Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 857: CHƯƠNG 857: NÊN SUY NGHĨ CHO KỸ VÀO!

“Vậy ta chọn một quả Dưỡng Kiếm Hồ Lô.” Thanh niên kia do dự một hồi, cuối cùng cắn răng quyết định.

Tuy Trúc Cơ Đan rất hiếm thấy, nhưng hiện giờ gã vẫn đang ở giai đoạn Luyện Khí cao giai, còn một khoảng thời gian khá dài nữa mới đến lúc đột phá Trúc Cơ. Trong khi đó, Dưỡng Kiếm Hồ Lô tam phẩm giá lại rẻ, có được nó sẽ giúp thực lực của gã tăng lên không ít. Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là trong tay gã không có đủ ba nghìn linh thạch.

“Dùng Dưỡng Kiếm Hồ Lô này vào bí cảnh săn giết thêm vài con yêu thú, sau đó quay về mua Trúc Cơ Đan hay những bảo vật khác cũng không muộn.” Gã thầm nhủ.

“Khai trương đại cát.”

Văn Càn nhìn theo bóng dáng thanh niên nọ đi xa, rồi nhanh chóng cẩn thận cất kỹ linh thạch.

Danh tiếng của Có Một Tiệm Tạp Hóa lan truyền còn nhanh hơn gã dự liệu, chẳng bao lâu sau, rất nhiều tu sĩ trong Trích Tinh Lâu đã biết đến nơi này.

Theo lời đồn, tại một nơi nào đó ở tầng dưới của Trích Tinh Lâu có một cửa hàng với cái tên rất kỳ quái. Tuy số lượng hàng hóa trong tiệm không nhiều nhưng hầu như món nào cũng là tinh phẩm, thậm chí không thiếu cả bảo vật quý hiếm như kiếm phù tứ phẩm.

Trong tất cả các loại hàng hóa, ngoại trừ Thú Linh Đan, mấy loại đan dược khác đều vô cùng được ưa chuộng, bán hết rất nhanh. Đặc biệt là Trúc Cơ Đan, không ít tán tu Luyện Khí viên mãn dù phải đập nồi bán sắt cũng quyết mua cho bằng được một viên.

Đã vậy, cứ vài ngày, cửa hàng thần bí này lại tung ra một món bảo vật tứ phẩm, có thể là một trong nhiều loại kiếm phù, hoặc là linh dược trân quý như hạt sen Địa Hỏa Tâm Liên, Địa Hoàng Táo… cũng có thể là các loại pháp khí như Phong Nhạc Ngọc Ấn. Mỗi một món hàng lên kệ đều được các tu sĩ săn đón nồng nhiệt.

Dần dần, các tu sĩ thường xuyên lui tới cửa hàng cũng tìm ra quy luật làm mới hàng hóa của tiệm, thậm chí còn hình thành nên một hiện tượng khá kỳ lạ.

Ví dụ như vào ngày những món bảo vật quý hiếm như kiếm phù hay hạt sen Địa Hỏa Tâm Liên được tung ra, sẽ có rất nhiều tu sĩ Trúc Cơ xếp hàng chờ sẵn bên ngoài cửa hàng.

“Lại có nhiều tu sĩ Trúc Cơ đến chờ bên ngoài rồi.”

“Xem ra hôm nay Có Một Tiệm Tạp Hóa sẽ lại tung ra một tấm kiếm phù tứ phẩm nữa.”

Sáng sớm, cửa chính của mấy gian hàng bên cạnh mở ra, một lão giả gầy gò từ tốn bước tới, nhìn đám tu sĩ đang im lặng xếp hàng trước cửa Có Một Tiệm Tạp Hóa, trong mắt tràn đầy vẻ hâm mộ xen lẫn ghen tị.

“Nhất định phải cho thằng nhóc nhà ta học vẽ kiếm phù!” Lão nghiến răng thì thầm.

Lão giả mở một tiệm nhỏ chuyên chế tạo và buôn bán phù lục, nhưng trong cửa hàng đều là phù lục nhất phẩm, nhị phẩm thông thường, chỉ có lác đác vài loại tam phẩm, còn thứ quý hiếm nhất là kiếm phù tứ phẩm thì lại không có.

Nói đi cũng phải nói lại, dù lão ghen tị vì Có Một Tiệm Tạp Hóa làm ăn phát đạt, trong lòng lão cũng không dám nảy sinh ý đồ xấu. Từ lúc cửa hàng này chuyển đến, lão đã biết chủ nhân thật sự của nó là một vị Kim Đan Chân Nhân, có cho lão lá gan hùm mật gấu cũng không dám động vào.

“Két…” một tiếng.

Văn Càn mở cửa tiệm. Đến bây giờ, dù thấy một đám tu sĩ đang chờ sẵn bên ngoài, gã cũng không còn kinh ngạc như lúc ban đầu nữa, mà niềm nở chào hỏi họ: “Các vị đạo hữu, buổi sáng tốt lành.”

“Văn đạo hữu, hôm nay sẽ tung ra một tấm kiếm phù phải không? Là loại nào vậy?”

