Nương theo điềm báo rung chuyển trời đất, Jibril trên mặt đất cảm giác được không thích hợp bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy một hòn đảo giống như thiên thạch bay nhanh nện xuống về phía mình, trong đó mang theo một loại uy lực không thể diễn tả!
"Làm sao có thể!? Khu khu sắt vụn làm sao có thể triệu hoán thiên thạch?? Chờ đã, không phải thiên thạch! Là một tòa cung điện???"
Cái này rất ly kỳ rồi.
Jibril nhất thời có chút mộng bức, rốt cuộc là ai hào phóng như thế lấy cung điện làm vũ khí để nện đất?
Nhưng không sao cả!
Khu khu một tòa cung điện mà thôi!
"Thử nãi thiên đạo (Đây là thiên đạo)."
Đột nhiên giọng nói của Schwi lần nữa vang lên.
Ầm ầm ầm!
Quần Ngọc Các thứ hai từ trên trời giáng xuống, đuổi theo hướng Quần Ngọc Các thứ nhất rơi xuống về phía Jibril.
Mà Jibril thấy tình huống này nhịn không được chậm rãi đánh ra một dấu chấm hỏi trong lòng.
"???"
Cô làm sao cũng không ngờ tới mình chỉ là ra ngoài mò cá, gặp phải một đống sắt vụn khác, kết quả đống sắt vụn này đưa tay chính là một cái thiên thạch tới, hình như còn bởi vì một cái đập không chết mình lại thêm một cái nữa.
Emmmm...
"Quá ngây thơ rồi! Ta thế nhưng là Thiên Dực Chủng, ngươi cảm thấy khu khu hai cái thiên thạch có thể giải quyết ta?"
Jibril tại chỗ bộc phát ra Hành Lang Tinh Linh, Tinh Linh Lực phun trào ra, thề phải cho Schwi trước mắt một chút màu sắc nhìn xem.
Mà Schwi thấy tình huống này không có chút để ý nào, bởi vì cô biết khu khu một cái thiên thạch căn bản không được.
Cô là Cơ Khải Chủng biết sức mạnh của Thiên Dực Chủng đáng sợ cỡ nào, cho nên chưa từng nghĩ tới dùng một cái Thiên Động Vạn Tượng tới tìm chiến thắng Jibril.
Nhưng mà, trong miệng người tốt bụng đi ngang qua, hắn nói một cái không được thì hai cái.
Cái này rất đáng tin cậy.
Căn cứ tính toán của bản thân Schwi, công kích như thế đối với Thiên Dực Chủng mà nói uy lực không ngừng lớn, nhưng nó không tiêu hao!
Không tiêu hao thì tương đương với vô hạn!
Cái này không nện mấy trăm trên ngàn cái? Dù sao không tiêu hao.
Căn cứ vận toán đạt được kết quả, muốn tiêu diệt Thiên Dực Chủng trước mắt không biết phải dùng bao nhiêu cái, dù sao nện là được rồi!
Có thể thắng!
Có phần thắng!
Schwi nhìn thấy phần thắng, hai mắt lóe lên tinh quang, năng lực tính toán của bản thân điên cuồng gia tốc.
"Ngâm xướng tốc độ cao, khởi động."
"Thiên thiên thiên thiên thiên thiên... Thiên Động Vạn Tượng."
Ầm ầm ầm ầm!
Trong chốc lát đầy trời Quần Ngọc Các xếp hàng từ trên trời giáng xuống, mà mục tiêu chính là Jibril trên mặt đất.
Do số lượng quá nhiều, nhất thời thậm chí đều có thể cảm giác được vô số Quần Ngọc Các tay nắm tay dắt tay nhau tiến lên...
"..."
Đối với cái này Jibril rất muốn nói chút cái gì, nhưng nhìn vô số Quần Ngọc Các trên bầu trời rơi xuống nhất thời có chút khó mà mở miệng.
