Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, kế hoạch không thành thục của Lãnh Mặc trong nháy mắt hình thành trong đầu, chỉ cần mình vững vàng vậy thì hết thảy đều không phải vấn đề!
Chỉ thấy Lãnh Mặc xách theo kiếm liền vọt vào, gia nhập kế hoạch cướp bóc của Kaneki và Kazuma.
Nhưng không sao cả!
Cướp bóc gì đó chẳng qua là một phần của kế hoạch, Lãnh Mặc hiện tại nhất định phải lấy được sự tín nhiệm của Kaneki và Kazuma, nếu không lát nữa sẽ lộ ra sơ hở!
"A a a! Vệ binh! Cướp bóc a!"
Tú bà ở bên cạnh nhìn thấy một màn này lập tức thét chói tai, biểu cảm trên mặt tràn ngập đau thương.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Lãnh Mặc một cái lao tới chạy đến trước mặt tú bà, cẩn thận từng li từng tí lặng lẽ nói với bà ta:
"Đừng sợ, tôi là nằm vùng!"
"Hả??"
Tú bà nghe nói như thế vẻ mặt mờ mịt, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.
Ngươi là nằm vùng thì có quan hệ gì với ta?
"Yên tâm đi, tôi là đang điều tra chuyện Oiran nhà các người, bà cũng phát giác được đúng không. Oiran tên là Warabihime kia..." Âm thanh của Lãnh Mặc nương theo một cỗ âm trầm trước nay chưa từng có, phảng phất khí tràng đánh thẳng vào linh hồn trong nháy mắt xuyên thủng nội tâm tú bà.
"Warabihime... Có ý... gì?"
Tú bà nghe nói như thế lập tức đầy đầu mồ hôi lạnh, cả người đứng tại chỗ không nhúc nhích.
Đúng như Lãnh Mặc nói, Warabihime làm Oiran nhà mình, tú bà hiểu rõ hơn bất luận kẻ nào, thậm chí còn biết một số bí mật người khác không biết.
Warabihime là một người phụ nữ mười phần ác độc, chưa bao giờ thiện đãi người bên cạnh, hơi có chút không thuận tâm sẽ ra tay đánh đập người xung quanh, nhưng làm Oiran, tú bà cho thái độ khoan dung nhất, dù sao người ở Phố Hoa đều không phải người hạnh phúc gì.
Có lẽ là tao ngộ trước kia khiến Warabihime trở nên ác độc như vậy, người đáng thương tất có chỗ đáng hận, tú bà là nghĩ như vậy.
Ở trong cái loạn thế này sống sót cũng đã rất không dễ dàng rồi.
Nhưng mà!
Chuyện tú bà không nghĩ tới vẫn là xảy ra.
Con Phố Hoa này mỗi khoảng thời gian đều sẽ biến mất một số người, một số người được chuộc thân rời đi, nhưng cuối cùng lại mất tích, thậm chí một số người hôm qua còn tốt lành, ngày hôm sau đã không thấy tăm hơi.
Ngay từ đầu mọi người đều không để ý, dù sao đây là Phố Hoa, người ở đây luôn có người muốn chạy trốn.
Nhưng tú bà lại không giống, bà ta làm bà chủ cửa hàng khẳng định biết nhiều hơn người khác một chút.
Không sai!
Tú bà kinh ngạc phát hiện một chuyện đáng sợ, không chỉ là người chuộc thân rời đi mất tích, còn có một số người đắc tội qua Warabihime, hoặc là khiến Warabihime khó chịu cũng mất tích.
Tuy rằng giữa hai bên không có quá nhiều điểm chung, nhưng phát giác được điểm này tú bà cũng không có rêu rao, dù sao cái này quan hệ đến chuyện làm ăn của cửa hàng nhà mình.
Đối mặt tình huống này, cuối cùng bà ta vẫn lựa chọn trầm mặc.
Mà bây giờ! Lãnh Mặc phảng phất biết tất cả mọi chuyện, lạnh lùng nhìn chăm chú vào bà ta, giờ khắc này bà ta cảm giác được tay chân lạnh lẽo, thậm chí có một loại cảm giác sắp chết đến nơi.
Trong nháy mắt này Lãnh Mặc phát giác được cái gì, chăm chú nhìn tú bà trước mắt, thấm thía chậm rãi mở miệng.
