Trong đại sảnh, ba người Lãnh Mặc cũng không lựa chọn phòng bao, dù sao cũng là tới uống rượu hoa cũng không phải tới chơi gái, chẳng qua ba người có vẻ hơi gò bó.
Cô gái tiếp rượu bên cạnh ngược lại rất tự nhiên mười phần hào phóng rót rượu trò chuyện với ba người Lãnh Mặc, bất quá nội dung làm cho đám người Lãnh Mặc có một chút không hứng thú.
Bất quá lúc này Lãnh Mặc sờ cằm rõ ràng rất để ý một chuyện, không khỏi quay đầu nhìn về phía Kaneki bên cạnh.
"Kaneki a, tôi có chút rất tò mò, vì sao cậu lại tới nơi này? Cậu không phải có Touka sao?"
Nói đến điểm này Kazuma uống rượu bên cạnh cũng là vẻ mặt tò mò, buông ly rượu xuống nhìn chằm chằm Kaneki chờ đợi câu trả lời.
"Haizz..."
Kaneki nghe vậy vẻ mặt tuyệt vọng thở dài một hơi, hung hăng uống một ngụm rượu, tang thương nói.
"Tôi đây không phải tò mò sao? Các cậu cũng biết bên tôi căn bản cũng không có loại này, cho nên tôi rất tò mò rốt cuộc là tình huống gì, cho nên liền trải nghiệm một chút."
"Thì ra là thế."
"Có lý có cứ."
"Khiến người ta tin phục."
Lãnh Mặc và Kazuma nghe vậy không khỏi gật đầu nói, bọn họ cũng là ý tưởng này.
Làm cư dân xã hội hiện đại đối với loại đồ vật này hoàn toàn chính là ở trong điểm mù, hiện tại thật vất vả có cơ hội trải nghiệm một chút khẳng định là sẽ không bỏ qua.
Dù sao đây chính là quốc túy Nhật Bản, không thể không nếm thử.
Chắc là vậy.
Nhưng không sao cả!
Đối với vấn đề này vẫn là đừng nghĩ nhiều nữa, uống rượu là được rồi!
"Nào rót rượu! Uống!"
"Ồ!"
"Không say không về!"
Nhất thời ba người bắt đầu uống rượu, rượu của thời đại này chính là thuần thiên nhiên, hoàn toàn không có loại tổng hợp pha chế của đời sau, cho nên uống vào đó là một loại cảm giác độc đáo.
Đúng lúc này, ba người uống có một chút lên đầu, Oiran Daki chậm rãi từ bên ngoài đi vào.
Daki lên sân khấu làm cho người ở chỗ này đều hai mắt tỏa sáng, dù sao danh hiệu Oiran cũng không phải đơn giản như vậy!
"Là Oiran!!"
"Thật xinh đẹp!"
"Nếu có thể ngủ với Oiran một đêm, chết cũng đáng a!"
Khách khứa xung quanh trực tiếp phát ra lời nói của LSP (Lão sắc phỉ - Dê già), trên mặt tràn ngập kích động và khỉ gấp.
Mà ba người Lãnh Mặc nhìn thấy Daki cũng là tràn ngập kinh diễm, dù sao chưa từng thấy qua Daki.
"Lãnh Mặc, Oiran chính là không giống nhau khí tràng này, cách ăn mặc này." Kazuma có chút thất thần nói.
"Oiran là không tệ, nhưng vừa nghĩ tới trong thân thể cô ta còn có một người đàn ông. Tôi liền..." Lãnh Mặc vẻ mặt khó chịu, nói không nên lời tự kỷ.
Cái này cũng giống như vẽ nữ nói nam, tâm tình đó là một cái tồi tệ.
"Cảm ơn, đã vỡ mộng rồi." Kazuma nghe nói như thế tại chỗ liền tự kỷ rồi, cầm lấy ly rượu chính là một ngụm lớn.
"Chúng ta là khi nào động thủ?" Kaneki sờ cằm tràn ngập nghiêm túc.
"Động thủ? Chơi cũng gần đủ rồi?" Lãnh Mặc nghe được Kaneki nói như vậy, vẻ mặt nghi hoặc nhìn sang.