Nhưng vẫn phải nói.
Cô túng (sợ) rồi!
"Dịch chuyển không gian!"
Jibril tại chỗ triển khai ma pháp không gian, chuẩn bị chuyển dời chính mình.
Sau đó... vị trí trước đó của Jibril bộc phát ra vụ nổ chưa từng có.
Bùm ——!!
Vô số đám mây hình nấm nhô lên từ mặt đất, giống như là đang chúc mừng cái gì.
Ngày đó, Jibril hiểu được cái gì gọi là bại bắc, cô làm sao cũng không ngờ tới tùy tiện gặp phải một đống sắt vụn trên đường thế mà lại sở hữu sức mạnh như vậy.
...
Diễn đàn, khu trò chuyện.
Schwi: Cảm ơn anh, Người Lạ. Thiên Động Vạn Tượng rất dễ dùng, tôi đã an toàn rồi, xin hỏi các anh là Thần Linh Chủng sao?
Người Lạ: Chuyện nhỏ, chúng tôi là nhân loại. Không thể không nói may mắn mà có cô, chúng tôi mới có thể thực hiện tự do Quần Ngọc Các.
Schwi: ?
Người Lạ: Không có việc gì không có việc gì, không cần để ý. Sau này có nhu cầu gì nói một tiếng ở đây là được rồi, chúng tôi trực tiếp thiên quân vạn mã tới gặp nhau! Đúng rồi, cho chúng tôi một tấm ảnh của cô, chúng tôi tiện xuyên qua thế giới.
Schwi: ???
Tiền bối Madoka: A! Là Schwi! Schwi thật đáng yêu! Nào nào nào, đến chỗ tôi này, tôi có thể lắp thêm một ít đồ tốt cho thân thể cô nha, hề hề hề!
Akemi Homura: Ngàn vạn lần đừng nghe lời tên này, tên này thực lực và kỹ thuật đều đỉnh tiêm, nhưng đầu óc có vấn đề. Tương tự, đã cô gia nhập nơi này của chúng tôi, như vậy xin ghi nhớ, đừng tin tưởng lời của người lạ.
Schwi: Không hiểu lắm, nhưng cảm ơn sự giúp đỡ của các anh chị, tôi phải tiếp tục sắp xếp xong xuôi đồ vật tiếp theo, Riku... anh ấy...
Người Lạ: Chờ đã, bên phía cô là lúc nào rồi?
Schwi: Có ý gì?
Người Lạ: Ý tôi là tình huống của Riku thế nào.
Schwi: Riku... sắp không được rồi...
Người Lạ: Vậy cô muốn cứu cậu ấy không?
Schwi: Đương nhiên!
Người Lạ: Tôi có cách, nhưng nhất định phải để chúng tôi đến thế giới bên phía cô, cô cho chúng tôi một tấm ảnh, chúng tôi lập tức tới giúp đỡ.
Schwi: Thật sao? Tại sao?
Người Lạ: Bởi vì tôi rất thích các cô.
Schwi: Không được! Schwi là của Riku!
Người Lạ: Ý của tôi là tôi thích vợ chồng các cô, muốn nhìn thấy các cô hạnh phúc.
Schwi: Emmmm... không hiểu.
Tiền bối Madoka: Khụ khụ khụ... A Mặc, cắt ngang các người một chút, tôi nói cho cậu một chuyện vô cùng đáng sợ.
Người Lạ: Chuyện gì? Thế mà lại làm cho cô cảm giác được đáng sợ? Nói ra cho vui xem nào.
Akemi Homura: Cậu vẫn là tự mình đi xem khu cầu cứu đi... họa cậu gây ra.
Người Lạ: ?
Kaneki Ken: Khụ khụ khụ... A Mặc, đừng nói nữa đi xem một chút.
Satou Kazuma: Mặc dù không hiểu lắm, nhưng tôi hình như đã hiểu cái gì.
