“Mỗi lần ta trở về ngươi đều bày ra trận thế lớn như vậy, không nhìn lại xem hình thể của ngươi hiện giờ thế nào hả?” Lục Huyền dùng một tay chống bụng Phong Chuẩn, lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ.
“Grào.” Đột nhiên bên tai hắn vang lên một tiếng gầm như sấm, tiếng kêu trong trẻo lại xen lẫn với một chút bi bô non nớt.
“Ồ? Âm thanh ở đâu ra thế? Sao không tìm thấy chủ nhân của âm thanh này nhỉ?” Lục Huyền nhìn ấu thú Lôi Long Hống đang trốn dưới đôi cánh mập mạp nhưng lại để lộ ra chiếc sừng nhọn màu bạc mà không nhịn được cười.
Nghe được lời này của hắn, ấu thú Lôi Long Hống lập tức hóa thành một luồng sáng trắng bạc bắn nhanh ra, nhào thẳng vào ngực Lục Huyền. Có thể thấy trong khoảng thời gian này nó sống trong động phủ cực kỳ thoải mái, thân hình đã tròn trịa hơn một chút, tinh thần lẫn diện mạo nhìn qua cũng không còn vẻ quái gở u ám như lúc trước.
Lục Huyền trêu chọc con ấu thú đã thân thiết với mình hơn trước rồi mới tiến vào linh điền. Hắn bắt đầu đi xem xét kỹ càng tình trạng của mỗi một gốc linh thực, một khi phát hiện chúng có bất cứ nhu cầu nhỏ nhặt nào hắn sẽ cố gắng thỏa mãn, bảo đảm hoàn cảnh bồi dưỡng hoàn hảo nhất cho chúng.
Thời gian sau đó, hắn chỉ ở trong động phủ, mỗi ngày đều bồi dưỡng linh thực, chăn nuôi linh thú, tu hành nhiều loại công pháp cao cấp lấy được từ quầng sáng, cuộc sống trôi qua đơn giản mà phong phú.
Chớp mắt đã qua nửa tháng. Hôm đó, lúc Lục Huyền đang thi triển Linh Vũ Thuật tưới tắm linh thực trong động phủ thì bên ngoài lại vang lên một giọng nói quen thuộc: “Lục đạo hữu có ở trong động phủ không? Tại hạ Trương Cửu Tông đây.”
Đồng tử màu xám trắng lập tức nhảy ra từ khe hở giữa lòng bàn tay Lục Huyền, bên trong xuất hiện bóng dáng quen thuộc của Trương Cửu Tông.
“Hóa ra là Trương đạo hữu, đã lâu không gặp, gần đây đạo hữu có khỏe không?” Thân hình hắn lập tức hóa thành một tia lưu quang đi tới rìa động phủ, mở ra trận pháp rồi dẫn Trương Cửu Tông vào trong.
“Nhờ Lục đạo hữu quan tâm, hết thảy vẫn tốt, chỉ có điều trong lòng ta vẫn cứ nhớ mãi đến mấy loại linh nhưỡng cao giai trong động phủ của đạo hữu, đã thèm không chịu được rồi đây, trong lòng ngứa ngáy không yên, cuối cùng đành phải tới tìm đạo hữu ôn chuyện một phen.”
“Ha ha ha, trong động phủ của Lục mỗ thứ khác không có nhiều chứ linh nhưỡng linh quả thì đảm bảo luôn có đủ. Lát nữa ta sẽ mang chúng tới, để Trương đạo hữu uống một chầu thoải mái, sau đó lại gói ghém để đạo hữu mang một ít về dùng.” Lục Huyền sang sảng cười nói.
“Vậy tại hạ sẽ không khách khí.” Nét mặt Trương Cửu Tông cũng toát lên vẻ vui mừng.
Hai người đi vào trong sân, vừa hưởng dụng linh quả linh tương vừa tán gẫu.
“Trương đạo hữu, tình hình phúc địa Hư Linh bị Đạm Phách Dị Khuẩn xâm nhập thế nào rồi? Có thể giải quyết triệt để hay không?” Lục Huyền lên tiếng hỏi.
“Hiện tại thương hội đã phái một vị Nguyên Anh Chân Quân đi điều tra việc này rồi, nghe nói đã có tiến triển. Bước đầu ngài ấy phán đoán là có tà ma đặc thù xâm nhập vào phúc địa, sợi nấm quỷ dị kia cũng do nó mang vào.” Trương Cửu Tông trầm giọng nói.
“Tìm được căn nguyên là tốt rồi. Nguyên Anh Chân Quân đã ra tay thì chắc hẳn con tà ma đang ẩn nấp bên trong phúc địa kia sẽ phải thúc thủ chịu trói thôi.” Lục Huyền khẽ cười nói.
“Không nói chuyện này nữa. Lần này ta tới động phủ của Lục đạo hữu ngoại trừ muốn xin chút linh nhưỡng để uống ra thì vẫn còn một chuyện tốt nữa đấy.” Trương Cửu Tông ghé sát đầu lại gần, nói với vẻ thần bí.
“Là chuyện linh chủng phải không?” Trong lòng Lục Huyền khẽ động, có chút nghi ngờ hỏi.