"Nhìn phản ứng của bà chắc hẳn đã biết tôi nói là chuyện gì rồi đi... Warabihime, người phụ nữ kia. Khẳng định hại chết không ít người đúng không."
"Không... Tôi không biết ngài đang nói cái gì." Tú bà run rẩy nhìn Lãnh Mặc trước mắt từ trên cao nhìn xuống lại thấm thía, nhưng lại tản ra một cỗ tà ác cực hạn.
"Ồ! Bà chủ, bà suy nghĩ kỹ lại một chút. Trên thế giới này chính là có chuyện không ai biết, không ai đều sẽ đưa ra lựa chọn, người tốt cũng được, người xấu cũng được, lựa chọn của mỗi người đều sẽ mang đến cho mình tương lai không giống nhau. Mà bà hiện tại đang đối mặt với lựa chọn này."
Lời của Lãnh Mặc giống như đến từ trong tâm linh, câu câu tru tâm, rõ ràng không hề liên quan, nhưng lại ẩn giấu một loại cảm giác nhắm vào khiến người ta không thể coi nhẹ.
"Tôi không hiểu..."
"Không! Bà hiểu, bà hiểu Warabihime giết bao nhiêu người, bà hiểu tất cả những gì bà làm đều là vì chuyện làm ăn của cửa hàng nhà mình, bà càng hiểu bà chỉ có thể làm như vậy mới có thể để cô gái trong cửa hàng sống sót ở cái loạn thế này. Bà càng thêm hiểu chỉ có thể mở một mắt nhắm một mắt mới có thể cho mình một ít cơ hội sống tạm bợ a... Chẳng lẽ tôi nói không đúng sao?"
"Ngài... Làm sao..."
"Làm sao sẽ biết? Tôi ngay từ đầu đã biết, bà cũng mười phần rõ ràng tình huống hiện tại của bà, nếu bà bại lộ vậy bà chính là đồng lõa của Warabihime! Nhưng không sao cả, hiện tại tôi có thể cho bà một cơ hội, để bà toàn thân rút lui trong chuyện này."
"Hít..."
Tú bà nghe nói như thế lập tức hít sâu một hơi, bà ta hiểu ý tứ của Lãnh Mặc là gì, đồng thời cũng biết loại chuyện này là thường có, giao dịch dơ bẩn lén lút luôn sẽ giẫm lên điểm yếu và chỗ hiểm của người ta.
Lúc này Lãnh Mặc lộ ra nụ cười thân thiết, liếc mắt nhìn về phía Kaneki và Kazuma đang cướp tiền ở quầy lại dọa cô gái tiếp rượu thét chói tai ở một bên.
"Bọn họ hai người nhìn thấy rồi đúng không?"
"Vâng... Đúng vậy." Tú bà đầy đầu mồ hôi lạnh nhìn hai tên bạo đồ trước mắt.
"Hai tên này là cường đạo vô pháp vô thiên gần đây mới xuất hiện, mà tôi hiện tại đang nằm vùng bên cạnh bọn họ. Mục đích tới lần này chính là vì giải quyết hai tên này và Warabihime, bất quá bà yên tâm, bà chỉ cần đứng ở bên phía tôi, đến lúc đó đứng ra chỉ nhận hai tên này là ác đồ là được rồi. Hơn nữa tôi sẽ dẫn bọn họ đến trước mặt Warabihime, đến lúc đó bọn họ đến một trận chó cắn chó! Warabihime nhất định sẽ chết, đến lúc đó..."
"Đến lúc đó... Tôi..." Tú bà phảng phất hiểu được cái gì, trong nháy mắt hai mắt lóe lên tinh quang.
"Không sai, đến lúc đó Warabihime hại tính mạng người ta chết rồi, chết ở dưới tay cường đạo. Danh dự cửa hàng của bà giữ được, tất cả mọi người chỉ biết cảm thấy Warabihime vận khí không tốt... Không ai sẽ phát giác được người mất tích trong cửa hàng của bà trước đó có liên quan đến Warabihime, không phải sao?"
Lãnh Mặc nói đến đây trên mặt lộ ra nụ cười thân thiết, tràn ngập mong đợi trước nay chưa từng có.
"Không sai... Như vậy không ai biết Warabihime lén lút hại người..." Tú bà nghĩ đến điểm này, tràn ngập nghiêm túc.
Bà ta chính là tú bà, người lăn lộn cả đời trong loạn thế, tràng diện gì chưa thấy qua?
