Mặc dù Lục Huyền cũng biết Tề Vô Hành và các tu sĩ khác đã kiểm tra thân thể con chim này rất nhiều lần, nhưng việc cần làm vẫn phải làm.
Kết quả không ngoài dự liệu, hắn không phát hiện ra bất cứ điểm dị thường nào.
Lục Huyền vẫn giữ vẻ mặt như thường, thấy Lôi Dực Điểu dần thả lỏng, hắn bèn nhanh chóng lấy một quả Mê Tiên Đào từ trong túi trữ vật ra.
"Đến đây, nếm thử linh quả ta tự tay trồng xem. Thả lỏng nào, ta sẽ dùng một cách khác để kiểm tra cho ngươi." Hắn nhẹ giọng nói, vừa để cho Lôi Dực Điểu nghe, cũng là để Tề Vô Hành và Lôi Chính bên cạnh biết mình định làm gì.
Lôi Dực Điểu ngửi thấy mùi thơm ngát tỏa ra từ Mê Tiên Đào, không chút do dự mà nuốt ngay vào bụng.
Trông thấy cảnh này, Lục Huyền cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Hết cách rồi, nếu không hoàn thành quá trình chăn nuôi này, hắn không thể nào hiểu được điểm bất thường của Lôi Dực Điểu.
Dù đã đọc qua các loại điển tịch về ngự thú, nhưng hắn cũng chỉ nắm được một ít kiến thức thông thường. Đối với loại bệnh nan y không rõ nguồn gốc trên người Lôi Dực Điểu, nếu không dùng đến năng lực đặc thù, khả năng giải quyết thành công chắc chắn sẽ cực kỳ thấp.
Tâm thần Lục Huyền ngưng tụ trên thân thể Lôi Dực Điểu, tức thì, một ý niệm lóe lên trong đầu hắn.
【 Lôi Dực Điểu, yêu thú tứ phẩm, có thể khống chế sức mạnh phong lôi, tốc độ cực nhanh, đồng thời có khả năng vận dụng lôi điện bí pháp, thực lực cường đại. 】
【 Tình trạng không tốt, do đã dùng một viên Lôi Khí Tử nên yêu lực trong cơ thể đang không ngừng suy yếu. 】
【 Lôi Khí Tử: do linh thực ngũ phẩm Lôi Khí Thảo hấp thu lượng lớn lôi nguyên chi khí mà ngưng kết thành. Bên trong tích trữ một loại nguyên khí thần bí đặc thù, có thể trợ giúp tu sĩ hoặc yêu thú đột phá cảnh giới. Nếu phương pháp luyện hóa không phù hợp sẽ khiến linh lực hoặc yêu lực của bản thân bị hao tổn. 】
"Lôi Khí Tử... Lôi Khí Thảo? Đây là ngọn nguồn khiến Lôi Dực Điểu suy yếu sao?" Lục Huyền thầm cảm thán trong lòng.
Đây là lần đầu tiên hắn nghe nói đến loại linh thực tên là Lôi Khí Thảo. Dù trong lòng đầy tò mò, nhưng giải quyết chuyện trước mắt vẫn quan trọng hơn.
Hắn mở mắt ra, đi đến trước mặt Tề Vô Hành và Lôi Chính.
"Lục tiểu hữu, có phát hiện gì không?" Vị tu sĩ nho nhã hỏi, gương mặt mang theo vài phần mong đợi. Dù họ đã kiểm tra nhiều lần mà không tìm ra vấn đề, nhưng sự xuất hiện của Lục Huyền lại khiến gã dấy lên một tia hy vọng.
"Tiền bối, vãn bối cả gan hỏi một câu, có phải trước đây ngài từng cho Lôi Dực Điểu ăn một loại linh vật đặc thù nào đó không? Phẩm giai của linh vật ấy có lẽ không thấp." Lục Huyền lên tiếng gợi mở.
"Đúng là có chuyện này." Tề Vô Hành lộ vẻ trầm ngâm, một lúc sau mới chậm rãi nói: "Lúc trước khi ra ngoài du ngoạn, ta có được một quả linh quả đặc thù tên là Lôi Khí Tử ở Vô Lượng Cảnh, nghe đồn sau khi dùng có thể tăng thêm một tia khả năng đột phá Kết Đan cho tu sĩ hoặc yêu thú. Linh quả đó có lẽ đã đạt tới ngũ phẩm. Sau khi trở về, ta liền cho Lôi Dực Điểu ăn."
