Có khối lại trông như một hài nhi, tứ chi ngũ quan đầy đủ, sống động như thật, chỉ liếc nhìn cũng đủ khiến người ta sởn gai ốc vì dáng vẻ vô cùng tà dị.
Lại có loại kỳ thạch tỏa ra ánh vàng rực rỡ, bên trên hiện ra hư ảnh Phật Đà đang ngồi xếp bằng tụng niệm kinh văn, khi đến gần liền cảm thấy một bầu không khí yên bình, hòa ái.
“Cảm giác như mỗi một khối cổ thạch đều ẩn chứa một món bảo vật phong phú.” Lục Huyền quan sát từng khối cổ thạch trong đại sảnh, hoàn toàn không biết nên lựa chọn thế nào.
“Hai vạn linh thạch hạ phẩm đổi lấy một cơ hội đổ thạch, không biết có đáng giá hay không.” Hắn thầm nghĩ trong lòng.
Lúc trước, Lục Huyền từng bỏ ra chừng hai ba vạn linh thạch hạ phẩm để mua cây non Sát Mỗ Thụ Yêu trong buổi đấu giá của tổng bộ Hải Lâu thương hội. Nói cách khác, với số tiền này, hắn gần như có thể mua được một hạt linh chủng ngũ phẩm bình thường, nhưng ở đây chỉ đổi được một khối cổ thạch.
“Vị đạo hữu này lần đầu đến đây đổ thạch phải không? Nếu có gì không hiểu thì có thể hỏi tại hạ.” Đột nhiên, một giọng nói ôn hòa vang lên bên tai hắn.
Lục Huyền nhìn theo hướng phát ra âm thanh thì thấy một vị trung niên Kết Đan hậu kỳ đang mỉm cười nhìn mình.
“Tại hạ là Ngọc Hoàn Chân, người phụ trách cổ thạch ở tầng thứ ba của Cổ Ngọc Hiên.” Vị trung niên ôn hòa truyền âm.
“Thì ra là Ngọc đạo hữu, đây đúng là lần đầu tiên Hoàng mỗ tới Cổ Ngọc Hiên, trong lòng mang theo nhiều mong đợi với những bảo vật trong cổ thạch nên mới đến thử vận may. Không biết có thể dùng những phương pháp nào để dò xét những khối cổ thạch này?” Lục Huyền tò mò hỏi.
“Không có bất cứ hạn chế gì, chỉ cần không dùng thuật pháp hay thân thể phá hoại cổ thạch là được. Nếu làm cổ thạch hư hại trước khi có được cơ hội đổ thạch thì rất có thể sẽ bị Nguyên Anh Chân Quân tọa trấn Cổ Ngọc Hiên truy cứu trách nhiệm. Hoàng đạo hữu có thể dùng tay chạm vào cổ thạch, cũng có thể dùng linh thức dò xét, nếu tu tập bí pháp đồng thuật hoặc có những món bảo vật khác thì cũng có thể thoải mái thử một phen.” Vị trung niên nhẹ giọng giải thích cặn kẽ cho Lục Huyền.
Qua những lời này, hoàn toàn có thể cảm nhận được Cổ Ngọc Hiên có lòng tin tuyệt đối vào khả năng ngăn cản linh thức của đám cổ thạch kia.
“Vậy ta yên tâm rồi.” Lục Huyền nói đầy ẩn ý. Có thể thoải mái dò xét, cũng có nghĩa là hắn hoàn toàn có thể dùng phương pháp của mình để biết được bên trong cổ thạch có linh chủng hay không.
Nhưng hắn cũng không vội vận dụng năng lực đặc thù đó mà giả vờ đi một vòng, quan sát từng khối cổ thạch mình để ý. Trong khoảng thời gian này, hắn còn để Yêu Quỷ Đằng nấp trong y phục để ý xem xét thật kỹ, nhưng Yêu Quỷ Đằng không hề có động tĩnh gì. Sau khi thử mấy lần, Lục Huyền đành phải từ bỏ phương pháp này.
Ngay sau đó, bên trong con ngươi của hắn lập tức xuất hiện một tầng linh quang mờ mịt, Lục Huyền quyết định ngưng thần nhìn kỹ khối cổ thạch trước mắt. Khi thi triển Phá Vọng Đồng Thuật, khối cổ thạch trước mắt rốt cuộc cũng có một tia biến hóa, vô số đường cong linh khí bên ngoài bắt đầu di chuyển lung tung. Nhưng khi Lục Huyền muốn xem xét sâu hơn thì những đường cong trong suốt kia lại không ngừng biến hóa, nhiễu loạn tầm mắt hắn, khiến cảnh tượng bên trong trở nên mơ hồ, không thể nhìn rõ.
Hắn đi một vòng quanh toàn bộ đống cổ thạch trên tầng ba, âm thầm định vị một vài khối cổ thạch có khả năng liên quan tới linh chủng. Có khối sinh ra dị tượng thanh liên, cũng có khối khảm từng viên đá bồ đề màu vàng kim.
