Virtus's Reader
Cái này mẹ nó cũng được?

Chương 230: CHƯƠNG 230: NINGGUANG: ????

Ningguang: Khốn kiếp! Quần Ngọc Các của tôi! Quần Ngọc Các!!!

Người Lạ: Đối với tao ngộ của cô tôi biểu thị đồng tình sâu sắc, nhưng cô mất đi một cái Quần Ngọc Các, lại đạt được tự do Quần Ngọc Các, nghĩ thế nào cũng là cô máu lời.

Ningguang: Ngươi cảm thấy ta là người dễ lừa như vậy sao? Ta tung hoành Liyue bao nhiêu năm, sẽ tin chuyện ma quỷ của ngươi?

Akemi Homura: Cái này ngược lại là thật, A Mặc không lừa cô. Chính là... vi diệu.JPG

Ningguang: Các người hùa nhau lừa ta?

Tiền bối Madoka: Sao có thể chứ lêu lêu, có thể nhìn thấy A Mặc chịu thiệt thòi thế nhưng là niềm vui lớn nhất của chúng tôi. Sự thật luận sự, cô xác thực tự do Quần Ngọc Các rồi.

Ningguang: Lời này giải thích thế nào?

Schwi: Cái này xác thực là thật, tôi trước đó dùng mấy chục cái Quần Ngọc Các. Người lạ tốt bụng nói cho tôi biết.

Ningguang: Mấy chục cái?? Cho nên đơn giản mà nói, người lạ vì cứu cô, làm mất Quần Ngọc Các của tôi? Hơn nữa còn lấy làm vũ khí đập rồi? Vậy tại sao lại là mấy chục cái?

Người Lạ: Bởi vì Phép Màu và Ma Thuật làm cho Quần Ngọc Các của cô tăng giá trị rồi! Không vui sao? Cô phải tin tưởng Quần Ngọc Các của cô khẳng định sẽ trước khi chết lộ ra nụ cười.

Ningguang: ...

Tại sao nói chuyện với ngươi ta nóng máu như thế nhỉ?

Người Lạ: Ning tiểu thư, cô phải nghĩ xem a, một cái Quần Ngọc Các không còn có thể xây lại, nhưng thành viên của chúng tôi không còn vậy thì thật sự không còn.

Schwi: Xin lỗi, chờ tôi kết thúc chiến tranh tôi sẽ đền cho cô một cái Quần Ngọc Các.

Ningguang: Aizz... sự việc đến nước này, ta cũng không tiện nói gì nữa. Không cần cô đền, nhưng sau này lúc xây dựng Quần Ngọc Các cô nhất định phải vô điều kiện hỗ trợ!

Schwi: Có thể.

Ningguang: Khế ước đã định, kẻ vi phạm tất chịu Nham Chi Phạt (Hình phạt của đá).

Schwi: Mặc dù không hiểu lắm, nhưng tôi sẽ tuân thủ hứa hẹn.

Người Lạ: Vậy không có vấn đề gì rồi chứ? Bây giờ chúng ta tới giúp đỡ Schwi trước.

Ningguang: Cô ấy có thể tha thứ, nhưng ngươi thì không được!

Người Lạ: Tại sao!

Ningguang: Bởi vì ngươi làm cho ta nóng máu!

Người Lạ: ...

Cô ngay cả cớ cũng không tìm sao?

Học được rồi! Lần sau dùng thử xem!

Tiền bối Madoka: Ningguang tiểu thư chuyện của cô chờ một chút, bây giờ làm xong chuyện bên phía Schwi trước, không khéo Schwi sẽ trực tiếp người không còn.

Ningguang: Tình huống gì? Đúng rồi, các người là người nước nào? Mondstadt? Inazuma? Hay là cái khác?

Kaneki Ken: Emmmm... cô đến bây giờ đều còn chưa phát hiện chúng tôi là người thế giới khác sao? Cái diễn đàn này đại khái chính là một cái cơ điểm thiết lập ở trong vô số thế giới.

Ningguang: Người ngoại giới? Thì ra là thế, ta đã nói người bên phía ta không thể nào có kẻ sở hữu thủ đoạn như thế được.

Satou Kazuma: Chúng ta xem trước vận mệnh vốn có của Schwi đi.

Schwi: Quỹ tích vốn có?

Satou Kazuma: Giống như tiểu thuyết anime gì đó, chuyện của các cô đều được viết ở bên thế giới khác kia kìa.

Schwi: Tiểu thuyết? Anime? Không hiểu.

Tatsumi: Đừng quan tâm vội, xem là biết.

Tiền bối Madoka: Tôi tìm xem... tôi nhớ được trước đó diễn đàn có thể gửi video!

Ningguang: Bên phía Schwi rất nguy hiểm? Nếu như có nhu cầu ta có thể hỗ trợ, dù sao cái này quan hệ đến khế ước sau này của chúng ta.

Người Lạ: Dũng khí đáng khen!

Tiền bối Madoka: Là một trang hán tử!

Ningguang: Có gì không đúng sao?

Kaneki Ken: Ningguang tiểu thư rất mạnh sao? Mạnh bao nhiêu?

Ningguang: Trên thực lực không tính là quá mạnh, nhưng cũng coi là một trong Liyue Thất Tinh.

Tatsumi: Vậy cô có thể một chiêu đánh tan một ngọn núi không?

Ningguang: Ngươi đây là đang nói đùa?

Tatsumi: Có chút yếu a...

Ningguang: ...

