Virtus's Reader
Cái này mẹ nó cũng được?

Chương 550: CHƯƠNG 550: A MẠCH A MẠCH, NGƯỜI TỐT BỤNG!

Lãnh Mạch thanh toán cho đội ngũ, để bọn họ trở về nghỉ ngơi, đám người Maine nghe vậy không khỏi thở phào nhẹ nhõm, cả người giống như bùn nhão tê liệt căn bản không muốn động đậy.

Hành động một tuần này quả thực dùng hết sức lực của mấy tháng tương lai, cái này giống như cày nhiệm vụ game, liên tục cày một tuần, cho dù là gan đế mạnh cỡ nào cũng không chịu nổi liên tục một tuần 24 giờ cày liên tục.

Đây cày là nhiệm vụ sao? Là mạng a!

Bất quá nội tâm đám người Maine vẫn rất vui vẻ, nhìn bảy con số trong tài khoản của mình trên mặt tràn ngập nụ cười an tường.

Có tiền rồi, cuối cùng có thể nghỉ ngơi.

Trong chớp mắt người trong phòng bao toàn bộ giống như cháy hết trở nên tái nhợt, trên mặt đều là nụ cười an tường thống nhất.

Ngược lại Rebecca không để ý như vậy, cô treo trên lưng Lãnh Mạch càng tò mò tiếp theo làm gì.

"Tiếp theo dự định làm gì?"

"Bên phía Gloria phải bắt đầu giai đoạn hai thí nghiệm, để bà ấy lắp đặt nghĩa thể, tốt nhất là cấp bậc quân dụng, kiểm tra một chút tính bài xích cùng với ảnh hưởng đối với bệnh loạn thần Cyber."

Lãnh Mạch nghĩ nghĩ nói ra sắp xếp của mình, bài xích nghĩa thể nói chung sẽ không có, nhưng hắn lại để ý hơn đến bệnh loạn thần Cyber, thứ này có chút nói không rõ ràng.

"Bệnh loạn thần Cyber a..." Rebecca nghe được cái tên này không khỏi nhíu mày, nghĩ đến thứ mình nhìn thấy trước đó.

Sự mất khống chế của Maine, cùng với sự bạo tẩu cuối cùng của David, đều là do bệnh loạn thần Cyber tạo thành.

"Cho nên thứ này chẳng lẽ không có biện pháp cứu chữa sao?" Rebecca tin tưởng Lãnh Mạch có biện pháp cứu chữa, dù sao hắn cũng là người thế giới khác.

"Biện pháp tôi có thể làm được chỉ có xóa bỏ ký ức của đối phương, để hắn quên đi tất cả bắt đầu cuộc sống mới." Lãnh Mạch suy nghĩ một chút, sờ cằm nói.

"Nói cho cùng bệnh loạn thần Cyber rốt cuộc là cái gì?" Rebecca rất để ý hỏi, biểu cảm trên mặt cũng trở nên nghiêm túc.

Đối với bệnh loạn thần Cyber Night City đều không có định nghĩa chuẩn xác, thứ này nói là nghĩa thể lắp càng nhiều càng dễ bộc phát.

Nhưng tất cả mọi người đều biết Adam Smasher ngoại trừ não không phải nghĩa thể, những cái khác đều là nghĩa thể, kết quả hắn chẳng có chuyện gì, làm ở Arasaka một cái chính là năm mươi năm, thí sự không có.

"Chính là bệnh tâm thần đi... Bất quá cái này cần để Tiền Bối Madoka kiểm tra một chút kết cấu nghĩa thể, nếu nghĩa thể không có vấn đề, vậy thì là nguyên nhân cá nhân. Có người phân tích qua, cái gọi là bệnh loạn thần Cyber rất có thể là một loại áp bức tinh thần do chế độ Night City mang lại. Cho dù không có nghĩa thể, chỉ cần sống ở Night City cũng sẽ mắc bệnh loạn thần Cyber."

Lãnh Mạch nhớ tới một số giới thiệu, biểu cảm trên mặt có chút ngưng trọng.

Lần này Maine ở bên cạnh cũng không khỏi tỉnh táo lại, đối với bệnh loạn thần Cyber bọn họ vẫn rất để ý, dù sao mỗi người đều có khả năng bộc phát.

"Có thể nói chi tiết chút không?" Maine nghiêm túc hỏi, ngồi trên ghế sô pha một bên trầm tư, một bên chờ đợi.

