Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 895: CHƯƠNG 895: LỜI HẸN ƯỚC

“Không sao, Hàn đạo hữu không cần phải nghĩ nhiều, chúng ta đều có chung một mục đích là giải quyết vấn đề của Hổ Báo Thảo thôi. Hơn nữa, qua chuyến hành trình lần này, Lục mỗ còn may mắn được kết giao với Mộc tiền bối.” Lục Huyền khéo léo hóa giải vẻ gượng gạo của Hàn Tung, cũng không hề để tâm đến những bất đồng lúc trước. Chỉ cần không gây ảnh hưởng đến tính mạng hay lợi ích cốt lõi của bản thân thì Lục Huyền đều không bận lòng, hắn luôn có thể mỉm cười cho qua.

Hơn nữa, nếu Hàn Tung đã chủ động đưa bậc thang thì hắn cũng thuận thế bước xuống, xem như kết một thiện duyên.

“Đúng rồi, Trương đạo hữu, Hàn đạo hữu, và cả Mộc tiền bối nữa, có một việc Lục mỗ nhất định phải nhắc nhở chư vị một điều.” Trao đổi đến đây, hắn đột nhiên nghiêm mặt, trầm giọng nói.

“Mời Lục đạo hữu cứ nói.” Thấy vẻ mặt của Lục Huyền như vậy, niềm vui trong lòng Trương Cửu Tông lập tức vơi đi nhiều, gã vội vàng nói.

“Đạm Phách Dị Khuẩn này cực kỳ hiếm thấy, theo tin tức ta biết được thì một nơi như phúc địa Hư Linh dù có thể sinh ra dị khuẩn, nhưng cũng không thể loại trừ những nhân tố khác. Thậm chí với quy mô như ban nãy thì khả năng dị khuẩn hình thành tự nhiên lại càng thấp.”

“Ý của Lục đạo hữu là…”

Lục Huyền gật đầu: “Đúng vậy, theo ta suy đoán thì rất có thể đám Đạm Phách Dị Khuẩn này là do có kẻ cố ý đặt vào trong phúc địa.”

Lục Huyền dùng lời ít ý nhiều để miêu tả suy đoán của mình. Phải biết rằng, số lượng Đạm Phách Dị Khuẩn xuất hiện trong mảnh linh điền này khá nhiều, nếu nói chúng hình thành tự nhiên thì rất khó có quy mô lớn đến thế. Lục Huyền lo rằng phía sau vẫn còn những nhân tố khác thúc đẩy, bởi vậy mới cố ý nhắc nhở một câu.

Về phần thương hội sẽ xử lý ra sao thì không còn liên quan gì tới hắn nữa.

“Đa tạ đạo hữu đã nhắc nhở, ta trở về sẽ bẩm báo cho thương hội điều tra một phen.” Trương Cửu Tông nghiêm nghị nói.

“Bất kể thế nào, lần này Lục đạo hữu đã có công rất lớn trong chuyện giải quyết vấn đề của Hổ Báo Thảo, nhất định thương hội sẽ cảm tạ đạo hữu thật tốt.” Gã cười nói với Lục Huyền.

“Thời gian Lục đạo hữu trở thành khách khanh của thương hội còn chưa lâu nên chưa nhận được sự tin tưởng và thấu hiểu trọn vẹn, thương hội cũng không chỉ có một vị khách khanh tinh thông linh thực là đạo hữu. Vì kinh nghiệm và thâm niên của đạo hữu còn ít, nên khi thương hội lựa chọn người ủy thác bồi dưỡng linh thực cao giai, thường sẽ xếp đạo hữu vào danh sách sau cùng. Nhưng sau sự kiện Hổ Báo Thảo lần này, chắc chắn địa vị của đạo hữu trong mắt các vị cao tầng của thương hội sẽ tăng mạnh, ít nhất trong lòng ta là như thế.” Giọng điệu của Trương Cửu Tông không giấu nổi sự nhiệt tình.

“Chờ tới khi thương hội lại quyết định cấp quyền sở hữu linh chủng cấp cao, tại hạ sẽ dốc sức đề cử Lục đạo hữu, để ngươi lấy được quyền bồi dưỡng một số loại linh thực cấp cao nhất định.”

“Tại hạ cũng sẽ nói giúp đạo hữu vài lời.” Hàn Tung ở bên cạnh cũng nói theo.

“Vậy thì đa tạ hai vị đạo hữu.” Lục Huyền vội vàng đáp, trong lòng âm thầm cảm khái, chuyến đi tới phúc địa này quả thật rất đáng giá. Hắn có thể mượn cơ hội này để nhận được không ít linh chủng cao giai, đồng thời còn thu được phần thưởng phong phú từ thương hội, đúng là nhất cử lưỡng tiện.

“Hàn đạo hữu, Trương đạo hữu, vấn đề Hổ Báo Thảo đã được giải quyết, giờ lão hủ sẽ trở về Mộc Huyền giới.” Thụ tinh màu xanh đen bên cạnh đột nhiên lên tiếng.

