Quan sát nửa khắc, nét mặt Lục Huyền toát lên vẻ ảm đạm, hắn nhẹ nhàng buông cổ thạch thanh liên xuống. Đồng thời, Địa Dẫn Thuật cấp tông sư cũng được hắn bí mật thi triển, khiến khối cổ thạch kia hơi chìm xuống mặt đất một chút. Ngay sau đó, hắn ngưng tụ tâm thần lên bề mặt cổ thạch thanh liên, nhưng ý niệm mà hắn mong chờ vẫn không hề xuất hiện.
Ánh mắt Lục Huyền vẫn rất bình tĩnh, hắn biết dù phương pháp của mình rất khả thi nhưng xác suất tìm được linh chủng từ mấy khối cổ thạch ở nơi này cũng không lớn. Dù sao cũng chỉ có một phần nhỏ cổ thạch ẩn chứa bảo vật hiếm thấy, mà nhóm bảo vật ở đây lại cực kỳ đa dạng, có linh quáng, có pháp bảo pháp khí, cũng có linh đan... Dưới hai tầng hạn chế như vậy, khả năng phát hiện ra cổ thạch chứa linh chủng vốn đã khó khăn lại càng thêm mong manh.
Hắn chậm rãi đi tới trước khối cổ thạch thứ hai, vẫn làm theo cách cũ, lặng lẽ hoàn thành một loạt động tác.
Trong số những tu sĩ có mặt tại đây, cũng không ít người đang sử dụng các loại thủ đoạn nhỏ để dò xét cổ thạch như hắn, nhưng chỉ cần không làm hư hại cổ thạch thì vị tu sĩ của Cổ Ngọc Hiên kia cũng không để ý đến.
“Chẳng lẽ cách này không có tác dụng? Từ nãy đến giờ ta không phát hiện được một hạt linh chủng nào cả.” Lục Huyền liên tục kiểm tra chừng bảy, tám khối cổ thạch mà trong đầu vẫn không xuất hiện bất cứ tin tức liên quan nào, trong lòng không khỏi dấy lên một tia dao động. Hắn dừng bước, thoáng điều chỉnh hơi thở, sau đó lại ôm theo tự tin mười phần đi về phía một khối cổ thạch khác.
“Vị đạo hữu này, hình như ngươi đã đi theo tại hạ một lúc lâu rồi.” Đột nhiên, hắn quay đầu nhìn về phía một vị trung niên gầy gò ở gần đó, hai bên mép của người này có hai vệt ria nhỏ, ánh mắt giảo hoạt, gian trá.
“Đạo hữu đừng nói bậy, đại sảnh này chỉ lớn chừng đó thôi, thường xuyên đụng mặt nhau không phải chuyện rất bình thường sao?” Trung niên gầy gò mỉm cười, để lộ hàm răng vàng khấp khểnh.
“Đụng mặt một, hai lần là bình thường, nhưng liên tục năm, sáu lần thì là cố ý rồi.” Lục Huyền thản nhiên nói.
“Không ngờ đạo hữu lại cẩn thận như vậy, chẳng qua trong lòng ta có chút dự cảm, cho rằng đạo hữu có thể tìm được một khối cổ thạch thượng đẳng nên mới tò mò đi theo thôi.” Trung niên cười đến mức khuôn mặt hiện đầy nếp nhăn.
“Đạo hữu vẫn nên giữ khoảng cách nhất định với tại hạ thì hơn, tránh để cuối cùng cả hai bên đều không vui.” Lục Huyền nhìn lướt qua trung niên gầy gò, dứt khoát lên tiếng nhắc nhở.
“Đạo hữu đừng giận, chúng ta là người quen cũ đấy! Lục Huyền tiểu hữu.” Lúc hắn đang muốn rời đi, một câu nói tựa như sấm sét giữa trời quang của trung niên gầy gò đột nhiên vang lên bên tai hắn.
“Kẻ này nhận ra thân phận của ta?” Lục Huyền đã tôi luyện trong Hồng Trần Bi nhiều năm, tâm chí đã rèn giũa tới mức vô cùng kiên định, dù trong lòng đã dấy lên sóng to gió lớn nhưng vẻ mặt hắn vẫn giữ vững thái độ trấn định như thường.
Đây là lần đầu tiên hắn bị người khác chỉ ra thân phận thật sự như vậy.
Phải biết rằng, có Thiên Trành Quỷ Diện giúp thay đổi dung mạo, lại cộng thêm bảo vật ngũ phẩm Thanh Phù Vũ Y ngăn cách khí tức, có thể nói tu sĩ bình thường hoàn toàn không thể nhận ra bất cứ điểm dị thường nào trên người hắn. Chỉ có tồn tại cảnh giới cao hơn hoặc có linh thức cực kỳ cường đại mới có thể phát hiện ra hắn đang cố ý che giấu, nhưng ngay cả như thế, đối phương cũng không thể nào phát hiện ra diện mạo chân thật của hắn được.
