Sau tai nạn xe cộ, Gloria dẫn theo David đang ngơ ngơ ngác ngác bắt đầu thu dọn đồ đạc, bọn họ giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, chính xác mà nói Night City chính là như vậy, loại chuyện này quá bình thường.
Có thể sống sót là tốt rồi, còn xa xỉ cầu mong gì nữa.
Cuối cùng, Gloria dẫn David tìm được một căn nhà lớn hào hoa, ít nhất tốt hơn trước kia.
Mà David đối với nhà mới không có bất kỳ vui sướng nào, bởi vì tình huống của Gloria khiến cậu cảm thấy không thể tin được.
"Mẹ... Cơ thể của mẹ rốt cuộc là chuyện gì?"
David vừa mới chuyển nhà xong ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách mở miệng thấp thỏm hỏi, trong lòng tràn ngập không thể tin được.
Gloria nghe vậy mỉm cười, rất tùy ý ngồi bên cạnh David, đưa tay ôm đầu David.
"Không sao đâu, David. Mẹ bây giờ rất tốt, cho nên con chỉ cần đặt tâm trí vào việc học là được rồi."
Cuối cùng David hiểu mẹ mình sẽ không nói cho mình biết, chỉ có thể nghe theo lời bà không hỏi nữa.
Cùng lúc đó, một bên khác.
Lãnh Mạch dẫn tất cả mọi người ăn uống thả cửa, sau khi cơm nước no nê liền dẫn đại bộ đội bắt đầu cày nhiệm vụ.
Kế hoạch dọn dẹp Thanh Đạo Phu triệt để bắt đầu.
Quảng cáo đánh buổi sáng, khiến bên phía Tiền Bối Madoka tích lũy không ít tin tức, đều là vị trí của Thanh Đạo Phu.
Thế là Lãnh Mạch giơ cao hai khẩu súng phát điên hô to lên.
"Yoshi! Ikuzo! Nhiệm vụ đầu tiên của Thiết Hoa Đoàn đến Night City a! Kiwi, Lucy, Tiền Bối Madoka các cô hacker chi viện! Chúng ta xông lên ——! Bao ăn bao ở... Không đúng! Bao đạn dược, bao trị liệu, giết một tên một ngàn!"
Sau đó thì không còn sau đó nữa.
Lãnh Mạch dẫn tất cả mọi người từ thành đông giết đến thành tây, tràn ngập nhiệt huyết.
Mà Jackie làm một nửa người mình cũng không vắng mặt.
Sau đó... thì không còn sau đó nữa, đám người Lãnh Mạch trực tiếp giết đến mất liên lạc.
Ngay cả Gloria ngày hôm sau định đến đi làm cũng không tìm thấy người, nhưng lại nhìn thấy tin nhắn Lãnh Mạch để lại bảo bà ở bên cạnh David nhiều hơn.
Ngay sau đó một tuần lễ sau...
Công ty Arasaka.
Văn phòng.
"Bà nói cái gì?! Jackie đã bảy ngày không về nhà!?" V vẻ mặt khiếp sợ kết nối cuộc gọi của mẹ Jackie là bà Welles.
"Bình thường Jackie muốn ra ngoài đều sẽ nói trước, lần này một chút tin tức cũng không có, gọi điện thoại cũng không nghe, quá kỳ quái. Hơn nữa gần đây nó đưa cho tôi một khoản tiền rất lớn, cho nên... tôi sợ nó xảy ra chuyện. V, cô có thể giúp tôi không?"
"Không vấn đề, bà Welles. Jackie là anh em của tôi, tôi nhất định giúp. Cậu ấy có để lại manh mối gì không? Còn có cậu ấy xuất hiện lần cuối ở đâu?"
"Hình như là ở... bên phía Lão Vic? Nghe người ta nói gần đây nhìn thấy nó."
"Được, tôi đi tìm xem."
V kết thúc cuộc gọi, lập tức đứng dậy ra ngoài.
Hắn ở công ty là làm việc bẩn, cho nên ra ngoài là chuyện thường xuyên.
Chỉ là hắn lo lắng tình huống của Jackie hơn, dù sao cái công ty Công Nghệ Sinh Học kia tuyệt đối không đơn giản như vậy.
Đầu tiên, V đi tới nhà Jackie, cẩn thận kiểm tra một phen, cũng không phát hiện manh mối gì.
Đang lúc ra cửa, đột nhiên nghe được có người đang nói chuyện.
"Mẹ, mấy ngày nay mẹ không cần đi làm sao?"