“Được, ta chọn khối này.” Hắn đang quan sát thì đột nhiên lại nghe thấy một giọng nói nôn nóng như không thể kìm lòng truyền đến. Chỉ thấy một vị trung niên mặc áo xanh, tướng mạo hung ác nham hiểm mang một khối cổ thạch màu xám to bằng đầu người, bước nhanh đến trước mặt Ngọc Hoàn Chân.
“Ngọc đạo hữu, đây là 200 khối linh thạch trung phẩm, xin đạo hữu hãy giúp ta mở thạch.”
“Đạo hữu chắc chắn chọn khối cổ thạch này chứ?” Ngọc Hoàn Chân hỏi lại.
“Chính là nó!” Trung niên mặc thanh sam kiên định đáp.
“Được.” Ngọc Hoàn Chân nhanh chóng lấy một pháp khí lưỡi dao bán trong suốt từ trong túi trữ vật ra, bên ngoài pháp khí ẩn chứa một luồng linh lực đặc thù.
Dường như pháp khí này có tác dụng khắc chế cổ thạch, bởi trong tầm mắt của Lục Huyền, những đường cong linh khí bao bọc khối cổ thạch đang bị lưỡi dao trong tay Ngọc Hoàn Chân chậm rãi phá vỡ. Từng mảnh đá vụn văng tung tóe xuống mặt đất, phần giữa cổ thạch rung lên, càng lúc càng kịch liệt.
“Cạch!” Một âm thanh trong trẻo vang lên, một thanh tiểu kiếm màu xám dài khoảng ba tấc nhanh chóng bắn ra từ giữa khối cổ thạch.
Trung niên mặc thanh sam chờ bên cạnh đã chuẩn bị sẵn, một luồng linh quang nhanh chóng xuất hiện, hút thanh tiểu kiếm màu xám kia xuống, đặt trong lòng bàn tay cẩn thận xem xét.
“Kiếm thai ngũ phẩm! Có thể luyện chế thành pháp bảo phi kiếm! Phát tài rồi!” Gã kinh hô thành tiếng.
Các tu sĩ trong đại sảnh nghe vậy đều lộ vẻ cực kỳ hâm mộ.
“Chúc mừng đạo hữu đã mở được phần thưởng lớn!”
“Hai vạn linh thạch hạ phẩm đổi lấy một món kiếm thai ngũ phẩm, thật quá hời.”
Mọi người bàn tán xôn xao.
“Ha ha ha, đa tạ các vị đạo hữu, nhân đây ta cũng chúc các vị đạo hữu có thể mở ra bảo vật phong phú từ bên trong cổ thạch!” Tu sĩ mặc thanh sam chắp tay nói với mọi người.
Có khởi đầu tốt như vậy, bầu không khí trong đại sảnh lập tức trở nên náo nhiệt hơn hẳn. Sự xuất hiện của kiếm thai ngũ phẩm đã khiến phần lớn tu sĩ đều động lòng. Rất nhanh, đã có vài tu sĩ chọn ra mười khối cổ thạch rồi mang tới mở. Tiếc là những lần sau này, bọn họ không mở ra được nhiều bảo vật đáng giá, chỉ có mấy món bảo vật có giá trị thấp hơn rất nhiều so với kiếm thai ngũ phẩm mà thôi.
“Gã trung niên mặc thanh sam kia thật đáng ngờ. Rất có thể đối phương là người được thuê đến để diễn kịch.” Lục Huyền thầm nghĩ trong lòng.
“Giờ đến lượt ta mở ra giải thưởng lớn rồi.” Hắn tới gần một khối cổ thạch có dị tượng thanh liên. Có một vị tu sĩ Kết Đan trung kỳ đang quan sát tỉ mỉ xung quanh khối cổ thạch này, Lục Huyền lặng lẽ bước lại gần, cũng dùng linh thức dò xét từng phần trên cổ thạch.
“Đạo hữu có phát hiện gì không?” Vị tu sĩ Kết Đan trung kỳ kia quan sát một lúc rồi quay sang hỏi Lục Huyền.
“Không có, chất liệu cổ thạch này quá kỳ lạ, linh thức đưa vào trong đó hệt như đá chìm đáy biển, dù có triển khai đồng thuật cũng không nhìn rõ được.” Lục Huyền lắc đầu.
“Đúng vậy, chỉ có thể dựa vào phúc duyên của bản thân để đánh cược mà thôi. Cược trúng có thể thu được bảo vật hiếm thấy, cược không trúng thì mất trắng 200 linh thạch trung phẩm. Nếu có năng lực nhìn thấu bảo vật bên trong cổ thạch thì tốt quá rồi.” Tu sĩ đứng trước khối cổ thạch thanh liên do dự một hồi, cuối cùng vẫn không thể đưa ra lựa chọn.
Chờ người nọ rời đi, Lục Huyền mới đến gần khối cổ thạch thanh liên, nhẹ nhàng nâng nó lên, vờ như đang chăm chú quan sát. Thấy hành động của hắn, các tu sĩ xung quanh cũng tự động bỏ qua khối cổ thạch này mà đi xem những khối khác.