"Cũng chẳng có gì chơi đi." Kaneki bất đắc dĩ thở dài một hơi, dù sao ngoại trừ ăn cơm uống rượu, nơi này cũng chẳng có gì, những cái khác vẫn là thôi đi, dù sao cũng là cần mặt mũi.
"Nói cũng phải nha." Kazuma nghe vậy cũng là cảm thấy không thú vị, dù sao lại không thể nào thật chạy đi làm những cái khác.
Dựa theo thao tác của tên khốn bên cạnh, ai đi người đó gặp tai ương.
Khốn kiếp!!
Kazuma nghĩ đến điểm này nhịn không được lộ ra tình cảm bi phẫn, cái này nếu một mình thì tốt biết bao a.
Mà lúc này, Daki đi ngang qua nhìn ba người Lãnh Mặc một cái, không khỏi nhíu mày.
Nói như thế nào đây, giống như là ven đường gặp phải chuột chết vậy ghét bỏ.
Mùi trên người Kazuma và Kaneki tản ra có thể nói là không tệ, nhưng cũng không đạt tới tình trạng máu hiếm. Duy nhất làm cho Daki ghét bỏ là Lãnh Mặc, tên này trên người tản ra mùi giống như tất thối để trong nhà vệ sinh ba ngày ba đêm không giặt vậy, làm cho người ta khó chịu.
Vứt cũng không phải, không vứt cũng không phải, cẩn thận nghĩ lại cái tất này còn là của mình, càng khó chịu hơn.
Nhất thời Daki che mũi miệng vội vàng tăng nhanh bước chân rời đi.
Thật là xui xẻo, không nghĩ tới trong nhân loại cư nhiên có tên khiến quỷ đều ghét bỏ, quá ghê tởm.
Sau khi Daki rời đi, Kaneki hai mắt lóe lên tinh quang phát giác được cái gì.
"Tại sao tôi có một loại ảo giác cô ta rất ghét bỏ chúng ta? Không có đạo lý a."
"Quả thực kỳ quái, giống như là gặp phải món ăn hắc ám vậy, chẳng lẽ cái này không thích hợp."
Kazuma cũng mười phần tán đồng cách nhìn của Kaneki, luôn cảm thấy nơi này có vấn đề gì mình không biết.
Kết quả Lãnh Mặc nghe được xong không khỏi sắc mặt tối sầm, hắn nhớ tới lúc mình ở núi Nhện, tên Nhện Bố kia nói.
Mình hình như là tên ngay cả quỷ cũng không muốn hạ miệng, có thể nói là người duy nhất hoàn toàn sẽ không kích thích sự thèm ăn của quỷ.
"Emmm... Nói ra các cậu không tin, trước đó lúc tôi ở núi Nhện đã bị quỷ ghét bỏ rồi, cái này không khoa học! Chẳng lẽ trên người tôi có thứ gì ngay cả quỷ cũng không cần sao?"
"Hả?"
"Còn có chuyện như vậy?"
Kazuma và Kaneki nghe vậy lập tức sửng sốt, cái này quả thực chạm đến điểm mù kiến thức của mình.
Theo lý thuyết đối với quỷ, nhân loại chính là mỹ thực, giống như Ghoul đối với nhân loại vậy.
Nhưng tình huống này của Lãnh Mặc thì có chút không hiểu ra sao.
"Không đúng a? Tại sao a?" Kaneki không thể lý giải cư nhiên còn có quỷ ghét bỏ người?
"Đúng vậy? Tại sao a?" Kazuma cũng là không hiểu ra sao.
"Đúng vậy, tại sao? Tôi cũng đang nghĩ tại sao. Tôi thậm chí cảm giác được sự trào phúng trước nay chưa từng có, đây căn bản cũng không phải là áp lực tôi có thể thừa nhận. Sự đối đãi đặc biệt như vậy tôi thật sự không muốn! Tôi cảm giác được sự sỉ nhục trí mạng nhất! Nhất định là lỗi của Muzan!"
Lãnh Mặc đối với vấn đề này hoàn toàn chính là không thể lý giải, không thể tưởng tượng, thậm chí còn cảm giác được sự trào phúng cách không đến từ Kibutsuji Muzan.
Nhất thời ba người lâm vào tuần hoàn vô tận, đối với vấn đề không giải được này rất muốn biết tại sao.
"Trực tiếp hỏi?"
"Nói cũng phải."