Lãnh Mạch đối diện nghe vậy, sửa sang lại ngôn ngữ một chút sau đó nhìn những người có mặt giải thích.

"Nói ngắn gọn chính là bệnh loạn thần Cyber hoàn toàn là do cuộc sống ở Night City tạo thành, quá độ nhấn mạnh sự kết hợp giữa công nghệ và cuộc sống hàng ngày thúc sinh ra sản phẩm phụ, cũng không phải nói không lắp nghĩa thể thì sẽ không mắc phải, đây là một loại biến hóa do hoàn cảnh xung quanh mang lại."

"Nhưng mà... Tỷ lệ phát bệnh của người ít nghĩa thể rất thấp điểm này giải thích thế nào?" Maine nghi hoặc hỏi thăm, căn cứ theo hiểu biết của mình đối với bệnh loạn thần Cyber có một chút cách nhìn quỷ dị.

"Điểm này mà nói chỉ có thể nói nghĩa thể có tác dụng như một loại chất xúc tác, dù sao nghĩa thể liên kết là hệ thống thần kinh của con người. Cơ thể con người rất kỳ diệu, sửa đổi một chút sẽ tạo thành một loạt phản ứng không thể tưởng tượng nổi." Lãnh Mạch một bên trầm tư một bên đưa ra giải thích đối với vấn đề này.

"Cái này thật sự là quá đáng sợ... Nếu không có nghĩa thể thì không sống nổi ở Night City, nếu lắp nghĩa thể... sẽ bộc phát bệnh loạn thần Cyber. Đù! Đạo đời con mẹ nó!" Maine không cam lòng nắm chặt nắm đấm, tràn ngập một loại phẫn nộ.

"Cho nên phương pháp trị liệu đâu?" Pilar lo lắng hỏi.

"Dừng lại là được rồi." Lãnh Mạch nói ra một phương pháp trị liệu đơn giản nhất.

"Có ý gì?"

Lần này không chỉ là Pilar, những người khác cũng không khỏi nghi hoặc.

"Để tinh thần bị áp bức của các người buông lỏng xuống, các người có từng nghĩ tới các người làm nghề này khi nào nghỉ hưu không?" Lãnh Mạch nhìn những người xung quanh mở miệng hỏi.

"Nghỉ hưu? Làm lính đánh thuê có thể nghỉ hưu sao? Không chết chính là đã vạn hạnh rồi, còn muốn nghỉ hưu? Nằm mơ sao?" Dorio thần kỳ nhìn Lãnh Mạch, cảm giác vấn đề này tràn ngập khôi hài.

Mà Lãnh Mạch hai mắt lóe lên tinh quang, một châm thấy máu nói: "Đây chính là nguyên nhân gây ra bệnh loạn thần Cyber."

"Cái gì?"

"Bởi vì các người không dừng lại được, tất cả mọi người không dừng lại được, tinh thần của các người sẽ càng ngày càng cảm giác được áp lực, giống như máy móc không ngừng làm việc quá tải, khi đạt đến điểm tới hạn của cá nhân..."

"Bệnh loạn thần Cyber liền tới..."

Nói như vậy tất cả mọi người đều hiểu, đồng thời trên mặt tràn ngập bi ai.

Dừng lại? Nói thì dễ.

Cái này mẹ nó ai dám dừng lại?

Dừng lại đồng nghĩa với chết... Không dừng lại chính là bệnh loạn thần Cyber.

"Mà Adam Smasher, hắn đứng ở đỉnh cao Night City, dưới một người, trên vạn người, hắn có cái rắm áp lực, loại đó có thể mắc bệnh tâm thần sao? Tự nhiên sẽ không, cho nên hắn chẳng có chuyện gì."

Lãnh Mạch nói ra suy đoán của mình, cũng chỉ có như vậy Adam Smasher mới giải thích được thông.

Có tiền, có quyền, còn có hứng thú của mình, hắn có thể có áp lực sao?

Có mới là lạ!

Hắn là đang hưởng thụ cuộc sống, muốn thế nào thì thế đó, người như vậy sẽ có bệnh tâm thần mới là lạ.

"Đù! Đù má nó! Đù ——!"

Maine thẳng thắn hiểu rõ tình huống này hận không thể làm chút gì đó, kết quả phát hiện chỉ có thể cái gì cũng không làm được, chỉ có thể mắng to lên.

Từ trong miệng Lãnh Mạch biết được nguyên nhân bệnh loạn thần Cyber, tâm trạng của bọn họ đều có chút sa sút.

Nhưng mà, biện pháp trị liệu cũng là có.

