Trong nháy mắt, Lục Huyền chợt có cảm giác suy nghĩ của mình vừa trở nên tỉnh táo sắc bén chưa từng thấy, thậm chí trong đầu hắn cũng bắt đầu sinh ra những lý giải mới về nội dung trên cuốn điển tịch khó hiểu kia.
Sau khi dùng lá trà, hắn đã có chút lĩnh ngộ rồi cứ trực tiếp đứng yên tại chỗ suy ngẫm, chờ mấy canh giờ sau mới tỉnh táo lại.
“Không hổ là bảo vật ngũ phẩm, lại có thể gia tăng ngộ tính bình thường của ta lên tới cấp bậc thiên tài.” Hắn mở mắt ra, trong mắt loé lên một mảnh tinh quang, nhẹ giọng nói.
Nhờ có lá Thanh Tịnh Lưu Ly Trà trợ giúp, ngộ tính của hắn thoáng chốc đã tăng lên rất nhiều, xem lại nội dung trên cuốn điển tịch kia cũng không thấy tối nghĩa khó hiểu như ban nãy nữa, thậm chí hiện giờ hắn đã có một chút lý giải bước đầu với công pháp "Huyền Thiên Thanh Vi Diệu Pháp" này rồi.
Nhưng công pháp lục phẩm không phải thứ dễ dàng lý giải thấu triệt như vậy, còn cần dùng thật nhiều thời gian đi tìm hiểu mới có thể lĩnh hội thành công, thuận lợi tu hành.
“Đáng tiếc trên cây Thanh Tịnh Lưu Ly Trà này chỉ còn lại một mảnh lá trà.” Lục Huyền nhìn cây Thanh Tịnh Lưu Ly Trà, trong lòng không khỏi tiếc nuối.
Hắn từng mở ra hai quầng sáng đến từ Thanh Tịnh Lưu Ly Trà, một cái nhận được Thanh Tủy Ngọc Dịch, một cái cho ra "Huyền Thiên Thanh Vi Diệu Pháp" lục phẩm, cả hai đều là bảo vật trân quý khiến hắn càng không nỡ dùng đến mảnh lá trà cuối cùng này.
Lục Huyền trở lại phòng, lập tức khoanh chân ngồi trên giường, trong lòng âm thầm suy nghĩ, không biết mình có nên tế luyện loại bảo vật ngũ phẩm nào đó thành pháp khí cho bản thân hay không.
Phải biết rằng sau khi Kết Đan, đan hỏa trong Kim Đan của hắn có thể dùng để luyện hóa và tế luyện pháp khí, sau đó dung nhập món pháp khí kia vào cơ thể, trở thành pháp bảo.
Pháp bảo được chia thành ba cấp bậc cao, trung, hạ, trong đó pháp khí ngũ phẩm, lục phẩm chỉ có thể tế luyện thành pháp bảo cấp thấp, cứ thế mà suy ra.
Lục Huyền thu hoạch chừng mười loại bảo vật ngũ phẩm, nhưng không phải loại nào cũng thích hợp để tế luyện thành pháp bảo. Sở dĩ hắn biết điều này là vì ngay khoảnh khắc nhận được bảo vật, hắn đã nắm rõ toàn bộ đặc tính của chúng.
Hắn không thể tế luyện tất cả những món bảo vật trong tay mình thành pháp bảo, vì làm như vậy, tâm thần và đan hỏa sẽ tiêu hao rất nhiều, ngoài ra còn mất thêm thời gian cùng tinh lực, thậm chí với trình độ linh thức hiện giờ của hắn cũng không thể điều khiển được quá nhiều pháp bảo cùng một lúc.
Nghĩ tới nghĩ lui, hắn đã quyết định sẽ tế luyện hai món bảo vật ngũ phẩm thành pháp bảo trước, theo thứ tự là Thao Trùng Nang và Khổng Tước Minh Vương Kiếm.
Một là bảo vật không gian, có tác dụng rất lớn với linh thực sư như hắn, cái còn lại chính là thủ đoạn mạnh nhất trong tay hắn hiện giờ, lại cộng thêm lai lịch của thứ này không nhỏ, khả năng tế luyện thành công sẽ cao hơn bình thường một chút.
Những món bảo vật còn lại như Vạn Uế Phiên, Nam Minh Ly Hỏa Võng hay Cửu Thủ Long Đồ, hắn sẽ tạm thời cất đi, để xem có nên tiếp tục sử dụng hay tìm cơ hội bán chúng đi.
Hắn không bài xích linh thực tà dị, nhưng với bảo vật và đặc biệt là công pháp tà dị thì lại khác. Trong lòng hắn vẫn có phần mâu thuẫn, không muốn tu luyện chúng. Có lẽ đây là thói quen hình thành sau mấy chục năm ở Thiên Kiếm Tông. Hơn nữa, tu luyện công pháp tà đạo thường phải tạo sát nghiệt, thủ đoạn vô cùng âm độc, thậm chí bản thân quá trình tu luyện cũng ẩn chứa hiểm nguy.