Văn Càn vừa xuất hiện đã bị nhóm tu sĩ có mặt xôn xao hỏi.

“Không sai, kiếm phù được bán ra hôm nay là Đại Nhật Kiếm Phù, giá cả vẫn như cũ, tám nghìn tám trăm tám mươi tám linh thạch hạ phẩm.”

Dù kiếm phù được các tu sĩ vô cùng ưa chuộng, Lục Huyền và Văn Càn cũng không hề tăng giá, từ đầu đến cuối vẫn nhất quyết giữ nguyên giá gốc.

Vừa nghe được câu trả lời mình mong đợi, một đám tu sĩ đã nhanh chóng nối đuôi nhau tiến vào, ánh mắt đổ dồn về một tấm phù lục với vô số kiếm khí tựa tơ mành, kết thành một vầng mặt trời chói chang treo cao.

“Văn đạo hữu, mấy ngày trước ta đã hẹn trước với ngươi rồi, hôm nay ngươi bán Đại Nhật Kiếm Phù cho ta được không? Ta nguyện ý trả thêm năm trăm linh thạch.” Một vị trung niên Trúc Cơ trung kỳ cao lớn vội nói.

“Ở đây có ai mà không hẹn trước? Ta còn hỏi Văn đạo hữu mấy lần rồi đấy.” Ngay lập tức có người ở phía sau bất mãn gắt lên.

“Văn đạo hữu, hôm nay ta là người đầu tiên đến cửa hàng, theo quy tắc trước kia, Đại Nhật Kiếm Phù này nên thuộc về ta rồi chứ?” Một lão giả Trúc Cơ hậu kỳ chậm rãi lên tiếng.

“Đó là tất nhiên, quy củ này là do ông chủ định ra, tại hạ đương nhiên sẽ tuân thủ.” Văn Càn thản nhiên lấy một tấm Đại Nhật Kiếm Phù ra rồi giao cho lão giả vừa lên tiếng.

Gương mặt các tu sĩ khác đều hiện lên vẻ thất vọng, ánh mắt lại dời sang những bảo vật khác trên giá gỗ.

Bên trong Có Một Tiệm Tạp Hóa không chỉ định kỳ xuất hiện bảo vật tứ phẩm quý hiếm, mà thỉnh thoảng còn có một ít pháp khí tam phẩm, tứ phẩm, linh khoáng, linh dược các loại… được đưa lên kệ hàng. Nếu tìm kiếm cẩn thận, họ vẫn có thể tìm được thứ mình yêu thích.

Chỉ một lát sau, mấy vị tu sĩ kia đã thỏa mãn rời đi, để lại một lượng lớn linh thạch.

“Văn đạo hữu, ta đã không quản ngại đường sá xa xôi chạy đến Trích Tinh Lâu vì tấm kiếm phù tứ phẩm kia, không biết liệu có thể nể mặt bán thêm cho ta một tấm không? Ta trả thêm chút linh thạch cũng được.” Một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ đi tới, nhìn chằm chằm vào Văn Càn mà hỏi.

“Thật sự xin lỗi, số lượng kiếm phù có hạn, hôm nay đã bán hết rồi. Lần sau các hạ có thể đến sớm hơn một chút.” Văn Càn lộ vẻ áy náy, chắp tay nói với đối phương.

“Tại hạ là người nhà họ Vương ở Hãn Dương, lặn lội tới đây chỉ để cầu một tấm kiếm phù, chút mặt mũi ấy mà Văn đạo hữu cũng không cho sao?” Tu sĩ kia trực tiếp tiến lên vài bước, linh khí trên người dâng trào, muốn dùng thế ép người, trong giọng điệu đã có thêm mấy phần uy hiếp.

“Thì ra là Vương đạo hữu của Vương gia, thất lễ, thất lễ.” Văn Càn không kiêu ngạo cũng không tự ti, vẫn bình thản đáp lời. Tuy tu vi của gã thấp hơn đối phương một đại cảnh giới nhưng vẻ mặt lại cực kỳ trấn định. Đơn giản vì ngay cả tu sĩ Nguyên Anh cũng không dám gây chuyện bên trong Trích Tinh Lâu này, huống chi đối phương chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ?

Về phần chỗ dựa, phía sau Văn Càn chính là Văn gia, một trong mấy đại gia tộc của Hải Lâu thương hội, cớ gì phải sợ một gia tộc địa phương nhỏ bé?

“Tại hạ chỉ thay mặt chủ nhân quản lý Có Một Tiệm Tạp Hóa, nếu Vương đạo hữu có yêu cầu gì, có thể đi hỏi thẳng chủ nhân thật sự đứng sau cửa hàng này. Nhưng ta xin nhắc nhở đạo hữu một câu, sau lưng Có Một Tiệm Tạp Hóa là một vị Kim Đan Chân Nhân, đồng thời ngài ấy còn đảm nhiệm chức vụ khách khanh của Hải Lâu thương hội. Trước khi làm chuyện gì, đạo hữu nên suy nghĩ cho kỹ vào.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!