"Chúng ta đi!"
Cuối cùng Lãnh Mặc quyết định hành động, không lề mề nữa.
Thế là, ba người trực tiếp tính tiền rời đi, chuẩn bị hành động.
Ai ngờ đúng lúc này, ba người Lãnh Mặc trợn mắt há hốc mồm nhìn thấy Tanjiro vẻ mặt thẹn thùng từ cửa lớn đi vào.
"Ể? Anh Lãnh? Kazuma? Kaneki?"
"A ——!!!"
Ba người Lãnh Mặc trong nháy mắt giống như chuột chũi trên hàng rào điền viên, hướng về phương xa phát ra tiếng gào thét đến từ linh hồn.
"Shimata (Chết tiệt)!"
"Bại lộ rồi!"
"Việc đã đến nước này chỉ có thể giết người diệt khẩu thôi!"
Trong chốc lát biểu cảm của ba người Lãnh Mặc trở nên dữ tợn, thế tất phải chém Tanjiro xuống ngựa, tuyệt đối không thể để cậu đem chuyện này bại lộ ra ngoài.
Kết quả, Tanjiro nhìn thấy bọn họ lập tức lộ ra nụ cười, thở phào nhẹ nhõm cười nói:
"Tốt quá rồi, nếu có các anh ở đây tôi yên tâm hơn nhiều. Các anh nhất định cũng là tới tìm tên kia đi."
"..."
"..."
"..."
Trong nháy mắt tất cả mọi người hít sâu một hơi, biểu cảm trên mặt trong nháy mắt khôi phục đứng đắn, sau đó...
"A đúng đúng đúng!"
"Đúng vậy đúng vậy!"
"Không sai không sai!"
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, ba người Lãnh Mặc, Kazuma, Kaneki trong nháy mắt điên cuồng gật đầu tỏ vẻ mình tới là để đối phó Daki.
...
Cùng lúc đó, bên kia.
Daki trở lại phòng mình trên mặt tràn ngập khó chịu, nhớ lại Lãnh Mặc gặp trên đường tản mát ra khí tức liền cảm giác được ghê tởm.
"Xì! Thật là xui xẻo! Cư nhiên sẽ gặp phải loại người đó, quá ghê tởm. Mama-san, nói với khách, ta hôm nay không thoải mái không muốn tiếp khách."
"Được rồi, bất quá thân thể không sao chứ?"
Tú bà nghe vậy có chút lo lắng mở miệng hỏi.
Daki trong phòng đi đến trước cửa sổ ngồi xuống, chỉ là cửa sổ đóng không nhìn thấy cảnh sắc bên ngoài.
"Không sao, chính là nghỉ ngơi một chút là được."
"Vậy được, con nghỉ ngơi cho tốt."
Tú bà nghe vậy cũng không hỏi nhiều, mà là trực tiếp cáo từ.
Sau khi tú bà rời đi, Daki vẻ mặt không vui nhìn về phía cửa sổ.
"Thật là, ai đóng cửa sổ lại vậy."
Cô ta đứng dậy đưa tay mở cửa sổ ra, trong nháy mắt gió đêm rõ ràng ngoài phòng thổi vào.
"Thật là cơn gió thoải mái."
Hả?
Daki đột nhiên phát giác được trên mái nhà ngoài cửa sổ có thứ gì đó che khuất ánh trăng, định thần nhìn lại.
Chỉ thấy ba người đàn ông dùng tư thế thời thượng khác nhau đứng trên mái nhà, thậm chí từ trên cao nhìn xuống nhìn chằm chằm mình, thậm chí người đàn ông thứ tư trong góc cầm thứ gì đó đang phát nhạc.
Trong chốc lát bên tai còn có thể nghe được một cỗ tiếng hát quỷ dị.
'Á y nha nhất nha...' (Nhạc nền Pillar Men - JoJo)
"..."
Daki nhìn thấy tình huống này thật sự sửng sốt, hoàn toàn không nghĩ tới mình sẽ nhìn thấy một màn ma ảo như vậy.
Emmm... Ta hoa mắt?
Cô ta mờ mịt dụi dụi mắt, sau đó lần nữa nhìn ra ngoài cửa sổ.
'Á y nha nhất nha...'