"Mấy ngày nay nghỉ ngơi, bên phía công ty hình như bận không qua nổi, mẹ qua đó cũng không tìm thấy người."
"Vậy sao? Con nhớ công ty của mẹ tên là Công Nghệ Sinh Học đi?"
Hả!?
V nghe đến đó lập tức đồng tử co rụt lại, vội vàng xông lên.
"Từ từ! Vừa rồi cậu nói Công Nghệ Sinh Học đúng không!?"
"Hả?"
Gloria và David bên đường nghe vậy lập tức quay đầu nhìn sang, khi nhìn thấy là một cô gái mặc âu phục thì thở phào nhẹ nhõm, bất quá giọng nói là đàn ông, mặc dù rất ngoài ý muốn, nhưng vẫn có thể tiếp nhận.
"Xin hỏi cô là vị nào?" Gloria thấy V mặc âu phục của Arasaka, lễ phép hỏi.
"Tôi là V, là bạn của Jackie. Bà là người của Công Nghệ Sinh Học, hẳn là biết Jackie đi?"
"Jackie Welles?"
"Đúng vậy! Chính là cậu ấy! Bà biết cậu ấy ở đâu không?"
"Bọn họ hẳn là ở trụ sở Thiết Hoa Đoàn đi?"
"Thiết Hoa Đoàn? Bà có thể cho tôi biết địa điểm không?" V thấy Gloria biết Jackie, lập tức lo lắng hỏi.
"Có thể, nhưng cô tìm Jackie có việc gì?"
"Mẹ Jackie rất lo lắng cho cậu ấy, cậu ấy đã một tuần không về nhà, cho nên muốn biết cậu ấy ở đâu."
"Được rồi, cô cứ theo địa chỉ này tìm qua là được."
Gloria nhìn V gửi một cái địa chỉ qua, đồng thời gửi một tin nhắn về V cho Tiền Bối Madoka.
"Đa tạ."
Nhận được địa chỉ, V vội vội vàng vàng chạy tới địa chỉ.
...
Nhà Rebecca.
Khi V đi tới địa chỉ này, cảm giác được sự không ổn vi diệu.
"Mùi rượu và mùi máu tanh nặng quá..."
Hắn cảnh giác rút súng lục ra cẩn thận từng li từng tí dựa vào, lúc này phát hiện trên hành lang đầy máu tươi, đồng thời căn phòng sâu nhất đang mở cửa.
Mang theo tâm tư thấp thỏm đi vào, kết quả phát hiện không có ai.
"Không có ai?"
Hắn nhìn quanh một vòng, phát hiện máy tính còn mở, cẩn thận từng li từng tí mở máy tính ra muốn điều tra.
Sau đó hắn liền nhìn thấy nhật ký của Pilar.
Ngày thứ nhất, đoàn trưởng triệu tập chúng tôi đi giết Thanh Đạo Phu, vãi chưởng! Tôi trúng đạn rồi, may mà đồ của đoàn trưởng hữu dụng vài giây là cứu về rồi! Không hổ là đoàn trưởng! Tiếp đó đoàn trưởng dẫn chúng tôi uống rượu ép vía.
Ngày thứ hai, lại bắt đầu giết Thanh Đạo Phu, xử lý không ít người, hì hì mấy chục vạn thu nhập! Em gái trâu bò! Cái đùi trắng này tôi ôm chắc rồi! Đoàn trưởng lại dẫn chúng tôi uống rượu ép vía.
Ngày thứ ba, giết Thanh Đạo Phu, uống rượu ép vía, đếm tiền.
Ngày thứ tư, không thể tiếp tục như vậy nữa! Tôi mẹ nó nhìn thấy Thanh Đạo Phu đều muốn nôn! Trong miệng toàn mẹ nó là Vodka!
Ngày thứ năm, giết Thanh Đạo Phu, uống rượu ép vía, đếm tiền.
Ngày thứ sáu: Tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Tôi muốn làm cái gì? Giết a ——! Có Thanh Đạo Phu!! waaaaaaagh ——!
Ngày thứ bảy: Thanh ↑... Thanh ↑ Đạo ↑ Phu ↑! WRYYYYYYY ——!!!
"..."
Tình trạng tinh thần của anh khiến người ta lo lắng...
V xem xong nhật ký lập tức có một loại PTSD Thanh Đạo Phu, cảm giác có chút ngây bức.
Cái này rốt cuộc hận Thanh Đạo Phu bao nhiêu a?
Xem ra Jackie còn sống, nhưng tại sao không nghe điện thoại chứ?
V kỳ quái điểm này không khỏi nhíu mày, sau đó nhìn nhìn xung quanh cũng không phát hiện manh mối gì hữu dụng.