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, tú bà làm kẻ già đời trong loạn thế dùng tốc độ sét đánh không kịp bít tai, móc ra túi tiền trên người mình, yên lặng đưa cho Lãnh Mặc.
"Đây là thù lao cho đại nhân."
"Không hổ là lão phu nhân, đáng tin cậy hơn bất luận kẻ nào."
"Đâu có đâu có, hết thảy đều làm phiền đại nhân rồi."
Tú bà vẻ mặt cười làm lành, chuyện này nhận tiền và không nhận tiền đó hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.
Tú bà thông minh hơn bất luận kẻ nào, hiện tại gặp phải cường đạo, tiền tài khẳng định là không giữ được, chi bằng trực tiếp lấy ra mua cái bình an, cho dù Lãnh Mặc đang lừa mình ít nhất có thể bỏ tiền mua cái bình an, chỉ cần người không sao là được.
Nếu Lãnh Mặc không lừa mình, vậy thì đều đại hoan hỉ, danh dự giữ được, chỉ là tốn chút tiền trừ bỏ nhân tố bất ổn định lớn nhất so với cái gì cũng tốt hơn.
Trong nháy mắt Lãnh Mặc và tú bà đạt thành giao dịch không thể cho ai biết.
Cất kỹ tiền, Lãnh Mặc giả bộ cái gì cũng chưa từng xảy ra, mở miệng hỏi: "Warabihime ở đâu?"
"Ngay tại phòng trong cùng lầu ba."
"Rất tốt."
"Hết thảy liền làm phiền đại nhân rồi."
"Ừm, lui xuống đi."
"Lão thân rời đi trước."
Tú bà nghe vậy vội vàng xoay người chạy ra khỏi cửa hàng, giả bộ cái gì sợ đến mức không được chạy đi liên hệ vệ binh.
Tiếp đó Lãnh Mặc lộ ra nụ cười thân thiết, cười thân thiết với Kaneki và Kazuma đã cướp lại số tiền mình tiêu xài:
"Ikuze (Đi thôi)! Chúng ta còn chưa chơi qua Oiran! Đi xem Oiran rốt cuộc xinh đẹp như thế nào, hít lưu!"
"Oiran! Hít lưu!" Kazuma nghe vậy lập tức lộ ra nụ cười càn rỡ, Nhật Luân Kiếm trong tay đã sắp không nhịn được nữa rồi.
Daki chính là mỹ nữ đệ nhất, đây lại là kẻ địch.
Chém lên đừng quá vui vẻ!
"Oiran là mỹ nhân hiếm có... Hề hề hề!"
Kaneki ở một bên cũng nghĩ đến điểm này, vừa rút ra Nhật Luân Kiếm, vừa có một chút không thể chờ đợi được.
Em gái xinh đẹp lớn như vậy, chém lên nhất định sẽ rất có cảm giác.
Nhất thời Kazuma và Kaneki trên mặt lộ ra nụ cười thân thiết lại hòa ái, đây chính là chuyện hiếm có, thậm chí bỏ lỡ e rằng sau này sẽ không gặp được nữa!
Oiran! Đó chính là vạn người có một!
Em gái xinh đẹp! Càng là vạn người có một!
Hảo thủ trong quỷ! Tuyệt đối là vạn người có một!
Hai cái kết hợp lại quả thực chính là vạn vạn vạn người có một!
Cái này chém lên còn không bay lên?
Giây tiếp theo, Lãnh Mặc dẫn đầu Kaneki và Kazuma một đường xông lên lầu ba, thế tất phải chém ác quỷ Oiran xinh đẹp nhất xuống ngựa.
"Xông lên a!"
"Wgaaaaaaa!"
"Wreeeeeeeee ——!"
Sau một hồi đấu đá lung tung gặp tường phá tường, ba người Lãnh Mặc trong nháy mắt liền đi tới phòng của Daki.
"Ta không phải nói đừng để người ta tới quấy rầy ta sao!" Daki cũng không ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, vẻ mặt khó chịu hô về phía cửa phòng.
Nhưng mà lần này cô ta cũng không nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, mà là ba người lạ tay cầm Nhật Luân Kiếm vẻ mặt cười tà.
Sát Quỷ Đội?
Daki liếc mắt một cái liền nhìn ra thân phận của đám người Lãnh Mặc, giây tiếp theo cô ta trực tiếp đứng lên, trong lòng mang theo sát khí trước nay chưa từng có.
