gã, tinh thần vốn đang uể oải nhưng vẻ mặt lại ánh lên vài phần hưng phấn, có thể rõ ràng nhìn ra con chim này cực kỳ thân thiết với Lôi Chính.
"..."
Tình huống này là sao?
Lục Huyền nhướng mày, nhìn một người một thú quấn quýt bên nhau, lòng thầm khó hiểu.
"Bởi vì ta cũng có một đôi cánh lôi đình nên từ khi còn nhỏ, con Lôi Dực Điểu này đã coi ta là trưởng bối của nó, vì thế khi nhìn thấy ta, nó mới có phản ứng như vậy." Dường như Lôi Chính đã nhìn ra vẻ nghi hoặc của Lục Huyền nên mở miệng giải thích.
"Thì ra là thế." Lục Huyền gật gù, đang muốn cùng Lôi Chính đi lên thì con chim mập đã sà lại, trực tiếp đặt cái bụng tròn vo của mình lên cánh tay hắn.
"Đi sang một bên!" Lục Huyền liếc nhìn con chim mập bắt chước một cách ngớ ngẩn, không nhịn được cười mắng một tiếng.
Đột nhiên một luồng lưu quang bắn ra từ sau lưng Lôi Dực Điểu khổng lồ, một tu sĩ trung niên có khí chất nho nhã lặng yên xuất hiện ngay trước mặt hai người.
Tu sĩ này có khí tức sâu như biển, thâm thúy khôn lường. Từng đường lôi văn từ bên trong con ngươi màu trắng bạc của y nhanh chóng lan ra bốn phía, chỉ cần nhìn lướt qua cũng cảm thấy sâu không lường được.
"Tề tiền bối, để ta giới thiệu cho ngài một chút, vị này là Lục Huyền, Lục đạo hữu." Lôi Chính vừa nhìn thấy tu sĩ trung niên nho nhã kia đã vội vàng tiến lên vài bước, kính cẩn thi lễ: "Lục đạo hữu vốn am hiểu bồi dưỡng linh thực, chăn nuôi linh thú, bởi vậy ta đưa hắn tới, để xem Lôi Dực Điểu rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì."
Vừa giới thiệu xong, gã lại quay đầu nói với Lục Huyền: "Lục đạo hữu, vị này chính là Tề Vô Hành, Tề Tinh Sứ."
"Chào Tề tiền bối." Lục Huyền không kiêu ngạo không tự ti, lịch sự chào hỏi.
"Lục tiểu hữu, hôm nay đã làm phiền ngươi tới đây một chuyến rồi, con linh thú này giao cho ngươi." Tề Vô Hành dùng giọng điệu ôn hòa nói.
"Vãn bối nhất định sẽ dốc hết tâm lực, giải quyết khó khăn thay tiền bối." Lục Huyền chân thành đáp lời.
Hắn và Lôi Chính đi theo sau Tề Vô Hành tiến vào trong động phủ.
Về diện tích và độ tinh khiết của linh khí, động phủ của một tu sĩ Kết Đan trung kỳ chắc chắn vượt xa động phủ của ta, nhưng cấp bậc phòng hộ lại có phần kém hơn hai tòa trận pháp ngũ phẩm kia. Lục Huyền đảo mắt nhìn qua, trong lòng âm thầm cảm khái.
Ba người nhanh chóng đi tới nơi nghỉ ngơi của con Lôi Dực Điểu tứ phẩm.
Lúc ban đầu khi nhìn thấy Lôi Chính, tâm trạng của Lôi Dực Điểu còn rất hưng phấn, nhưng sau khi tiến vào động phủ, nó lại lập tức trở về dáng vẻ uể oải suy sụp, vô cùng chán nản, nằm trên một cây linh mộc thô to có lôi quang vờn quanh.
"Tiền bối, xin hỏi dị trạng của con linh thú này đã xuất hiện bao lâu rồi?" Lục Huyền đi thẳng vào vấn đề, hỏi Tề Vô Hành.
"Khoảng một tháng trước. Ban đầu ta còn tưởng tâm trạng của nó không tốt hoặc xảy ra chuyện gì khác, nhưng sau một thời gian, trạng thái này lại ngày càng chuyển biến xấu. Gần đây, ta đã nghĩ rất nhiều biện pháp, cũng mời mấy vị tu sĩ tinh thông ngự thú đến đây, nhưng tất cả bọn họ đều không tìm được phương pháp giải quyết thích đáng."
"Con Lôi Dực Điểu này đã bầu bạn với ta rất lâu, tình cảm sâu sắc, chỉ vì nó chưa đột phá đến ngũ phẩm, chưa luyện hóa được xương ngang trong cổ nên không thể mở miệng nói chuyện, khiến ta chỉ có thể mơ hồ nhận ra nó không thoải mái. Về phần vì sao nó lại rơi vào tình trạng như vậy thì ta cũng không rõ." Tề Vô Hành chậm rãi nói.
Lục Huyền nhẹ nhàng gật đầu, sau đó đi tới trước mặt Lôi Dực Điểu.
Ánh mắt hắn tràn đầy dịu dàng nhìn chằm chằm vào con yêu cầm to lớn, sau đó truyền tới một luồng ý niệm thân thiện. Gần như ngay sau đó, linh thức của hắn đã lan ra, thăm dò vào bên trong cơ thể Lôi Dực Điểu, cẩn thận tìm kiếm.