Hai người họ cố gắng giữ lại, nhưng ý của y đã quyết, cuối cùng đành để y rời đi.

“Lục đạo hữu, gốc rễ của ta không ở giới này, nếu lưu lại nơi đây quá lâu ta sẽ cảm thấy không thoải mái, bởi vậy đành phải nhanh chóng trở về. Nhưng thiên phú về linh thực của ngươi đã khiến lão hủ được mở rộng tầm mắt, có cơ hội ngươi hãy tới Mộc Huyền giới làm khách, chúng ta lại giao lưu một phen.” Thụ tinh nhìn về phía Lục Huyền, để lộ ra một nụ cười hiền lành.

“Được, nếu có cơ hội ta nhất định sẽ tới học hỏi Mộc tiền bối.” Lục Huyền gật mạnh đầu, hắn cũng có chút tò mò với loại thụ quái này, muốn thử xem việc bồi dưỡng thụ tinh và linh thực bình thường có gì khác nhau.

Nhưng suy nghĩ này chỉ có thể giấu kín trong lòng, chắc chắn không thể cho lão thụ tinh đã sống mấy nghìn năm trước mắt này biết được.

Ngay sau đó, trên thân thụ tinh hiện lên vô số điểm sáng màu xanh, toàn thân nhanh chóng hư hóa, biến thành một luồng hư ảnh màu xanh đen, chớp mắt đã biến mất vào hư không.

Sau khi thụ quái Mộc gia rời đi, hai vị tu sĩ Kết Đan trung kỳ Trương Cửu Tông và Hàn Tung cùng nhau kiểm tra phúc địa một phen nhưng không tìm ra manh mối nào. Không còn cách nào khác, bọn họ đành phải tạm thời rời đi, mặt khác cũng muốn bẩm báo lên trên để thương hội phái người tới điều tra cho rõ ràng.

Lục Huyền ngồi trên chiếc bảo chu của Trương Cửu Tông, thuận lợi trở lại Lôi Hỏa Tinh Động.

“Lục đạo hữu, xin từ biệt tại đây. Chuyến đi phúc địa Hư Linh lần này, nhờ có đạo hữu trợ giúp nên thương hội mới tránh được tổn thất lớn lao.” Trước khi chia tay, Trương Cửu Tông chắp tay, khẩn khoản cảm ơn Lục Huyền.

“Trương đạo hữu khách khí rồi, đây vốn là bổn phận của khách khanh thương hội như ta thôi.” Lục Huyền khiêm tốn đáp.

“Như đã nói với đạo hữu về chuyện linh chủng lúc trước, ta sẽ quay về thúc giục tu sĩ thương hội chịu trách nhiệm việc này, cố gắng bàn giao linh chủng tới cho Lục đạo hữu trong thời gian sớm nhất. Ngoài ra, ta còn có thể tranh thủ thêm một phần đại lễ cho đạo hữu, xem như thù lao giúp thương hội giải quyết vấn đề của Hổ Báo Thảo.”

“Đa tạ Trương đạo hữu.” Lục Huyền cười nói.

“Sau này gặp lại!”

Lục Huyền nhìn theo bóng dáng chiếc bảo chu nhanh chóng biến mất ở phía chân trời. Ngay sau đó, linh thức nhanh chóng đảo qua vô số tia lôi mang cực nhỏ xung quanh, rồi vội vàng thúc giục Thổ Linh Châu, thi triển bí pháp độn thổ trong “Thổ Nguyên Bí Sách”. Chỉ thấy một mảnh linh quang màu vàng sẫm tuôn ra từ lòng bàn chân hắn, trong nháy mắt đã chui sâu xuống lòng đất.

Một lát sau, Hư Không Yểm Mục nhanh chóng di động trên không trung của động phủ, con ngươi màu xám trắng lạnh nhạt quét xuống phía dưới.

“Không có bất cứ điểm dị thường nào.” Lục Huyền nhẹ giọng cảm khái một câu, cũng không biết là thất vọng hay vui mừng.

Thân hình hắn xuất hiện ở bên ngoài động phủ, mở ra hai tòa đại trận pháp ngũ phẩm, thuận lợi tiến vào bên trong.

“Ở trong động phủ vẫn là yên tâm nhất. Lúc đi ra ngoài tuy an toàn được đảm bảo nhưng nói gì thì nói, ở ngoài kia cũng không thể thoải mái bằng động phủ của mình được.”

Đến đây, hắn lập tức lột Thiên Trành Quỷ Diện xuống, khôi phục lại diện mạo như trước. Đang muốn tiến vào linh điền xem thử trong mấy ngày này liệu có loại linh thực nào thành thục hay không, hắn đã nghe thấy một cơn cuồng phong vù vù xuất hiện trên ngọn núi phía trước. Rất nhanh, chim mập đã vỗ đôi cánh rộng lớn màu xanh nhạt của mình lao nhanh tới, cái bụng tròn vo chẳng hề ảnh hưởng tới sự linh hoạt của nó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!