Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 851: CHƯƠNG 851: BĂNG TỦY LINH NHƯỠNG!

【Thu hoạch một gốc Băng Huỳnh Thảo tam phẩm, nhận được bảo vật tứ phẩm Băng Tủy Linh Nhưỡng.】

Ý niệm trong đầu biến mất, một bình linh nhưỡng nhỏ đột ngột xuất hiện trước mặt Lục Huyền. Bình nhỏ ấy bán trong suốt, hoàn toàn có thể thấy rõ hơn nửa bình linh nhưỡng thuần trắng ở bên trong. Bên trong linh nhưỡng có rất nhiều vật chất tựa như những khối băng vụn, nhẹ nhàng lắc lư một chút, chúng sẽ phát ra tiếng vang sàn sạt, còn phản chiếu những cảnh tượng mỹ lệ.

【Băng Tủy Linh Nhưỡng, bảo vật tứ phẩm, dùng nhiều loại linh quả thuộc tính Băng và Băng Tủy Ngọc Nhưỡng quý hiếm chế luyện mà thành, hương vị tuyệt vời kỳ lạ, có thể thoáng gia tăng một chút linh lực trong cơ thể tu sĩ, có hiệu quả chữa trị rất mạnh với thương tổn hỏa độc.】

“Lại có thêm một loại linh nhưỡng mới.” Lục Huyền nhìn Băng Tủy Linh Nhưỡng trong bình, không nhịn được mà nhẹ nhàng uống một ngụm. Hương thơm mát lạnh xông thẳng lên đầu, có cảm giác bản thân vừa được thưởng thức một lon Coca-Cola mát lạnh ngay giữa ngày hè chói chang, độ mát mẻ trực tiếp dội thẳng từ đầu xuống đến lòng bàn chân.

“Mát lạnh sảng khoái khiến trái tim như bay bổng!” Bỗng nhiên trong đầu hắn lại xuất hiện câu nói này.

“Linh nhưỡng trong veo mang theo vị chua, Băng Tủy Ngọc bên trong được xử lý bằng một phương pháp đặc biệt, có cảm giác mềm mại sàn sạt, mùi vị không tệ.” Hắn đưa ra một chút đánh giá đơn giản.

Quầng sáng cuối cùng lại mang đến một phần thưởng mới.

【Thu hoạch một gốc Băng Huỳnh Thảo tam phẩm, nhận được phối phương Băng Tủy Linh Nhưỡng tứ phẩm.】

Ý niệm hiện lên trong đầu, vô số tin tức nhanh chóng tràn vào, thoáng cái đã tràn ngập thức hải của Lục Huyền.

“Các loại linh quả thuộc tính Băng dùng để ủ chế Băng Tủy Linh Nhưỡng cùng với cách xử lý, phối hợp, liều lượng của chúng... còn có phương thức xử lý Băng Tủy Ngọc để giữ được hương vị ngon nhất, sau đó là quá trình dung hợp hai thứ này lại với nhau...”

“Cho người ta cá không bằng dạy người ta cách bắt cá, đưa thẳng phối phương Băng Tủy Linh Nhưỡng cho ta thế này, đúng là quầng sáng tốt.”

Một bình Băng Tủy Linh Nhưỡng không uống được mấy ngụm, nhưng có phối phương thì khác, hắn hoàn toàn có thể ủ chế ra số lượng lớn.

Sau này, trong động phủ của hắn lại có thêm một loại linh nhưỡng mới rồi, lần lượt là Bách Quả Linh Tương, Ngọc Tẩy Linh Lộ và Băng Tủy Linh Nhưỡng, nếu nhiều hơn chút nữa, có lẽ hắn nên nghĩ tới chuyện mở một cửa tiệm chuyên buôn bán linh nhưỡng.

“Còn có Tâm Viên Quả do lão bạch viên ủy thác ta gieo trồng, không biết có thể mở ra phương pháp phối chế Hầu Nhi Tửu độc hữu của tộc bạch viên hay không.” Lục Huyền nghĩ thầm.

Mười bảy cây Băng Huỳnh Thảo, lúc trước đã hái ba cây, lại cộng thêm bốn cây vừa mới thu hoạch, hiện giờ trong linh điền vẫn còn lại mười cây. Hắn nhất định phải để dành lại vài cọng ngưng chủng, tích góp thêm một ít linh chủng rồi chậm rãi tăng cao tu vi.

“Số lượng linh chủng Băng Huỳnh Thảo vẫn còn quá ít, về sau không cần thu hoạch Thủy Huỳnh Thảo nữa, dù sao thì tu vi hay bảo vật mở ra đều là thứ vô dụng với ta hiện giờ. Toàn bộ dùng để ngưng chủng, dù khả năng kích thích cải tiến ra linh chủng Băng Huỳnh Thảo không lớn, nhưng có thể rút ngắn thời gian cung ứng trong giai đoạn không đủ linh chủng để dùng.” Trong lòng Lục Huyền thầm nghĩ.

Giờ phút này, nhu cầu với linh chủng Băng Huỳnh Thảo của hắn đã đạt đến một mức cực cao rồi.