“Đúng vậy. Lần trước Lục đạo hữu đã giải quyết vấn đề dị biến của Hổ Báo Thảo, giúp thương hội cứu vãn tổn thất nặng nề, cũng khiến cho rất nhiều người hiểu rõ tạo nghệ của đạo hữu về phương diện linh thực. Bởi vậy khi biểu quyết giao số linh chủng ngũ phẩm kia cho vị linh thực sư nào, đạo hữu đã được hơn một nửa tu sĩ tham gia ủng hộ. Ngoài ra thương hội còn quyết định sẽ giao cho Lục đạo hữu một loại linh tuyền cực kỳ thích hợp với linh thực sư như ngươi.”
Dứt lời, Trương Cửu Tông đã lấy một chiếc bình bạch ngọc nhỏ từ trong túi trữ vật ra. Khẽ mở nắp bình, từng sợi linh khí màu trắng nhạt đã tràn ra khỏi miệng, kéo dài không tan, chỉ cần ngửi thấy mùi hương của nó cũng khiến tinh thần người ta trở nên sảng khoái vô cùng.
Lục Huyền nhìn vào trong bình, chỉ thấy bên trong chứa hơn một nửa bình linh dịch màu trắng sữa, mặt ngoài linh dịch có một luồng linh khí màu trắng nhạt quẩn quanh, thậm chí ở chỗ sâu bên trong linh dịch còn lờ mờ trông thấy hư ảnh Giao Long đang chậm rãi bơi lội.
“Đây là?” Lục Huyền tò mò hỏi, đôi mắt cứ nhìn chằm chằm vào loại linh dịch trong bình.
“Linh dịch này tên là Tuyết Long Thánh Tuyền, đây là đặc sản của Tuyết Long sơn bên trong Ly Dương cảnh, phẩm giai là tứ phẩm, nhưng phẩm chất của nó lại vượt xa phần lớn những loại linh dịch cùng giai. Linh khí của Tuyết Long Thánh Tuyền cực kỳ tinh thuần, thánh khiết không tỳ vết, dùng được cho phần lớn linh thực, là linh vật thượng đẳng để bồi dưỡng linh thực.”
“Tuyết Long Thánh Tuyền...” Lục Huyền khẽ lẩm bẩm, trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh của Thanh Tịnh Lưu Ly Trà, Bích Linh Chi và các loại linh thực khác, những loại linh thực này đều có nhu cầu cấp thiết với linh tuyền linh dịch thuộc tính này.
Hắn dùng cả hai tay cẩn thận tiếp nhận bình linh tuyền nọ, nhẹ nhàng lắc thử, khiến luồng hư ảnh giao long mơ hồ như ẩn như hiện trong bình.
Thương hội đưa tới không ít Tuyết Long Thánh Tuyền, khoảng chừng ba lít, lại cộng thêm phẩm giai của loại linh tuyền này không thấp, có thể nói là phần thù lao này cực kỳ hậu hĩnh.
“Đa tạ Trương đạo hữu đã nói tốt về tại hạ.” Hắn bày tỏ lòng cảm kích với Trương Cửu Tông, dù không tận mắt nhìn thấy nhưng lần này, hắn nhận được nhiều Tuyết Long Thánh Tuyền như vậy hẳn là Trương Cửu Tông cũng đã mất không ít công sức.
“Lục đạo hữu đừng vội khách khí như vậy, ngoại trừ Tuyết Long Thánh Tuyền, ta còn mang linh chủng ngũ phẩm đến cho ngươi đây. Tinh Thần Quả, sáu hạt.” Trương Cửu Tông cười nói, rồi lấy sáu hạt linh chủng to bằng quả trứng gà từ túi trữ vật ra, linh quang phát tán khắp bốn phía. Mặt ngoài loại linh chủng này khá là gồ ghề, lại tỏa sáng rực rỡ tựa như kim cương, phản chiếu vô số ánh sao lấp lánh. Khi dùng linh thức thăm dò vào bên trong linh chủng sẽ có cảm giác bản thân vừa tiến vào một mảnh tinh không rộng lớn.
“Tương truyền linh chủng Tinh Thần Quả này đến từ Thiên Ngoại Vẫn Thạch, là một vị Nguyên Anh Chân Quân trong thương hội ngẫu nhiên phát hiện và thu thập được khi đang vân du ở dị vực, số lượng có hạn, ta tranh thủ lấy được sáu hạt cho Lục đạo hữu.” Trương Cửu Tông cười nói.
“Cách bồi dưỡng cụ thể ra sao, tại hạ cũng không hiểu rõ lắm, chỉ nghe linh thực sư trong thương hội nói qua, quá trình sinh trưởng của Tinh Thần Quả có liên quan rất lớn tới tinh lực. Nhưng quá trình bồi dưỡng như thế nào lại cần Lục đạo hữu tự mình tìm tòi thí nghiệm một phen.”
“Trương đạo hữu không cần phải lo lắng, Lục mỗ vẫn có mấy phần thiên phú trong phương diện bồi dưỡng linh thực, chăm sóc mấy trái Tinh Thần Quả này hẳn là không thành vấn đề.” Lục Huyền nói với vẻ tự tin cực kỳ.
Cũng đúng thôi, trên thế gian này chỉ có loại linh thực hắn không trồng, chứ tuyệt đối không có thứ linh thực hắn không biết trồng.