"Sát Quỷ Đội? Các ngươi tới bao nhiêu người? Có Trụ Cột không?"
Cô ta chậm rãi đứng lên, trong giọng nói mang theo một tia mong đợi và vui vẻ.
Dù sao Daki chính là ác quỷ giết chết không ít Trụ Cột, đồng thời còn nhận được sự ngợi khen đến từ Muzan.
Có thể nói là trụ cột vững vàng trong Thượng Huyền.
"Yo hô hô hô hô! Không hổ là Oiran, quả nhiên xinh đẹp!"
"Ê hê hê hê! Một đao này xuống khẳng định sẽ phun rất nhiều máu đúng không!"
"Em gái xinh đẹp đừng nhúc nhích, một đao! Chỉ một đao là được."
Ba người Lãnh Mặc nhìn thấy Daki đó là một cái kinh hỉ, có thể nói là mạnh hơn nhiều so với trong anime của mình, xinh đẹp đến cực điểm.
Chính vì như thế, mới có tư cách bị chém!
Hít lưu!
Ba người Lãnh Mặc nhịn không được kiêu ngạo liếm một cái Nhật Luân Kiếm trong tay, tràn ngập khẳng định.
"Không phải Sát Quỷ Đội?"
Đối diện Daki nhìn thấy tình huống này không khỏi sửng sốt, chưa từng thấy qua người của Sát Quỷ Đội sẽ có bộ dáng kiêu ngạo như thế, xem ra là mình đoán sai rồi.
Nhưng không sao cả!
Những tên này nghe được lời không nên nghe, tự nhiên nhất định phải bị giết người diệt khẩu!
"Đã như vậy, chỉ có thể nói các ngươi vận khí không tốt!"
Sắc mặt Daki biến đổi, trong nháy mắt mắt và hoa văn của quỷ xuất hiện, chữ Thượng Lục xuất hiện trong mắt cô ta.
Đồng thời Kimono trên người trực tiếp giống như bạch tuộc mở ra, lộ ra làn da trắng như tuyết, cùng với cơ bắp một quyền có thể đánh chết trâu.
"Chết đi!"
Vút!
Dứt lời, Daki biến mất tại chỗ, dùng tốc độ mắt thường không nhìn thấy lao về phía Lãnh Mặc.
"Ể!? Tại sao là tôi!?"
Đối mặt tình huống này Lãnh Mặc đầu tiên là sửng sốt, sau đó trừng lớn hai mắt hoàn toàn không hiểu rõ trong ba người tại sao lại chọn mình.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Lãnh Mặc trực tiếp đưa tay dùng Nhật Luân Kiếm phòng ngự.
Bùm!
Công kích của Daki đánh vào trên Nhật Luân Kiếm, phát ra tiếng va chạm kim loại.
Nhưng giây tiếp theo, vải vóc trên người Daki biến thành lưỡi dao sắc bén điên cuồng đánh lén về phía Lãnh Mặc!
"Trên người ngươi tản ra loại khí tức kia ghê tởm đến mức ta không thể hô hấp, ngươi không chết, ta thậm chí ngay cả hô hấp cũng không muốn!"
"..."
Lời của Daki làm cho Lãnh Mặc cảm giác được bạo kích tâm linh trước nay chưa từng có, chưa bao giờ nghĩ tới mình cư nhiên sẽ có đãi ngộ như thế.
Đúng lúc này đánh lén tùy theo mà đến!
Thấy tình thế không ổn Lãnh Mặc điều chỉnh hô hấp, một ngụm khí tức đỏ thẫm phun ra.
"Hơi Thở Mặt Trời! Thức Thứ Nhất: Tao Rất Bị Tổn Thương!" (Tên chiêu thức chế)
Hỏa diễm đỏ thẫm bộc phát trên lưỡi kiếm, vải vóc Kimono vốn chém không đứt trong nháy mắt bị Nhật Luân Kiếm của Lãnh Mặc chém thành mảnh nhỏ!
"Cái gì!?" Daki nhìn thấy vải vóc của mình bị dễ dàng chém đứt, trừng lớn hai mắt.
Nhưng cái này còn chưa hết, lưỡi kiếm của Lãnh Mặc lần nữa điều chỉnh phương hướng, nhắm ngay thân thể Daki lần nữa vung vẩy.