"Vậy chắc là nó rồi." Khả năng diễn xuất của Lục Huyền vô cùng tinh tế, nghe vậy, hắn liền ra vẻ trầm ngâm, như có điều suy nghĩ mà nói: "Ta từng đọc được trong một cuốn điển tịch cổ về một loại linh thực ngũ phẩm tên là Lôi Khí Thảo, Lôi Khí Tử chính là hạt do nó ngưng kết thành. Bên trong ẩn chứa một loại nguyên khí thần bí đặc thù, sau khi ăn vào cần phải luyện hóa loại nguyên khí này, nếu không sẽ làm hao tổn linh khí và yêu khí trong cơ thể."
Hắn tỏ ra cực kỳ thuần thục, lại thuận miệng lấy cuốn điển tịch thần bí kia ra làm bình phong cho mình.
"Thì ra là vậy. Nói như thế, tình trạng bất thường của Lôi Dực Điểu chẳng qua là do nó nuốt phải thứ khó luyện hóa thôi sao?"
"Có thể hiểu như vậy." Lục Huyền gật đầu chắc nịch, nếu dùng linh quả linh dược không đúng cách, dù là yêu thú tứ phẩm cũng sẽ gặp phải tác dụng phụ.
Đến đây, Tề Vô Hành đã tin lời Lục Huyền đến bảy, tám phần. Chuyện gã có được Lôi Khí Tử rồi cho Lôi Dực Điểu ăn vốn không ai biết. Vậy mà sau khi kiểm tra, Lục Huyền lại chủ động hỏi gã về việc này.
Hành động đó đủ để nói lên rằng hắn đã nắm được gốc rễ của vấn đề.
"Đa tạ Lục tiểu hữu, nếu không có ngươi, e rằng rất lâu sau này ta vẫn không thể tìm ra nguyên nhân khiến linh thú của mình gặp phải tình trạng bất thường." Tề Vô Hành chắp tay cảm tạ Lục Huyền.
"Về phần nguyên khí đặc thù dung nhập từ Lôi Khí Tử trong cơ thể nó, ta sẽ nghĩ cách nhanh chóng luyện hóa." Gã mỉm cười nói.
"Vâng, tiền bối, vậy chúc cho Lôi Dực Điểu sớm ngày bình phục."
Tuy Lục Huyền đã tìm ra vấn đề của Lôi Dực Điểu, nhưng hắn lại không biết phải xử lý việc luyện hóa thứ nguyên khí đặc thù kia như thế nào. Hơn nữa, Tề Vô Hành cũng sẽ không để một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ như hắn ra tay luyện hóa linh quả ngũ phẩm, vì vậy hắn ung dung nhận lời.
"Không ngờ ngự thú chi đạo của Lục tiểu hữu lại uyên bác đến vậy."
Ba người lui ra ngoài, đi đến một tiểu viện yên tĩnh. Tề Vô Hành nhìn Lục Huyền với ánh mắt tràn đầy tán thưởng. Vấn đề làm phiền gã bấy lâu nay lại bị Lục Huyền nhẹ nhàng giải quyết, khiến cho đánh giá của gã về Lục Huyền trong lòng trực tiếp nâng cao lên rất nhiều.
"Tiền bối quá khen, vãn bối không dám nhận." Lục Huyền vội vàng đứng dậy nói.
"Chỉ là từ khi bước vào con đường tu hành, vãn bối đã có hứng thú đặc biệt với việc vun trồng linh thực, chăn nuôi linh thú, thậm chí vì thế mà có phần xao nhãng tu luyện. Sau này, để hiểu biết thêm về linh thực và linh thú, vãn bối đã tìm kiếm sưu tầm các loại điển tịch quý hiếm, lại trải qua quá trình vun trồng vô số linh thực, chăn nuôi không ít linh thú, kết hợp giữa lý luận và thực tiễn, cuối cùng mới tích lũy được chút kinh nghiệm như ngày hôm nay." Lục Huyền nửa thật nửa giả nói.
"Ha ha, dụng công như vậy, khó trách Lục tiểu hữu lại có bản lĩnh uyên bác đến thế." Tề Vô Hành cười lớn, Lôi Chính ở bên cạnh nhìn Lục Huyền, trong mắt cũng có vài phần khâm phục.
Phải biết rằng, đại đa số tu sĩ bước lên con đường tu hành đều vì một mục đích duy nhất là gia tăng thực lực, để bản thân ngày càng cường đại hơn, từ đó mong cầu được một tia hy vọng đạt tới đại đạo.
Trong quá trình tu hành, có lẽ họ sẽ tu tập một hoặc nhiều loại kỹ nghệ tu chân, nhưng những thứ này cũng chỉ nhằm phục vụ cho việc tu hành của bản thân, rất ít tu sĩ thật sự có nhiệt huyết và đam mê với những kỹ nghệ đó.