Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 858: CHƯƠNG 858: HAI NHO TU!

Tu sĩ kia nghe vậy, biểu cảm trên mặt biến đổi không ngừng. Hồi lâu sau, gã phất mạnh tay áo, để lại một câu hăm dọa: “Lần sau ta lại đến!”

“Đạo hữu đi thong thả.” Văn Càn hô với ra cửa.

Tiệm tạp hóa bên kia buôn bán rất tốt, còn Lục Huyền bên này cũng đã có tin tức về Nho tu. Mạng lưới quan hệ của Mộc đạo nhân vô cùng rộng lớn, đối phương đã giúp hắn dò ra vị trí tu hành của hai gã Nho tu trong Thiên Tinh Động.

“Lục tiền bối, ta đã tìm được vị Nho tu ngài cần rồi.” Lục Huyền vừa tiến vào phân lâu của Hải Lâu thương hội, Mộc đạo nhân đã niềm nở ra đón.

“Mộc đạo hữu vất vả rồi.” Lục Huyền thản nhiên nói.

“Phải nói là Ly Dương cảnh này cách Đại Hạ cảnh bên kia quá xa xôi, ta phải mất không ít công phu mới tìm được hai người phù hợp với yêu cầu của đạo hữu, một người có tu vi Trúc Cơ trung kỳ, người còn lại tu vi kém hơn, mới đạt đến Luyện Khí viên mãn.”

“Được, làm phiền Mộc đạo hữu dẫn ta đi gặp vị Nho tu có tu vi Trúc Cơ kia trước.”

Người đầu tiên Lục Huyền suy xét đến chính là tu sĩ có tu vi cao hơn, dù sao thì Cửu Nho Bảo Thụ cũng là linh thực lục phẩm, mà rất có thể vị Nho tu có tu vi cao hơn kia cũng tinh thông thi văn hơn người còn lại.

“Mời Lục tiền bối đi bên này.” Lão giả cao lớn đi trước dẫn đường, đưa Lục Huyền tiến vào một khu phố bên dưới Trích Tinh Lâu. Hai bên đường đều là nhà cửa san sát, mật độ dày hơn khá nhiều so với phân lâu bên trên.

“Bình thường, Nho tu kia đều ngụ tại một trong mười tám Tinh Động của Thiên Tinh Động, hắn chỉ ru rú trong nhà, tính cách khiêm tốn, ngẫu nhiên thi triển thuật pháp Nho đạo mới bị người ta biết được. Vãn bối đã cố ý mời hắn tới Trích Tinh Lâu để chờ tiền bối phân phó.” Mộc đạo nhân nhỏ giọng nói, vì tiết kiệm thời gian cho Lục Huyền, lão đã nghĩ trăm phương nghìn kế để mời Nho tu Trúc Cơ kia tới đây.

Lục Huyền khẽ gật đầu, đi theo sau lưng lão giả, tiến vào một tòa tiểu viện có bố trí cấm chế đơn giản. Vừa tiến vào tiểu viện đã có một vị tu sĩ dung mạo khá bình thường đi ra, ánh mắt nhìn về phía Lục Huyền có vài phần cảnh giác.

“Trương đạo hữu, vị này chính là Lục Huyền Lục tiền bối.”

“Tiền bối, vị này là Trương Ứng Kỳ đạo hữu.”

“Bái kiến Lục tiền bối!” Nghe lão giả nói vậy, gã Nho tu kia vội vàng thi lễ.

Lục Huyền đảo mắt qua, nhờ tu luyện Phá Vọng Đồng Thuật, hắn đã nhìn ra dung mạo của Nho tu này có sử dụng bí pháp ngụy trang.

“Trương đạo hữu miễn lễ.”

“Không phải lo, Lục mỗ tìm ngươi là có chuyện tốt, sẽ không làm khó dễ hay mang đến phiền toái cho ngươi.” Hắn dịu giọng nói.

Trương Ứng Kỳ nghe vậy, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được gỡ xuống. Gã ẩn cư trong Thiên Tinh Động khá lâu, vốn tưởng không ai phát hiện ra thân phận của mình, nhưng đột nhiên lại có tu sĩ tới cửa mời gã đến Trích Tinh Lâu. Trên người gã có không ít bí mật nhưng lại không tìm được cơ hội đào thoát, đành phải đi theo tu sĩ của Hải Lâu thương hội đến đây.

Thấp thỏm bất an đã mấy ngày, cuối cùng vị Kim Đan Chân Nhân – người đứng sau mọi chuyện, cũng là người muốn tìm gã – đã lộ diện.

“Trước khi nói chuyện, ta có mấy vấn đề muốn hỏi Trương đạo hữu, mong đạo hữu hãy thành thật trả lời.” Lục Huyền nghiêm nghị nói.

“Vãn bối nhất định sẽ biết gì nói nấy, tuyệt không giấu giếm.” Trương Ứng Kỳ lập tức trả lời.

“Trương đạo hữu tới Ly Dương cảnh bao lâu rồi?”

“Khoảng năm năm.”

“Tu vi Nho đạo thế nào?”