Người Lạ: Một chiêu núi cũng đánh không tan cô còn không bằng về nhà trồng khoai lang.

Ningguang: Há có lý này! Ngươi cố tình chọc tức ta đúng không!

Người Lạ: Người này sao ngay cả hiện thực cũng không thể tiếp nhận, buồn nôn.

Ningguang: ...

Akemi Homura: Chiếu cố người mới một chút đi, dù sao mọi người một cái thực lực. Người mới còn chưa quen...

Ningguang: Cho nên bên phía Schwi rốt cuộc là tình huống gì?

Người Lạ: Đại khái chính là tình huống Ma Thần Chiến Tranh bên phía cô đi...

Ningguang: ...

Nếu như là trình độ kia, đích thật thuộc về đánh không tan một ngọn núi chỉ có thể chờ chết.

Ningguang: Ngươi hình như rất hiểu rõ tình huống bên phía ta?

Người Lạ: Cũng tạm được, tình huống bên phía cô tôi vừa chơi đến Inazuma.

Ningguang: Chơi?

Người Lạ: Chính là chơi game, một loại trò chơi kiểu tương tác, tương tự đọc tiểu thuyết loại này, chẳng qua tính thao tác rất nhiều.

Ningguang: Không hiểu.

Người Lạ: Vấn đề không lớn, chờ giải quyết xong bên phía Schwi tôi chuyển game đến thế giới các cô, để các cô biết cái gì gọi là Qiqi cô đừng qua đây a!!

Ningguang: ? Qiqi? Cương thi ở Nhà Thuốc Bubu kia?

Tiền bối Madoka: Nói ra cô không tin, tôi là một người châu Âu (may mắn), hai mươi lần quay tất ra vàng, kết quả toàn là Qiqi!

Người Lạ: Người châu Âu ăn một mâu của ta!

Sheele: Cái đó mọi người vẫn là xem trước đi?

Schwi: Ừm, xem.

...

Đại khái qua hai giờ, mọi người đều xem một lần kịch bản No Game No Life.

Schwi đối với tình huống mình nhìn thấy cảm giác được không thể tin được, đồng thời cũng hiểu được một điểm, nếu như không phải sự xuất hiện của diễn đàn mình e rằng sẽ chết, còn có thể truyền ký ức cho tổng cơ, sau đó...

Đến cuối cùng vẫn là thua... chính xác mà nói là bình quân.

Kết quả là tốt, nhưng mình, còn có Riku, đều chết rồi.

Khu trò chuyện.

Ningguang: Schwi, thực ra các cô có thể tới chỗ ta, ta phát hiện chúng ta đều có thể xuyên qua thế giới.

Schwi: Cảm ơn, nhưng tôi muốn kết thúc chiến tranh, bởi vì Riku muốn cứu vớt nhân loại.

Ningguang: Là ta qua loa rồi, xin lỗi.

Schwi: Không sao, cảm ơn cô, tôi cảm thấy tôi lần này có thể thắng đi...

Tiền bối Madoka: Schwi đừng khóc! Schwi tôi sẽ giúp cô, cái gì Chiến Thần, cái gì Artosh, tôi đi lên liền cho hắn một cước!

Người Lạ: Tôi cảm thấy Ningguang tiểu thư cần cô giúp một chút, thân thể Riku kia căn bản kiên trì không đến đại chiến, hoàn toàn là liều mạng một hơi treo, muốn khôi phục e rằng chỉ có Phép Màu và Ma Thuật.

Schwi: Phép Màu và Ma Thuật?

Ningguang: Đó là cái gì?

Satou Kazuma: Quần Ngọc Các của cô không còn chính là do Phép Màu và Ma Thuật làm.

Ningguang: ...

Chúng ta có thể không nhắc tới vấn đề này không, ta vừa bình tĩnh lửa lại lên rồi!

Người Lạ: Khụ khụ! Phép Màu và Ma Thuật là trân quý, nhưng rất không khéo, Phép Màu và Ma Thuật của chúng ta nhiều đến dùng không hết, vậy chúng ta cũng đừng khách khí.

Cây Gậy: ĐMM! Người Lạ! Ngươi là không định trở về rồi sao?

Người Lạ: Hây! Cái thứ nhỏ nhà ngươi sao lại chui ra rồi, ta minh xác nói cho ngươi biết, trở về là không thể nào, có bản lĩnh ngươi tới bên phía chúng ta.

Cây Gậy: Nóng máu.JPG

Ningguang: Vị này lại là ai?

Akemi Homura: Ngươi một cây gậy mà thôi, không cần để ý, tên này không biết thế nào đầu óc co rút đầu địch rồi, lại không dám xuất hiện trước mặt chúng tôi, hơn nữa chúng tôi còn chưa rảnh thu thập hắn.

Ningguang: Cái này... trong chúng ta có kẻ địch chuyện này có phải sẽ không ổn hay không? Có thể ảnh hưởng kế hoạch sau này của chúng ta hay không?

Người Lạ: Vấn đề không lớn, chuyện tốt bực này không thể bỏ qua!

Ningguang: Chuyện tốt?

Akemi Homura: Bọn họ ngay cả người mình đánh nhau đều không nương tay, càng đừng nhắc tới kẻ phản bội, chờ đánh nhau đừng nhắc tới vui vẻ cỡ nào. Cô không cần để ý, còn có cẩn thận bất kỳ ai bên cạnh, cho dù là tôi đôi khi cũng không thể tin tưởng.

Ningguang: ????

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!