"Không được nhúc nhích!"
Đột nhiên một khẩu súng lục dí vào sau đầu V, giọng nói của một cô gái vang lên, là Rebecca.
Mà V đồng tử co rụt lại, không dám lộn xộn.
"Tôi hỏi cô trả lời!"
"Được." V không do dự trả lời ngay.
"Tại sao người của Arasaka lại xuất hiện ở nhà tôi."
"Tôi tới tìm Jackie."
"Jackie? Jackie Welles? Cô tìm hắn làm gì?"
"Bà Welles bảo tôi tới tìm cậu ấy, cậu ấy đã một tuần không về nhà."
"Hả ——?"
Rebecca nghe vậy lập tức choáng váng, vội vàng liên lạc Jackie.
"Jackie, có người tìm anh anh có quen không?"
"Uống —! Mọi người uống ——! Vãi cả đái? Sao lại là Vodka? Đoàn trưởng! Mang trà ô long tới đây! Hả!? Ai tìm tôi?"
Jackie say khướt hoàn toàn không phản ứng lại ai tìm hắn.
"Cô là ai?" Rebecca mở miệng hỏi V.
"V."
"V tìm anh."
Lần này sắc mặt Jackie vui vẻ, lập tức nói: "V là anh em tốt của tôi!"
"Được rồi, tôi dẫn cậu ta qua. Về nhà tắm rửa kết quả phát hiện trong nhà có người, dọa chết khiếp."
"..."
Cứ như vậy Rebecca dẫn V đi tới phòng bao quán bar Lizzie của Lãnh Mạch.
Khi V nhìn thấy Jackie và những người khác uống đến say khướt, nằm ngổn ngang trong phòng bao, lập tức vẻ mặt cạn lời.
"Tôi nói cậu a... Cậu không có việc gì thì không thể liên lạc với bà Welles một chút sao? Bà ấy rất lo lắng cho cậu a."
"Này! Đây không phải V sao? Sao lại tới đây? Đã tới thì không say không về!"
Jackie hoàn toàn say đến ngơ ngác, trực tiếp quên mất trước đó Rebecca đã liên lạc với hắn, ôm một chai rượu siêu đắt nằm trên ghế sô pha vừa nói, vừa ừng ực ừng ực.
"Haizz..."
V thấy tình huống này không khỏi che mặt, căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì.
Cuối cùng V không xác định hỏi Rebecca: "Bọn họ sẽ không phải một tuần đều như vậy chứ?"
Rebecca bên cạnh cũng đầy vẻ bất đắc dĩ, than thở nói: "Đúng vậy a, ngày nào cũng như vậy... Tôi bây giờ nhìn thấy rượu đều muốn nôn, lúc đầu còn tốt... Nhưng ngày nào cũng uống thành như vậy ai mà chịu nổi."
"Trước đó tôi xem nhật ký, các người đang giết Thanh Đạo Phu?"
Kết quả giây tiếp theo, tất cả mọi người giống như nghe được từ khóa gì đó trực tiếp nổ tung.
"Đù má mày! Thời gian tan tầm đừng nhắc tới Thanh Đạo Phu!"
"Thanh Đạo Phu? Thanh Đạo Phu! Thanh —— Đạo —— Phu ——!! waaaaaaaagh!!"
"Thanh Đạo Phu!? ĐMM?! Thanh Đạo Phu ở đâu?!"
"WRYYYYYY ——!"
"Tao mẹ nó lao lên làm một cú xoạc háng!"
"Tinh ↑ Bạo ↑ Khí ↑ Lưu ↑ Trảm ↑!"
Cho dù là say đến ngơ ngác Jackie cũng nhảy dựng lên hò hét, đã thành PTSD Thanh Đạo Phu rồi.
"Vãi chưởng! Hậu quả lớn như vậy sao?" V bị tình huống trước mắt dọa sợ, vội vàng lui lại.
Kết quả phát hiện Rebecca không biết lúc nào chạy đến góc tường nôn khan, là thật sự muốn nôn.
"???"
"Mẹ kiếp! Đừng nhắc tới a! Tôi thật sự muốn khóc, cô có biết đám người kia rốt cuộc buồn nôn bao nhiêu không a! Mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày mỗi ngày... Mở mắt nhắm mắt đều mẹ nó là Thanh! Đạo! Phu!"
"Nhìn ra được..."
V cạn lời nhìn Rebecca đang phát điên, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải.
Vẫn là liên lạc với bà Welles trước đi...