Dưới ánh trăng ba người đàn ông duy trì tư thế, không nhúc nhích nhìn chằm chằm mình.
"..."
Giả bộ không nhìn thấy đi.
Gần đây Phố Hoa cũng là không có cách nào, những kẻ kỳ kỳ quái quái đều tới rồi.
Daki yên lặng đóng cửa sổ lại, giả bộ mình cái gì cũng không nhìn thấy.
Dù sao cô ta còn muốn ở chỗ này ẩn giấu thân phận, không thể không kiêng nể gì mà bại lộ ra ngoài.
Cạch.
Cửa sổ bị đóng lại một chút cũng không nể mặt người trên mái nhà ngoài cửa sổ.
"Lãnh Mặc, người ta không nể mặt làm sao bây giờ."
Kaneki vẻ mặt nghi hoặc nhìn cửa sổ đóng chặt, tràn ngập mờ mịt.
Tanjiro ở một bên cầm điện thoại không xác định hỏi: "Nhạc còn phát không?"
"Tắt đi!"
"Ồ."
Bụp.
Tanjiro tắt nhạc, sau đó chờ đợi sắp xếp tiếp theo.
Lúc này Lãnh Mặc yên lặng móc ra Nhật Luân Kiếm, đứng dưới ánh trăng chậm rãi rút ra lưỡi kiếm, lộ ra nụ cười tàn nhẫn.
"Đã đối phương không tiếp chiêu, vậy chúng ta cũng đừng khách khí, đêm nay! Con phố này rất bất hạnh gặp phải cường đạo tập kích không ai biết. Hít lưu!"
Nói xong Lãnh Mặc còn tàn nhẫn liếm một cái Nhật Luân Kiếm.
Kazuma ở một bên nghe vậy yên lặng gật gật đầu, thuận thế rút ra Nhật Luân Kiếm lung tung vung vẩy.
"Yoshi! Xử lý tất cả mọi người trên con phố này!"
"Ura ——!" Kaneki càng là mười phần kích động phối hợp lại.
Trong nháy mắt ba người có khí thế một người một đao từ đầu phố chém tới cuối phố.
"Cái này không tốt lắm đâu?" Tanjiro nhìn thấy tình huống này không khỏi gãi gãi đầu.
Giây tiếp theo Lãnh Mặc dùng một loại biểu cảm cực kỳ áp bách nhìn chằm chằm Tanjiro, vẻ mặt đau răng nói với Tanjiro:
"Ồ! Tanjiro! Tanjiro thân mến của tôi! Cậu suy nghĩ lại một lần nữa, cậu cảm thấy bây giờ chúng ta còn có lựa chọn khác sao?"
"Hả?"
"Câu nói kia ai nói tới? Binh lính có tài năng của binh lính, đầu bếp có tài năng của đầu bếp, trời sinh ta tài tất hữu dụng! Chúng ta chính là cái ác tuyệt đối! Tôi không cho phép có người ác độc hơn tôi!"
"Hả?"
"Cậu suy nghĩ thật kỹ một chút, Tanjiro! Nhóm ba người cường đạo chúng ta đi lên đối với Daki chính là một trận tay nâng kiếm rơi, dọa người xung quanh điên cuồng thét chói tai. Mà cậu, Tanjiro! Vào lúc này đứng ra dùng phương thức của mình bảo vệ tất cả mọi người trên con phố này, cậu chính là anh hùng! Tất cả mọi người đều vui vẻ! Còn về phần Thượng Huyền Ngũ vô tội bị chúng ta chém chết kia, yên tâm không ai sẽ nhớ kỹ, chỉ biết cảm khái cô ta vận khí không tốt. Ai cũng sẽ không phát giác được mục tiêu ngay từ đầu của chúng ta chính là cô ta. Có phải là kế hoạch rất hoàn mỹ hay không?"
"Tuy rằng nghe qua không có vấn đề gì, nhưng luôn cảm thấy chỗ nào không thích hợp?"
Tanjiro đối với kế hoạch này tuy rằng rất tán đồng, nhưng lại không biết nơi nào không quá thích hợp.
Chẳng lẽ anh không định làm người tốt sao?
Trong ngoài đều là người mình, duy nhất chết một Thượng Huyền vô tội, có phải hay không quá thảm rồi?
"Yoshi, vậy cứ quyết định như vậy!"