“Cũng coi như không tệ, ta tiến vào Lộc Sơn thư viện theo học hơn 20 năm, sau khi tới Thiên Tinh Động vẫn chăm chỉ tu hành.”

“Vì sao lại đi xa vạn dặm, từ bỏ hoàn cảnh tu luyện thích hợp như Đại Hạ cảnh để tới Thiên Tinh Động?” Ánh mắt Lục Huyền sáng như đuốc, hắn nhìn chằm chằm Trương Ứng Kỳ, tựa như có thể xem thấu bất cứ ý nghĩ nào trong lòng gã.

Trương Ứng Kỳ do dự một lát mới chậm rãi nói: “Hồi bẩm tiền bối, lúc ở Đại Hạ cảnh, vãn bối là thành viên của một tiểu gia tộc. Gia tộc nắm giữ một phương pháp tu luyện thần thông Nho đạo, chẳng ngờ lại bị người ngoài biết được nên dẫn tới tai họa. Cuối cùng gia tộc bị một thế gia cường đại ở Đại Hạ cảnh chiếm đoạt, người phản kháng trong tộc đã bị giết sạch, vì ta vừa hay có việc bên ngoài nên mới may mắn thoát nạn.”

Nói đến đoạn sau, không biết Trương Ứng Kỳ nhớ tới chuyện gì mà nghiến răng nghiến lợi, hận ý trong mắt gần như ngưng tụ thành thực chất.

“Thế gia kia mạnh lắm à?” Lục Huyền tò mò hỏi.

“Không kém một số tông môn tại Ly Dương cảnh.” Trương Ứng Kỳ gằn từng câu một.

“Đa tạ Trương đạo hữu đã giúp ta giải đáp thắc mắc. Chờ Lục mỗ suy nghĩ một chút, qua một thời gian sẽ cho đạo hữu một câu trả lời thuyết phục.” Lục Huyền nói xong, lập tức cùng Mộc đạo nhân rời đi.

“Mộc đạo hữu, dẫn ta đến chỗ của Nho tu Luyện Khí viên mãn kia đi.” Lục Huyền vẻ mặt như thường, trầm giọng nói.

“Được, Lục tiền bối.” Lão giả cao lớn đi phía trước, vừa dẫn đường vừa giới thiệu sơ qua về vị Nho tu còn lại: “Nho tu Luyện Khí viên mãn này tên là Hồng Khinh Hải, vì không đủ sức trả tiền thuê đắt đỏ ở Thiên Tinh Động nên ở trong một khu phường thị loại nhỏ gần Trích Tinh Lâu. Hắn cũng được ta mời tới đây rồi.”

Chẳng mấy chốc hai người đã tới bên ngoài một quán rượu. Mộc đạo nhân kích phát một tấm phù lục đưa tin, mấy hơi thở sau đã có một thanh niên từ trong quán rượu đi ra.

“Bái kiến hai vị tiền bối!”

“Lục tiền bối, vị này chính là Hồng Khinh Hải Hồng đạo hữu, Luyện Khí viên mãn, chỉ cách Trúc Cơ một bước nữa thôi.” Lão giả chỉ vào thanh niên, giới thiệu gã với Lục Huyền.

Vóc dáng thanh niên này chỉ ở mức trung bình, đồng tử đen trắng rõ ràng, nhìn qua cực kỳ thông minh lanh lợi, người mặc thanh sam, toát ra khí chất thư sinh nồng đậm.

“Hồng tiểu hữu, vị này là Lục Huyền tiền bối. Lục tiền bối có việc tìm ngươi, nếu ngươi phù hợp yêu cầu thì đây có thể chính là đại cơ duyên của ngươi đấy.”

Thanh niên nghe vậy, nét mặt lại càng thêm kính cẩn.

“Hồng tiểu hữu, không biết có thể trả lời mấy câu hỏi của Lục mỗ không?” Giọng điệu của Lục Huyền hết sức hòa nhã, thoáng cái đã khiến sự khẩn trương trong lòng thanh niên kia giảm đi rất nhiều.

“Vãn bối nhất định sẽ biết gì nói nấy, không hề giấu giếm!”

“Được.” Lục Huyền gật đầu: “Không biết tiểu hữu có xuất thân và lai lịch thế nào, đến Thiên Tinh Động bao lâu rồi và vì sao lại đến đây?”

“Vãn bối xuất thân bình thường, phụ thân là một tiểu tú tài, tu vi nông cạn, song thân qua đời sớm. Bản thân có mấy phần thiên phú Nho đạo nên tiến vào Tắc Hạ Học Cung cầu học. Từ khi tới Thiên Tinh Động tại Ly Dương cảnh đến nay vẫn chưa đến ba năm. Sở dĩ ta phải rời khỏi Đại Hạ cảnh vì từng đắc tội với nhi tử của một vị Đại Nho trong học cung, bị đối phương chèn ép đủ đường, ta không chịu nổi nhục nhã nên đành phải rời xa quê hương, tới Thiên Tinh Động này.”

Lục Huyền khẽ gật đầu.

✯ Thiên Lôi Trúc ✯ Dịch giả AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!