Dừng lại... Chỉ là bây giờ ai dám?

Lúc này, Lãnh Mạch nghiêm túc nói: "Không cần quá lâu, tất cả sẽ trở nên tốt hơn. Chỉ cần có nơi có thể bảo đảm, đánh nhau đều có thể dừng lại nghỉ ngơi, như vậy bệnh loạn thần Cyber sẽ được chữa khỏi. Đây cũng là chuyện đại tiểu thư muốn làm, không chỉ là bệnh loạn thần Cyber, ngay cả toàn bộ Night City cũng sẽ trở thành nơi khác biệt."

"Nếu là như vậy, vậy thì quá tốt rồi." Maine cảm khái thở dài một hơi, nhìn Lãnh Mạch trong mắt tràn ngập một loại mong đợi.

Một tuần tàn sát này, cũng là có một số biến hóa.

Không ngừng dọn dẹp Thanh Đạo Phu, thân phận Thiết Hoa Đoàn không thể nào giấu được, nhưng sau khi thân phận bại lộ những người xung quanh không những không sợ hãi, ngược lại lộ ra ánh mắt cảm kích.

Đây là thứ tất cả mọi người chưa từng trải nghiệm qua, rõ ràng chỉ là người không quen biết, kết quả đối phương biết mình là Thiết Hoa Đoàn, ánh mắt cảm kích kia giống như búa tạ nện vào trong lòng.

Không biết tại sao có một loại cảm giác vui sướng, rất vui vẻ, rất buông lỏng, giống như sự sảng khoái sau khi xông hơi.

Trong Night City đen kịt giống như một tia sáng chiếu sáng mình.

Cho nên, một tuần mệt mỏi ai cũng không rút lui, bởi vì mọi người đều cảm nhận được biến hóa, một loại ước mong chạy về phía ánh sáng trong bóng tối.

"Vấn đề này không phải bây giờ chúng ta có thể giải quyết, chỉ cần mọi người có thể ổn định hiện tại là được rồi. Hơn nữa chờ sau khi thí nghiệm kết thúc, chúng ta sẽ có số liệu chuẩn xác, đến lúc đó dễ dàng bốc thuốc đúng bệnh hơn."

Lãnh Mạch cười sảng khoái, điểm này là có thể cam đoan.

"Cảm ơn anh, đoàn trưởng." Maine chân thành cảm ơn Lãnh Mạch, bởi vì hắn mang đến sự khác biệt.

Mặc dù mục đích của công ty Công Nghệ Sinh Học tạm thời chưa biết, mặc dù công ty đến cuối cùng đều không phải thứ tốt, nhưng... bây giờ đã đủ rồi, bởi vì điều này khiến bọn họ nhìn thấy ánh sáng.

Bây giờ chỉ cần cầu nguyện ánh sáng này có thể kéo dài là được rồi, còn về cái khác không phải bây giờ có thể suy nghĩ.

"Vậy khi nào bắt đầu thí nghiệm?" Rebecca kích động ôm Lãnh Mạch hỏi, trên mặt tràn ngập nụ cười, cô rất vui vẻ.

"Các người không nghỉ ngơi sao?" Lãnh Mạch ngẩng đầu nhìn về phía những người khác bên cạnh.

"Nghỉ ngơi? Đã sớm nghỉ ngơi đủ rồi! Chúng tôi không thể dừng lại a, cho nên đoàn trưởng! Sao anh có thể dừng lại a!"

Maine nhe răng cười một tiếng giơ ngón tay cái lên cười khẳng định với Lãnh Mạch, ngay cả những người bên cạnh hắn cũng thế.

"Đoàn trưởng, chúng tôi nghỉ ngơi đủ nhiều rồi, còn có cái gì nghỉ ngơi tốt hơn ngủ một giấc sau khi say rượu sao?" Dorio tự tin cười một tiếng, vô cùng hào sảng nhìn Lãnh Mạch.

"Đúng vậy a! Mọi người đều không dừng lại, tôi cũng sẽ không dừng lại!" Pilar khôi hài nhảy dựng lên, tràn ngập một loại khẳng định, giơ ngón tay cái lên đối với Lãnh Mạch lộ ra hàm răng trắng noãn cười.

Lãnh Mạch thấy tình huống này hít sâu một hơi, cảm khái nói: "Đã như vậy, chúng ta đi!"

"Đi!"

Giây tiếp theo, Lãnh Mạch dẫn tất cả mọi người đẩy cửa phòng đi ra ngoài, trên mặt bọn họ đều mang theo nụ cười tự tin.