Lãnh Mặc nhìn thấy Tanjiro có ý tưởng không khỏi lộ ra nụ cười thân thiết, bên cạnh Kazuma và Kaneki cũng là vào lúc này phát ra âm thanh đã hiểu.
"Rất tốt, từ bây giờ chúng ta có thể không kiêng nể gì mà động thủ rồi!"
"Là chém tay trước đây? Hay là chém chân trước đây?"
Trong chốc lát ba người tay cầm Nhật Luân Kiếm đứng dưới ánh trăng lộ ra nụ cười so với ác quỷ còn ác quỷ hơn, nếu không phải biết ba tên này là người mình, Tanjiro e rằng trực tiếp đi lên chính là một bộ Hơi Thở Mặt Trời rồi.
"Cái đó... Không có kế hoạch mọi người đều là người tốt sao?"
Tanjiro không cam lòng hỏi, trừng lớn hai mắt nhìn ba người Lãnh Mặc.
Cái này rõ ràng không đúng, khẳng định không đúng!
Tại sao người tốt phải đi làm người xấu, tại sao người xấu phải trở thành người tốt!
Kết quả Lãnh Mặc vô từ bi chăm chú nhìn Tanjiro, thản nhiên nói: "Trên đời nào có chuyện tốt như vậy, luôn có người phải đứng ra không phải sao?"
"Nhưng mà ——!"
"Không có nhưng mà gì cả, Tanjiro. Cậu phải hiểu được, nhân loại giống như là chim bồ câu, khi con chim bồ câu thứ nhất bay về phía bên trái, những con chim bồ câu còn lại sẽ bay về phía bên trái. Cho nên, Tanjiro hoàn thành chuyện cậu muốn làm."
Lãnh Mặc nghiêm túc nói cho Tanjiro, đối với điểm này hắn ngay từ đầu đã làm xong giác ngộ.
"Nhưng mà... Nhưng mà... Như vậy quá không công bằng rồi!" Tanjiro vẫn là không cam lòng.
"Đời người không có gì là không công bằng, đừng để ý. Tanjiro, cậu phải kiên cường đi tiếp!"
Lãnh Mặc thấm thía nói với Tanjiro, đối với điểm này hắn ngay từ đầu đã làm xong giác ngộ.
"Vậy thì, Tanjiro lần sau gặp lại cậu chính là anh hùng rồi."
Dứt lời, Lãnh Mặc, Kaneki, Kazuma trong nháy mắt biến mất trên mái nhà.
Lưu lại Tanjiro một người ngây ngốc đứng tại chỗ, lúc này Tanjiro hoàn toàn không ý thức được, ba người Lãnh Mặc chỉ là vì chỉnh hoạt (tấu hài) mới định ra kế hoạch này, căn bản cũng không để ý thậm chí còn có chút mong đợi.
Giây tiếp theo, cửa hàng nơi Daki ở, ba người Lãnh Mặc tay cầm song kiếm xuất hiện ở cửa lớn, trên mặt bọn họ lộ ra nụ cười thân thiết lại hòa ái.
"Các ngươi là người nào! Muốn làm gì! Vệ binh! Vệ binh ở đâu!!"
Tú bà giữ cửa nhìn thấy ba người Lãnh Mặc lập tức kinh hoảng kêu to lên.
"Các con! Xông lên a!"
Lãnh Mặc bộc phát ra âm thanh khổng lồ giơ cao vũ khí trong tay, hò hét lên.
"Ike ——!"
"Cướp hết đồ đáng tiền đi!"
Kazuma và Kaneki không chút do dự rút kiếm vọt vào, sau đó trực tiếp một cước đá văng tú bà, xông vào trong tiệm cướp lại số tiền mình vừa tiêu xài ra ngoài.
"..."
Vãi chưởng! Các ngươi còn thật mẹ nó là nhân tài!
Chơi chùa đúng không!
Lãnh Mặc nhìn thấy tình huống này vẻ mặt mờ mịt, mình hoàn toàn không nghĩ tới cư nhiên còn có thể có thao tác như vậy.
Hây da! Tức quá đi!
Phải nghĩ cái biện pháp hố bọn họ một chút!
Ví dụ như tôi và A Thán làm anh hùng, bọn họ làm cường đạo.
Hề hề hề!