Bởi vậy, sau khi có được công pháp "Huyết Thần Kinh" và thần thông "Nhiếp Hồn Huyết Chưởng" lục phẩm, tới tận bây giờ hắn cũng không có ý định thử tu luyện chúng, cũng vì lo ngại nguy cơ bị dị hóa trong quá trình tu luyện.
“Công pháp với thần thông gì đó thì không cần lo lắng quá nhiều, dù sao ta vẫn còn rất nhiều linh chủng ngũ phẩm và lục phẩm sắp đến kỳ thành thục.” Lục Huyền lạc quan nghĩ thầm.
Ảnh hưởng của quá trình tấn chức Kết Đan còn lớn hơn hắn tưởng tượng nhiều lắm, trong quãng thời gian kế tiếp, mỗi ngày đều có tu sĩ đến cửa bái phỏng, muốn kết bạn với Lục Huyền.
Lục Huyền nhiệt tình chiêu đãi từng người, cũng nhân cơ hội này làm quen với khá nhiều Kết Đan Chân Nhân ở xung quanh.
Dần dần, những tu sĩ tới bái phỏng đã ít đi, cuối cùng hắn cũng được trở về với cuộc sống bình thường như trước kia. Mỗi ngày đều quẩn quanh với việc bồi dưỡng linh thực, chăn nuôi linh thú, lại thừa dịp ngộ tính tăng cao, hắn cũng chuyên tâm tìm hiểu "Huyền Thiên Thanh Vi Diệu Pháp", hiện giờ đã dần tìm ra được một ít manh mối rồi.
Chớp mắt đã qua một tháng, Lục Huyền đi vào linh điền, nhìn mấy chục gốc Băng Huỳnh Thảo với một tầng băng sương hơi mỏng ngưng kết trên phiến lá nằm ngay cạnh chân mình.
Lúc trước vì đột phá Kết Đan, hắn đã dùng Thanh Mộc nguyên khí thoáng thúc giục chúng chín sớm hơn một chút, hiện giờ sau một đoạn thời gian ngắn, lại có thêm bốn gốc Băng Huỳnh Thảo hoàn toàn thành thục. Lục Huyền quen tay hay việc, nhanh chóng ngắt Băng Huỳnh Thảo ra khỏi linh nhưỡng, để vào trong một chiếc hộp ngọc dài mảnh rồi dùng phù lục phong ấn chúng lại, tránh để sinh cơ trong linh thực trôi đi mất.
Ngay sau đó, bóng dáng hắn như một tia lưu quang xẹt qua, bốn quầng sáng màu trắng khẽ lập lòe gần như vỡ tan cùng một lúc, hóa thành bốn dòng quang hà, lần lượt tràn vào cơ thể Lục Huyền.
Thu hoạch một gốc Băng Huỳnh Thảo tam phẩm, nhận được phần thưởng tu vi ba năm.
Thu hoạch một gốc Băng Huỳnh Thảo tam phẩm, nhận được phần thưởng tu vi năm năm.
Bốn quầng sáng, có hai cái mang đến phần thưởng tu vi, đã tăng thêm cho Lục Huyền tám năm tu vi.
“Quả nhiên, sau khi tấn thăng Kết Đan, vì phẩm giai chênh lệch quá lớn nên đã ảnh hưởng tới chất lượng phần thưởng bên trong quầng sáng.” Lục Huyền không khỏi cảm khái một câu, có vết xe đổ của Linh Huỳnh Thảo cấp thấp, nên từ giai đoạn Trúc Cơ hắn đã bắt tay vào quá trình bồi dưỡng và cải tạo Thủy Huỳnh Thảo nhị phẩm rồi, cuối cùng may mắn là thành công.
Nếu sau khi Kết Đan lại thu hoạch quầng sáng Thủy Huỳnh Thảo nhị phẩm, khẳng định là phần thưởng tu vi sẽ giảm bớt rất nhiều.
“Hiện giờ phần thưởng do Băng Huỳnh Thảo tam phẩm mang đến chỉ còn lại một nửa, tu vi đến từ gốc có phẩm chất bình thường đã giảm từ năm năm xuống còn ba năm, phẩm chất tốt lại giảm từ mười năm xuống còn năm năm.”
Đến đây, cũng coi như hắn đã chấp nhận hiệu quả mới của Băng Huỳnh Thảo rồi.
Lại nói, tu hành càng về sau, lượng linh lực cần thiết để nâng cấp sẽ tăng theo cấp số nhân, nếu tu luyện theo phương thức bình thường, dù hắn có bỏ ra chừng tám trăm tới gần nghìn năm tuổi thọ của mình, chỉ sợ cũng khó có thể tới được Kết Đan trung kỳ. Bởi vậy, muốn tăng cấp hắn nhất định phải duy trì quá trình gieo trồng bồi dưỡng Băng Huỳnh Thảo.
Sau khi luyện hóa hấp thu lượng linh lực vừa đột nhiên xuất hiện trong cơ thể, hắn lại chú ý tới hai quầng sáng còn lại.