Bọn họ đều tin tưởng dưới sự dẫn dắt của Lãnh Mạch, Night City sẽ trở nên không giống nhau!

Bởi vì Lãnh Mạch chính là ánh sáng của Night City!

...

Một lát sau, trong bệnh viện của Lão Vic.

Lãnh Mạch dẫn người tới trực tiếp bá chiếm, Viktor thấy tình huống này cũng không biết nên nói cái gì cho phải, chỉ có thể bi thôi nhìn Lãnh Mạch.

"Cậu không có cứ điểm sao? Sao cứ nghĩ đến chỗ tôi?" Viktor bi thôi nhìn đám người Lãnh Mạch.

"Công ty còn chưa định ra, hơn nữa Jackie say ngất rồi, còn đang ngủ ở nhà đi. Mẹ cậu ấy chuyên môn gọi V tới kéo cậu ấy về rồi." Lãnh Mạch ngồi trên ghế trong bệnh viện cảm khái nói.

"Vậy thật đúng là bi thương, Jackie nhất định rất vui vẻ với sự giáo dục của bà Welles." Viktor phảng phất như đã hiểu cái gì, tràn ngập vui vẻ nở nụ cười.

Tiếp đó lại mở miệng nói với đám người Lãnh Mạch: "Cảm ơn, thời gian này bên ngoài an toàn không ít, ít nhất không cần lo lắng Thanh Đạo Phu."

"Còn chưa đủ, Thanh Đạo Phu còn có rất nhiều, bây giờ chỉ là nơi này không có, hơn nữa chỉ là tạm thời." Lãnh Mạch tỏ vẻ bất đắc dĩ, không có sự quét dọn mạnh mẽ, Thanh Đạo Phu vẫn sẽ xuất hiện, dù sao Thanh Đạo Phu cũng không có nhân tính gì.

Hơn nữa còn có không ít người bị ép đến đường cùng sẽ biến thành Thanh Đạo Phu, muốn giải quyết Thanh Đạo Phu ít nhất cần giải quyết từ ngọn nguồn.

"Bất kể nói thế nào, biến hóa bên ngoài các cậu cũng nhìn thấy được. Biết không? Gần đây ngày nào cũng có người bàn luận về Thiết Hoa Đoàn các cậu, gọi là gì nhỉ? Ánh sáng của Night City! Thanh danh của các cậu đã đi ra rồi, bất quá tôi hy vọng các cậu đừng phụ lòng mong mỏi của mọi người."

"Vậy thật đúng là áp lực lớn a." Lãnh Mạch nhe răng cười một tiếng, trong lòng lộ ra mong đợi.

"Vậy thì, các cậu muốn làm gì?" Viktor tò mò nhìn Lãnh Mạch, tràn ngập một loại để ý.

"Giai đoạn hai thí nghiệm, muốn xem phản ứng của người sau khi cường hóa đối với nghĩa thể."

"Vậy thật đúng là thú vị, các cậu muốn nghĩa thể? Nghĩa thể gì?"

"Cấp bậc quân dụng, ông có không?"

"Quân dụng? Thứ đó quản khống nghiêm lắm, tạm thời không có, bất quá có một tin tức, có lẽ các cậu hứng thú. Có một tên dùng nghĩa thể quân dụng sắp điên rồi, gần đây bên ngoài đều đang đồn. Bên phía MaxTac cũng sẽ không quản nhiều, dù sao đối phương còn chưa bộc phát ra."

Viktor nhắc tới vấn đề này, ánh mắt nhìn về phía Lãnh Mạch cũng trở nên nghiêm túc.

Hắn hy vọng Lãnh Mạch có thể giúp đỡ, dù sao có một tên như vậy ở bên ngoài thực sự là quá đáng sợ.

"Hóa ra là như vậy... Là Sandevistan sao?" Lãnh Mạch nghĩ tới tên xuất hiện trong nguyên tác, bởi vì bên phía mình tham gia vào, tình huống trở nên không giống nhau.

"Cậu biết? Thứ đó mặc dù không phải đỉnh cấp, nhưng cũng là có thể ngộ nhưng không thể cầu." Viktor kinh ngạc nhìn Lãnh Mạch.

"Tôi hiểu rồi, tiếp theo tôi sẽ sắp xếp."

Lãnh Mạch lộ ra nụ cười thân thiết, đã có ý tưởng.

...