Sau đó V nói chuyện của Jackie cho bà Welles, biết được Jackie không sao bà thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó nổi trận lôi đình, hận không thể đánh nát mông Jackie.
"Vậy bà Welles, tôi đưa Jackie về ngay đây, có chuyện gì thì liên lạc với tôi."
"Cảm ơn cô a, V. Giúp đại ân rồi."
"Không có gì, Jackie là anh em của tôi, người một nhà."
"Nếu Jackie có thể giống như cô thì tốt rồi."
"Jackie còn tốt hơn tôi, vậy tôi về trước đây."
Cứ như vậy V kéo Jackie rời đi, sau đó Rebecca cũng gia nhập tiệc rượu.
Chờ khi lấy lại tinh thần đã là ngày hôm sau.
Khi Lãnh Mạch mở mắt ra phát hiện trên mặt có một cái đùi mập, nhìn kỹ là Rebecca uống say không thành thật dán lên mặt mình.
"Ách... Đau đầu a..."
Lúc này Rebecca đau đầu ngồi dậy, phát hiện Lãnh Mạch đã tỉnh, thế là đánh thức những người khác.
"Hả? Lại bắt đầu sao?"
"Thanh... Thanh Đạo Phu..."
"ĐMM Thanh Đạo Phu... Lại tới nữa... Đoàn trưởng, chúng ta đổi khẩu vị có được hay không."
"Đúng vậy a, một tuần! Tròn một tuần a! Súng của tôi đều bắn nát không biết bao nhiêu khẩu rồi, chúng ta đổi chút cái khác đi."
Người tỉnh lại lập tức cảm thấy tuyệt vọng, ngày nào cũng cày Thanh Đạo Phu, người đều cày tiều tụy rồi.
Đương nhiên đây cũng chỉ là nhân viên chiến đấu, còn về Lucy, Kiwi, còn có Tiền Bối Madoka những hacker hậu cần này căn bản không gia nhập tiệc rượu.
Ngày thứ nhất còn tốt, nhưng liên tục mấy ngày các cô liền thôi, dù sao các cô không thích.
Ngược lại Rebecca vô cùng hào sảng, đi theo Lãnh Mạch chút nào không sợ, chính là sắp thành PTSD rồi.
Mà Lãnh Mạch từ ngồi dậy đau đầu móc điện thoại ra bắt đầu tra duyệt còn bao nhiêu Thanh Đạo Phu.
"Emmm... Hả? Thanh Đạo Phu hết rồi?"
"Hả?! Hết rồi?!"
"Vãi chưởng! Vãi chưởng! Đây là thiên đường sao? Moa! Tôi yêu các người!"
Những người xung quanh nghe được Thanh Đạo Phu hết rồi lập tức hét lên, tràn ngập kích động.
Rebecca tò mò bò đến sau lưng Lãnh Mạch, dán vào mặt hắn, nhìn về phía điện thoại.
"Thật sự hết rồi?"
"Đương nhiên hết rồi, cô cũng không nhìn xem một tuần này chúng ta trải qua thế nào, cho dù có cũng không dám lộ diện. Ít nhất toàn bộ khu vực Heywood sạch sẽ rồi."
Lãnh Mạch cẩn thận giải thích, dù sao một tuần này một tên Thanh Đạo Phu một ngàn, tố giác một ngàn, giết chết một ngàn, tiền này đập xuống hiệu quả là đòn bẩy.
Hơn nữa mọi người đều rất ghét Thanh Đạo Phu, bây giờ đã đến mức người người kêu đánh rồi.
"Vậy thì quá tuyệt vời! Tiếp theo làm gì?" Rebecca nhe răng cười một tiếng, ôm Lãnh Mạch vui vẻ không thôi.
"Ăn bữa giải rượu trước đã..."
Mấy ngày nay cứ như ngâm mình trong hũ rượu, ngày nào cũng uống, không uống còn không được.
Dù sao mọi người đều là liều mạng làm việc, khẳng định phải ép vía.
Bất quá, bây giờ xác thực có thể thở phào nhẹ nhõm.
"Ăn cơm, sau đó bắt đầu giai đoạn hai thí nghiệm. Các người cần cường hóa một chút, dù sao chiến đấu tiếp theo cũng không phải loại nhân vật nhỏ như Thanh Đạo Phu. Là khô máu với bang phái rồi."
Lãnh Mạch nghiêm túc nói, trên mặt lộ ra nghiêm túc.
Trước tiên dọn dẹp ra một mảnh tịnh thổ, sau đó khuếch tán tịnh thổ ra ngoài, cuối cùng lại xử lý công ty!
Như vậy Night City chính là mình định đoạt!!!!