Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 956: CHƯƠNG 956: THIÊN NGUYÊN QUẢ!

“Không ngờ khí linh mở Cổ Ngọc Hiên ra chỉ để cho vui.” Lục Huyền lắc đầu, trong lòng có phần cảm khái trước hành vi của đối phương, sau đó lại tiếp tục đi thử một khối cổ thạch khác.

“Hửm, có đồ tốt rồi?” Khi hắn gieo khối cổ thạch phát ra bạch quang mờ ảo khác xuống, tâm thần ngưng tụ theo bản năng, ai ngờ lần này trong đầu lại hiện lên một luồng ý niệm.

【Thiên Nguyên Quả, linh thực lục phẩm, linh chủng được kỳ thạch che kín để tránh thất thoát sinh cơ.】

【Linh thực ẩn chứa tinh hoa sinh mệnh cực mạnh, cần sử dụng linh nhưỡng và linh tuyền đậm đặc sinh cơ để tưới tắm và bồi dưỡng. Sau khi linh thực trưởng thành, trong linh quả có thể sinh ra một luồng sinh cơ cuồn cuộn không ngừng, giúp phản lão hoàn đồng, gia tăng tuổi thọ.】

【Tiên thiên nguyên khí, cực kỳ đại bổ!】

Một ý niệm hiện lên trong đầu.

“Mở ra được bảo vật lớn rồi!” Trong lòng Lục Huyền mừng rỡ vô cùng nhưng vẻ mặt lại không để lộ một chút khác thường nào.

“Ta đã nói rồi, nếu bên trong kỳ thạch thật sự có linh chủng thì chắc chắn không thể thoát khỏi lòng bàn tay ta! Linh chủng Thiên Nguyên Quả lục phẩm! Ẩn chứa tiên thiên nguyên khí, sau khi sử dụng có thể gia tăng tuổi thọ. Công hiệu của thứ này cũng tương tự Dị Thọ Bàn Đào ta từng gieo trồng khi trước, chẳng qua phương thức bồi dưỡng Dị Thọ Bàn Đào khá tà dị, sau khi sử dụng còn có thể dẫn tới phản ứng không tốt, cũng có nguy cơ phát sinh dị biến. So ra thì Thiên Nguyên Quả này thuần khiết hơn nhiều.”

Hắn biết rằng, bên trong động phủ của mình cũng chỉ có vài loại linh chủng lục phẩm, mỗi loại đều vô cùng quý hiếm, có thể nhận được một hạt linh chủng từ bên trong cổ thạch đúng là ngoài dự liệu của hắn. Hắn không hề do dự, nhanh chóng đưa ra quyết định, trực tiếp lựa chọn khối cổ thạch giống như bạch ngọc ấy, rồi đi tới trước mặt Ngọc Hoàn Chân có khí chất ôn hòa kia.

“Ngọc đạo hữu, ta chọn khối cổ thạch này, nhờ đạo hữu mở ra giúp.” Lục Huyền đưa hai trăm linh thạch trung phẩm qua rồi nói với Ngọc Hoàn Chân. Lai lịch của cổ thạch không rõ, hắn không dám chắc mình có thể mở nó ra một cách đơn giản rồi sau đó chắc chắn lấy được hạt linh chủng hoàn chỉnh bên trong, bởi vậy để cẩn thận, cứ mở thạch tại Cổ Ngọc Hiên thì hơn.

“Vậy để tại hạ giúp đạo hữu mở thạch?” Ngọc Hoàn Chân lấy ra món pháp khí hình lưỡi dao bán trong suốt kia, cười cười hỏi lại Lục Huyền.

“Làm phiền Ngọc đạo hữu rồi.” Lục Huyền gật đầu xác nhận.

Trong đại sảnh có không ít tu sĩ cũng chú ý tới động tĩnh bên này, tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía cổ thạch. Với các tu sĩ ở đây, cảm giác kích thích khi đổ thạch cực kỳ mãnh liệt, bởi vậy mỗi khi có tu sĩ lựa chọn mở thạch, bọn họ đều sẽ để ý một chút.

Trong cảm nhận linh thức của Lục Huyền, vô số đường vân trong suốt vốn đang di chuyển bên ngoài cổ thạch lại nhanh chóng vỡ tan khi lưỡi dao hạ xuống. Lưỡi dao vững vàng mà chậm rãi cắt vào bên trong cổ thạch.

“Có đồ rồi!”

“Không biết là bảo vật gì đây!”

Không bị những đường vân kỳ dị bên ngoài cổ thạch che chắn, rất nhanh linh chủng bên trong đã bị đông đảo tu sĩ phát hiện ra. Hạt linh chủng bên trong tràn ngập linh khí màu trắng sữa, có hình thái như sương khói, sinh cơ nồng đậm tản ra bốn phía.

“Không ngờ lại là linh chủng.” Giọng điệu của các tu sĩ xung quanh có chút thất vọng, bởi trong các loại bảo vật thì linh chủng bị coi là loại có giá trị thấp nhất.