"Hơi Thở Mặt Trời! Là Cái Gì Khiến Ngươi Cảm Thấy Ta Rất Yếu Chi Trảm!"
Vút!
Ánh đao đỏ thẫm lấp lánh trước ngực Daki, dưới biểu cảm khiếp sợ của cô ta, máu tươi phun trào ra.
Phập ——!
Một đao tịch diệt, một đao này không chỉ chém đứt thân thể Daki, thậm chí còn hất bay mái nhà lầu ba ra ngoài.
Ầm ầm!
Nương theo mái nhà rơi xuống, va chạm nện trên đường phố, dọa người xung quanh không ngừng tránh xa.
Mà lúc này, thân thể Daki bị chém nứt phân ly trong máu tươi, nhưng giây tiếp theo, bùm một tiếng sau thân thể cô ta dùng tốc độ vượt qua mắt thường có thể thấy được khôi phục.
Siêu tốc tái sinh như vậy chính là năng lực Thượng Huyền nhất định sẽ có!
"Đáng giận!"
Daki vội vàng lui về phía sau rời khỏi phòng, đứng trên mái nhà bên ngoài, nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Lãnh Mặc trong phòng.
Lúc này cô ta chuẩn bị ăn một ít hàng tồn để trở nên mạnh mẽ, ai ngờ đúng lúc này sắc mặt cô ta biến đổi.
"Hàng tồn của ta đâu?!"
Bùm ——!
Mặt đất xa xa truyền đến một tiếng vang thật lớn, vị trí kia là vị trí Daki giấu kín nhân loại.
"Nani!?"
Cô ta không thể tin được quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tanjiro sắc mặt sở hữu Ấn Diệt Quỷ đỏ thẫm tay cầm Nhật Luân Kiếm từ dưới đất đâm ra!
"Tôi muốn bảo vệ tất cả mọi người!"
Âm thanh của Tanjiro vang vọng bốn phía, tràn ngập kiên định.
Lúc này Lãnh Mặc nghe được âm thanh của Tanjiro lộ ra nụ cười: "Làm rất tốt, A Thán. Kazuma, Kaneki! Thấy không, Tanjiro đáng tin cậy hơn các cậu nhiều!"
"Duy nhất cậu không có tư cách nói câu này, Lãnh Mặc." Kazuma nghe vậy lập tức oán thầm.
"Bất luận thế nào chém trước đã!"
Kaneki không nói nhảm trực tiếp vọt lên, trực tiếp một chiêu Hơi Thở Mặt Trời Viên Vũ.
"Thật nhanh!"
Daki nhìn thấy tốc độ của Kaneki không khỏi ngưng trọng, lui về phía sau né tránh, nhưng vẫn bị chém đứt cánh tay.
Chỉ là giây tiếp theo cánh tay liền khôi phục lại.
Nhưng vào lúc này, Daki mạnh mẽ phát giác được sau lưng truyền đến áp lực khổng lồ.
"Cảm giác áp bách này... Sẽ không sai! Các ngươi đều là Trụ Cột đi!!"
Daki phát giác được áp lực cường đại rõ ràng phát hiện những tên này hoàn toàn không cùng một đẳng cấp với Sát Quỷ Đội gặp phải trước đó.
Cũng chỉ có Trụ Cột mới có thể có khí thế như vậy.
Cô ta mạnh mẽ quay đầu nhìn lại, kết quả lại nhìn thấy sợ hãi đến từ tế bào.
Chỉ thấy Lãnh Mặc một tay cầm ngang Nhật Luân Kiếm đỏ thẫm, trên trán hiện ra Ấn Diệt Quỷ đỏ thẫm, một cỗ ký ức đến từ tế bào dâng lên trong lòng.
Ngay sau đó...
"Tại sao muốn chà đạp sinh mệnh?"
Những lời này hình như đã nghe qua ở đâu?
Daki kinh hãi, không thể tin được nhìn chằm chằm Lãnh Mặc.
"Có gì vui? Nơi nào thú vị rồi? Tại sao không hiểu? Tại sao muốn quên?"
"Ngươi coi sinh mệnh là cái gì?"
Đùng đùng đùng!!
Nội tâm Daki tràn ngập sợ hãi, nhưng lại không biết rốt cuộc đã nghe qua lời này ở đâu.
Cuối cùng...
Đây là tế bào... Ký ức tế bào của Muzan đại nhân ——!