Đêm hôm đó, tên điên Cyber vẻ mặt kinh hoàng xuyên qua trong ngõ nhỏ, trên mặt hắn đầy mồ hôi lạnh.

Bên bờ vực điên cuồng hắn vốn dĩ đã không có quá nhiều tình cảm, nhưng lại vào lúc này bộc phát ra nỗi sợ hãi bản năng nguyên thủy nhất.

Sau lưng hắn là con đường âm u, không nhìn thấy bất cứ thứ gì, nhưng lại có thể cảm giác được thứ gì đó đáng sợ đang truy kích hắn.

Ngay cả MaxTac cũng không có thứ này đáng sợ.

Vút ——!

Đột nhiên tiếng xé gió xẹt qua đỉnh đầu hắn, một bóng người bay vọt tới, nặng nề đập xuống con đường phía trước hắn.

Ầm ——!

Khoảnh khắc bóng người hạ xuống, mặt đất nổ tung, gạch đá và xi măng bắn tung tóe bốn phía, va chạm trên mặt đất phát ra xung kích lần hai, không ít mảnh vỡ trực tiếp nện vào người tên điên Cyber.

Ngay sau đó tiếng thở ra rõ ràng có thể nghe được xuất hiện.

"Phù..."

Lập tức người phụ nữ đầu đeo mặt nạ phòng độc màu đen lạnh lùng nhìn tên điên Cyber, mắt của người phụ nữ này là đen đỏ, Hách Nhãn!

Là Gloria.

Bà nghỉ ngơi mấy ngày sau, triệt để thích ứng cơ thể, Lãnh Mạch liền giao cho bà một nhiệm vụ.

Giải quyết bệnh nhân tâm thần Cyber, người đàn ông trước mắt chính là mục tiêu của mình.

Toàn bộ quá trình đều bị đám người Lãnh Mạch quan sát, dù sao đây chính là số liệu thí nghiệm tốt nhất.

"Các hạng mục trị số đều rất bình thường."

"Vãi chưởng, cái này mẹ nó mặt đất đều đập ra một cái hố to như vậy mà một chút việc cũng không có! Tôi đã sắp không chờ được mua sản phẩm của các người rồi, khi nào phát hàng?"

"Chờ đi, sắp rồi."

Giọng nói của Lãnh Mạch và Jackie vang lên trong máy liên lạc, mà Gloria lúc này hít sâu một hơi nghiêm túc báo cáo.

"Tìm thấy mục tiêu, chuẩn bị hành động."

"Hành động!"

Lãnh Mạch ra lệnh một tiếng, trong chớp mắt Gloria xông lên, tốc độ nhanh đến mức không nhìn thấy, chỉ là tuyệt đối một trận gió xông lên.

Một quyền, hung hăng một quyền đánh vào mặt tên điên Cyber.

Bùm ——!

Tên điên Cyber bị trúng đòn thân thể khổng lồ giống như đạn pháo bay ngược ra ngoài.

Thẳng tắp từ trong ngõ nhỏ bay đến đường cái bên ngoài.

Ầm ầm ——!

Hắn không thể khống chế đụng vào bồn hoa bên đường, đập nát tất cả phía sau.

Bất quá hắn cũng không từ bỏ, sau khi va chạm mặt không biểu tình đứng lên, nhắm ngay Gloria bộc phát ra công kích, trên nắm tay mở ra hỏa pháo bắn.

Ầm ầm ——! Ầm ầm ——!

Lựu đạn bay ra ngoài nổ tung, tường tòa nhà phía trước nháy mắt bị nổ tung.

Nhưng Gloria không có chút né tránh nào, đứng tại chỗ chịu đựng pháo hỏa, mặt nạ và tay áo trên người đều bị nổ nát, thân thể càng là máu tươi chảy xuôi.

Lập tức năm giây sau, Gloria toàn thân khỏi hẳn.

Bà hậu tri hậu giác sờ sờ vết thương khỏi hẳn, nghiêm túc báo cáo.

"Vết thương khỏi hẳn, cảm giác hơi tê, đau đớn gần như không cảm giác được... Có một loại cảm giác giống như tiêm thuốc tê."

"Đạt tiêu chuẩn, lựu đạn nổ chỉ cần có thể chịu đựng."

"Trời ơi! Đừng nói nữa! Anh câm miệng đi, sau đó cầm lấy tiền của tôi! Đưa hàng hóa cho tôi! Tôi thật sự nhịn không được a!"

"Sắp rồi sắp rồi, đừng giục."

"Được rồi."