“Đừng vội coi thường hạt linh chủng này, nhìn sinh cơ thế kia thì hẳn là một hạt linh chủng lục phẩm.” Một nữ tu thanh lãnh có tu vi Kết Đan hậu kỳ lạnh nhạt nói.

“Không sai, đó là Thiên Nguyên Quả lục phẩm, không thuộc về giới vực này. Sau khi bồi dưỡng thành thục, ăn linh quả vào, trong cơ thể sẽ sinh ra nguyên khí vô tận, gia tăng tuổi thọ, dù với tu sĩ cảnh giới Nguyên Anh cũng có hiệu quả không tầm thường.” Đằng xa, một tu sĩ có khí tức sâu như biển chợt mở miệng nói.

Tu sĩ này chắc là một vị Nguyên Anh Chân Quân, đối phương rất có uy thế giữa đám người, bởi vậy lời nói ra cũng không bị bất cứ ai nghi ngờ cả.

“Chúc mừng đạo hữu đã mở ra linh chủng lục phẩm từ cổ thạch!” Ngọc Hoàn Chân không hề tỏ vẻ khác thường, hai tay nâng linh chủng, vừa cười nói vừa đưa cho Lục Huyền.

“May mắn thôi, may mắn thôi.” Lục Huyền vội vàng nhận lấy, trong miệng hô lên mình thật may mắn.

“Vị đạo hữu này phúc duyên quả là sâu dày.”

Trong mắt phần lớn những tu sĩ đang có mặt ở đây, linh chủng lục phẩm cũng được coi như bảo vật hiếm thấy rồi, mọi người đều lộ vẻ hâm mộ nhìn Lục Huyền cất linh chủng vào túi trữ vật.

“Nếu may mắn thì linh chủng lục phẩm có thể bán được gần mười vạn linh thạch hạ phẩm, hai vạn đổi mười vạn, lời to rồi!” Có tu sĩ tính toán lợi nhuận sau khi Lục Huyền mở thạch, cảm giác ghen tị trong lòng càng sâu hơn.

“Vị đạo hữu này, tuổi thọ của tại hạ không còn nhiều nên muốn mua lại linh chủng Thiên Nguyên Quả từ trong tay đạo hữu, không biết có thể thương lượng một chút không?” Một lão giả Kết Đan trung kỳ khí tức có vẻ suy kiệt đi tới trước mặt Lục Huyền, nghiêm mặt hỏi.

“Thật có lỗi, tại hạ muốn tự mình bồi dưỡng hạt linh chủng này, tạm thời không có ý định bán ra.” Lục Huyền khéo léo từ chối, ý nghĩa của linh chủng với hắn không đơn giản chỉ ở chính bản thân nó, mà quan trọng hơn là phần thưởng tới từ quầng sáng sau khi bồi dưỡng thành thục kìa. Độ phong phú của phần thưởng bên trong quầng sáng thường cao gấp mấy lần giá trị của bản thân linh thực, thử hỏi làm sao hắn có thể nén lòng từ bỏ, chắp tay nhường linh chủng cho người khác được?

“Long mỗ nguyện ra giá mười một vạn linh thạch hạ phẩm, cái giá này đã rất có thành ý rồi.” Lão giả vẫn cố chấp hỏi.

“Đạo hữu vẫn nên tìm cách khác đi, có thể trực tiếp đi mua linh đan linh dược gia tăng tuổi thọ sẽ tốt hơn, dù sao bồi dưỡng linh chủng lục phẩm thành công cũng không dễ.” Lục Huyền không hề bị lay động, lại trầm giọng đáp.

Lão giả bất đắc dĩ chỉ đành rời đi.

Lục Huyền lại đi tới chỗ những khối cổ thạch vẫn chưa kiểm tra.

“Cơ hội kiếm linh chủng hiếm có, nhất định phải nắm chắc!”

Sau khi mở ra một hạt linh chủng Thiên Nguyên Quả lục phẩm từ bên trong cổ thạch, hắn đã trở nên hăng hái vạn phần rồi. Nếu là hoàn cảnh bình thường, lấy được một hạt linh chủng lục phẩm đã đủ lời, khẳng định là hắn sẽ dừng lại đúng lúc, nhưng Cổ Ngọc Hiên lại do khí linh bảo lâu mở ra, đương nhiên là hắn cũng không cần lo chuyện mình kiếm chác quá mức sẽ dẫn tới phiền phức.

Với tính ham vui của khí linh, chỉ sợ nó còn ước Lục Huyền lại mở ra vài món đại bảo bối nữa cũng nên!

Quả nhiên, khi cảm nhận được ánh mắt của Lục Huyền, trung niên gầy gò do khí linh hóa thành lập tức quay đầu lại, nghịch ngợm nháy nháy mắt với hắn.

“Tiền bối có thể đổi một bộ dạng khác ưa nhìn hơn rồi hãy làm mấy động tác này được không...” Lục Huyền có phần bất đắc dĩ mà không dám nói, chỉ biết mỉa mai nghĩ thầm, đồng thời ý định phải vặt sạch lông của gã này lại càng bùng lên mãnh liệt.

✿ Thiên Lôi Trúc . com ✿ Cộng đồng dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!