Với tư chất của hắn, sau khi đạt đến cảnh giới Kết Đan, đoán chừng linh lực trong cơ thể vẫn sẽ giữ nguyên ở mức độ như vậy, dù có tu luyện nhiều ngày cũng không thay đổi được gì, một thân tu vi gần như chỉ có thể dựa vào linh thực Băng Huỳnh Thảo để gia tăng.

Hắn dự định sẽ dùng toàn bộ mười gốc Băng Huỳnh Thảo còn lại để ngưng chủng, cố gắng kiếm thêm một ít linh chủng Băng Huỳnh Thảo làm vốn. Hái vài cọng, thu hoạch vài quầng sáng không mang đến nhiều tác dụng với người đã Kết Đan như hắn, còn không bằng dùng chúng để mở rộng sản lượng, đến lúc đó sẽ được bù đắp gấp bội.

Sau khi thu hoạch kha khá, hắn tiếp tục đi tuần tra bên trong linh điền. Từ khi tới Lôi Hỏa Tinh Động, rất nhiều linh thực mới trồng xuống đều đã lần lượt tiến vào giai đoạn trưởng thành.

Có vô số tia lôi mang màu trắng bạc nhỏ bé trút xuống trên chiếc lá sen thuần trắng của Lôi Bạo Liên tứ phẩm, có cảm giác chúng đã hình thành một ngọn thác nước lôi điện nhỏ rồi. Khi linh lực tiếp xúc với linh thực, có thể cảm nhận được bên trên truyền đến cảm giác cuồng bạo, giống như lôi quang phía trên có thể phát sinh bạo động bất cứ lúc nào.

Trên cành lá của Ngũ Lôi Tịnh Đế Hoa ngũ phẩm kết xuất ra năm nụ hoa nho nhỏ, hiện lên năm loại màu sắc, mỗi nụ hoa nhỏ đều có linh lôi ngũ hành tương ứng nhẹ nhàng lưu chuyển.

Cành lá Tử Vi Huyền Lôi Quả lục phẩm có màu tím sáng, ung dung hoa lệ nhưng lại đồng thời toát lên khí tức lôi đình cường đại, mỹ lệ và nguy hiểm cùng tồn tại.

Trải qua nửa năm được lôi dịch thuộc tính Mộc trong bí cảnh của Lôi Hống Thú uẩn dưỡng, cuối cùng trong quầng sáng màu xanh của Ất Mộc Thanh Lôi Đằng thất phẩm cũng mọc ra một cái mầm non be bé. Hình dáng của mầm non không theo quy tắc nào, trông như một tia chớp bị ai đó ngắt xuống cắm vào linh nhưỡng, bên trong ẩn chứa linh lực thuộc tính Lôi tinh thuần.

“Không ngờ sau khi tới Lôi Hỏa Tinh Động này ta lại ngoài ý muốn có được nguyên bộ linh thực thuộc tính Lôi.” Lục Huyền thầm cảm khái một câu.

Từ tứ phẩm tới tận thất phẩm, xem như nhất mạch đồng nguyên (cùng một mạch, chung cội nguồn).

“Đến lúc đó hẳn là ta có thể mở ra rất nhiều loại pháp khí, công pháp, thần thông thuộc tính Lôi?”

Suy đoán này hoàn toàn không vô căn cứ, bởi hắn đã phát hiện ra một chút quy luật của phần thưởng bên trong dựa vào quá trình thu hoạch quầng sáng khi trước.

Lục Huyền cũng không dừng lại lâu đã tiếp tục đi kiểm tra linh điền.

Ở khu vực linh thực cấp cao, linh chủng Tọa Phật Liên mới có được không lâu vẫn chưa nảy mầm, chỉ có thể ngẫu nhiên nhìn thấy hư ảnh của một chú tiểu nhỏ tràn đầy Phật tính xuất hiện trên không trung.

Chú tiểu ấy mỉm cười, ung dung ngồi trên linh chủng, nhưng chỉ cần một cơn gió nhẹ thoảng qua là lập tức biến mất không còn thấy đâu nữa.

Thực Quỷ Ác Đằng lấy được từ hội đấu giá của Hải Lâu thương hội thì khác, vì lúc có được, nó đã là cây non nên giờ cũng phát triển hơn nhiều rồi, phía trên linh thực còn ngưng kết ra mấy âm vật nho nhỏ có âm khí cực kỳ tinh thuần.

Lục Huyền thử một chút rồi đưa ra kết luận, dường như mấy âm vật này chỉ có thực lực Luyện Khí cấp thấp, chúng có thể vận dụng âm khí nhập thể, cũng có thể bị động sử dụng mấy đạo huyễn thuật đơn giản, hiệu quả hơi ít nhưng có còn hơn không.

“Chờ sau khi ngươi trưởng thành đến một giai đoạn nhất định, ta lại đi bắt mấy con lệ quỷ đến bồi dưỡng ngươi.” Lục Huyền lẩm bẩm một câu, sau đó lấy ra pháp khí Tang Hồn Chung từ trong túi trữ vật, ép mấy luồng oan hồn phải chui ra ngoài.

Oan hồn vừa xuất hiện, Thực Quỷ Ác Đằng như ngửi được mỹ vị tuyệt thế, đám dây leo trên người nó bắn ra nhanh như chớp, trực tiếp kéo mấy luồng oan hồn kia vào bên trong linh thực.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!