“Đạo hữu hiểu rõ Lục mỗ như thế, rốt cuộc ngươi có lai lịch ra sao?” Hắn bình tĩnh lại, trực tiếp truyền âm hỏi trung niên gầy gò kia.
“Tiểu hữu đoán thử xem?” Trung niên gầy gò khẽ nhếch miệng cười nói.
“Có thể dễ dàng nhìn thấu lớp che đậy của Thanh Phù Vũ Y, khẳng định tu vi và linh thức phải vượt xa ta, tu sĩ Kết Đan bình thường khó mà làm được như thế. Vậy là vị Nguyên Anh Chân Quân nào? Nhưng hình như ta chưa từng quen biết với bất cứ vị Nguyên Anh Chân Quân nào cả.” Lục Huyền âm thầm nhớ lại.
“Không đúng, cái giọng điệu hồn nhiên này, còn có động tác nhe răng trợn mắt kia...”
Đột nhiên, hắn nhanh trí nhớ tới lần mình tiến vào bảo lâu của Hải Lâu thương hội tham gia hội đấu giá. Khi ấy, hắn từng mua được Sát Mỗ Thụ Yêu, còn lợi dụng năng lực đặc thù liên quan đến linh thực để phân biệt ra lai lịch của linh chủng Thực Quỷ Ác Đằng, nhờ đó mà nhận được hạt linh chủng lục phẩm hiếm thấy kia. Cũng trong thời điểm đó, khí linh của bảo lâu đã để lại cho hắn một ấn tượng cực kỳ sâu sắc.
“Bảo lâu tiền bối?” Hắn truyền âm với thái độ thăm dò.
Trung niên gầy gò nghe vậy, lập tức bĩu môi, hàng ria mép dựng đứng lên: “Tiểu hữu ngươi chẳng thú vị gì cả, thế mà lại nhận ra ngay được.”
Thân hình trung niên gầy gò trước mắt hơi lay động. Chỉ trong một thoáng ngẩn người, Lục Huyền đã trông thấy người trung niên biến thành một tiểu nhân cao chừng ba thước, hình thái vô cùng quái dị với đầu nhọn và thân hình càng xuống dưới càng tròn trịa, thoạt nhìn tổng thể rất giống đường cong của một tòa bảo tháp. Chờ tới khi hắn nhìn lại lần nữa, tiểu nhân đã khôi phục thành bộ dáng trung niên lúc trước.
“Bái kiến tiền bối, không ngờ lại gặp được ngài trong Cổ Ngọc Hiên này.” Lục Huyền kính cẩn chào hỏi.
Đây chính là lãnh đạo trực tiếp của hắn, khí linh của pháp bảo cao cấp trong Hải Lâu thương hội, lúc ấy hắn được trở thành khách khanh của thương hội cũng nhờ một câu nói của nó. Gặp được chỗ dựa vững chắc thế này, có cơ hội phải ôm cho thật chặt.
“Không gặp ở đây thì gặp ở đâu nữa? Cổ Ngọc Hiên này là ta mở đấy!” Trung niên gầy gò nhếch miệng cười nói, giọng điệu cực kỳ hoạt bát đáng yêu nhưng chẳng hề hợp với ngoại hình hiện tại của nó chút nào.
“...”
Lục Huyền ngây ra, cố nén cảm giác kỳ quặc dưới đáy lòng, một lúc lâu sau mới tiêu hóa xong tin tức trong câu nói vừa rồi của khí linh.
“Cổ Ngọc Hiên nổi danh khắp Hoan Hỉ Tinh Động, thu hút vô số tu sĩ tìm tới đổ thạch lại là sản nghiệp thuộc về khí linh bảo lâu của Hải Lâu thương hội?” Vẻ mặt hắn tràn đầy kinh ngạc, không thể tin nổi vào tai mình.
“Vậy số cổ thạch này...”
“Đều lấy được từ một số phế tích ở ngoại vực, ta mang tới đây cũng vì cảm thấy lúc các ngươi mở ra bảo vật rất thú vị nên mới bày trò chơi chút thôi. Đúng là bên trong có khả năng ẩn chứa bảo vật, nhưng cụ thể thế nào ta cũng không rõ. Tiểu tử ngươi cũng đừng mong lấy được tin tức gì từ chỗ ta!” Sợi ria trên mép trung niên gầy gò khẽ nhếch lên, trực tiếp ngăn chặn suy nghĩ muốn dựa dẫm vào quan hệ trong lòng Lục Huyền.
“Đương nhiên là Lục mỗ sẽ không để tiền bối phá vỡ quy củ vì mình.” Lục Huyền ngượng ngùng cười nói.
“Được rồi, ngươi cứ ở đây chơi đùa tiếp đi, ta không chơi với ngươi nữa!” Khí linh bảo lâu bị Lục Huyền vạch trần thân phận dễ dàng như thế, trong lòng cảm thấy nhàm chán, chỉ để lại một câu rồi nhanh chóng chạy tới chỗ mấy vị tu sĩ khác, hòa vào cuộc thảo luận của bọn họ.