Người Lạ: Tôi đi xem một chút vậy... thật là rốt cuộc là chuyện gì làm cho các người thần thần bí bí như thế.
Lãnh Mặc đối với tình huống này vẻ mặt mờ mịt, hoàn toàn không hiểu đám người trời không sợ đất không sợ này rốt cuộc gặp phải chuyện gì mà sợ hãi như thế?
Nhìn tôi này! Tôi thì không giống, chuyện gì cũng sẽ không sợ hãi!
Cái đó gọi là một chữ Vững.
Khu cầu cứu.
Chủ đề: Các người có nhìn thấy Quần Ngọc Các của tôi không? Nếu có manh mối, Thiên Quyền Tinh tôi tất có trọng thưởng.
Ningguang: Các người có nhìn thấy Quần Ngọc Các của tôi không? Nếu có manh mối, Thiên Quyền Tinh tôi tất có trọng thưởng.
Tạm biệt! Làm phiền rồi! Cáo từ!
Khu trò chuyện.
Người Lạ: Chúng ta vừa rồi nói đến đâu rồi? Tiếp tục! Tiếp tục nói chuyện, tiếp tục bày!
Tiền bối Madoka: ...
Kaneki Ken: ...
Satou Kazuma: ...
Akemi Homura: Lần đầu tiên nhìn thấy tên tạp chủng này thế mà túng (sợ) rồi, đây là dự định đánh chết cũng không nhận sao?
Schwi: Quần Ngọc Các? Đó chính là cái vừa rồi?
Ningguang: Đại khái hiểu thứ này dùng như thế nào rồi, thì ra mọi người đều nói chuyện ở đây, nhưng mà... Schwi, cô biết Quần Ngọc Các của tôi ở đâu?
Schwi: Cô có thể hỏi một chút người tốt bụng đi ngang qua, @Người Lạ.
Người Lạ: Tôi không phải, tôi không có, không biết a! Quần Ngọc Các là cái gì nha? Ăn ngon không?
Satou Kazuma: Không hổ là cậu! Lời không biết xấu hổ như vậy cũng nói ra được, tôi nhiều nhất chỉ là xách xô chạy lấy người, cậu thì không giống.
Ningguang: Có ý gì?
Kaneki Ken: Vị người mới này, Quần Ngọc Các của cô vừa rồi bị đập rồi.
Ningguang: Cái gì!? Há có lý này!! Là ai! Là ai đập Quần Ngọc Các của tôi!
Schwi: Là...
Tiền bối Madoka: Chính là cậu ta! A Mặc! Anh hùng của chúng ta! @Người Lạ!
Schwi: ?
Người Lạ: A ——! Đồ khốn kiếp nhà cô bán đứng tôi!! Tức chết tôi rồi!
Ningguang: Tên đáng chết, tôi và ngươi không oán không cừu tại sao muốn đập Quần Ngọc Các của tôi! A a a a! Quần Ngọc Các của tôi! Tâm huyết cả đời của tôi!!
Người Lạ: Cô nói xem có một loại khả năng hay không, là Quần Ngọc Các của cô tự mình chạy mất?
Ningguang: Không thể nào, tuyệt đối không thể nào. Ngươi rốt cuộc làm thế nào đem Quần Ngọc Các của tôi từ Liyue lấy đi!
Người Lạ: Tôi cảm thấy có khả năng.
Schwi: Cái đó...
Akemi Homura: Schwi, cô đừng nói chuyện. Mặc kệ như thế nào đều là lỗi của A Mặc là được rồi.
Schwi: Tại sao?
Tiền bối Madoka: Bởi vì A Mặc là tạp chủng, cậu ta không sợ!
Kaneki Ken: Không sai! Đều là lỗi của A Mặc!
Kirito: Không sai! Nghĩ thế nào cũng là lỗi của A Mặc!
Satou Kazuma: Nghĩ thế nào cũng là lỗi của A Mặc, khôi hài.JPG!