Lúc này bởi vì nổ tung mặt nạ của Gloria rơi xuống lộ ra bộ mặt thật, bất quá cái này cũng không quan trọng, mũi chân bà đạp một cái mặt đất, lần nữa xông lên.

Lần này trực tiếp triển khai toàn lực tiến công, bốn cái Hách Tử màu đỏ như máu nháy mắt nở rộ ra, nhắm ngay tên điên Cyber công kích tới.

Phụt!

Trong nháy mắt Hách Tử xuyên thủng thân thể tên điên Cyber, sức mạnh khổng lồ nâng hắn lên, sau đó trên không trung bốn cái Hách Tử phát lực nháy mắt trực tiếp xé rách thân thể hắn, nhưng mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm Gloria, cảm giác đau đớn khi thân thể bị chia cắt khiến hắn một chút biến hóa cũng không có.

Ngay sau đó ý thức tối sầm, hắn cứ như vậy bị xử lý.

Gloria nhìn thấy tên điên Cyber bị mình phân thây thở dài một hơi, bi ai nói: "Hy vọng kiếp sau ngươi có thể có một cuộc sống hạnh phúc."

Dứt lời bà bước nhanh đi lên, rút Sandevistan trên người tên điên Cyber ra, đầu cũng không ngoảnh lại rời đi.

Khi Gloria mang theo đồ vật rời đi, một Jimmy Kurosaki mặc âu phục màu đen xuất hiện bên cạnh tên điên Cyber.

"Lần này thế nhưng là trúng giải thưởng lớn rồi! Không ngờ tới lại gặp phải loại người này, vốn dĩ chỉ định làm một cái siêu mộng của MaxTac."

Trên mặt Jimmy lộ ra biểu cảm kinh hỉ, tràn ngập kích động.

Mặc dù không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng một màn cuối cùng hắn đã nhìn thấy, xúc tu tứ chi màu đỏ như máu phân thây tên điên Cyber.

"Subarashi!"

Hắn dùng tốc độ nhanh nhất mang số liệu đi, không thể chờ đợi được muốn phát hành tác phẩm của mình rồi.

...

Một bên khác, Gloria mang theo Sandevistan trở về trong lòng tràn ngập cảm khái.

Bà trở lại bệnh viện của Lão Vic, giao đồ vật cho Lãnh Mạch.

"Tiếp theo phải làm gì?"

"Lắp Sandevistan cấp bậc quân dụng cho bà, sau đó cảm nhận một chút hiệu quả và tình huống bài xích. Sau đó chuyện của bà cơ bản là kết thúc, tiếp theo chính là giai đoạn thí nghiệm của những người khác." Lãnh Mạch đơn giản nói một chút sắp xếp tiếp theo.

Nghe vậy trong lòng Gloria căng thẳng, như vậy chẳng phải là nói bà đã vô dụng rồi sao?

Đáng sợ nhất không phải làm không được, mà là không còn giá trị lợi dụng.

"Vậy sau đó thì sao?" Gloria có chút sợ hãi nhìn Lãnh Mạch, sợ bị hắn nói một câu bà vô dụng rồi.

"Sau đó? Sau đó có cái mà bận, chuyện Thanh Đạo Phu toàn quyền giao cho bà, bà triệu tập nhân thủ tiến hành quét dọn Thanh Đạo Phu. Chúng tôi một tuần này đánh đến nôn rồi, muốn đổi khẩu vị." Lãnh Mạch vẻ mặt khó chịu nói, vừa nghĩ tới Thanh Đạo Phu liền buồn nôn.

Gloria đối diện nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nói:

"Tôi hiểu rồi."

"Cụ thể đến lúc đó rồi nói sau, đãi ngộ của Thiết Hoa Đoàn bà biết đấy, tiêu chuẩn người mới chiêu mộ vào dựa theo tiêu chuẩn của đại tiểu thư, lương tháng một vạn, một tên Thanh Đạo Phu tiền thưởng một ngàn. Tin tưởng rất nhiều người sẽ tới, nhớ kỹ một điểm. Đại tiểu thư không thích người thanh danh không tốt." Lãnh Mạch nghiêm túc nói, ánh mắt nhìn Gloria tràn ngập ngưng trọng.

"Tôi biết rồi." Gloria trịnh trọng gật đầu, tràn ngập quyết tâm liều chết.

"Vậy bắt đầu giai đoạn hai thí nghiệm đi, Lão Vic làm phiền ông rồi."

Lãnh Mạch nói xong quay đầu nhìn về phía Viktor bên cạnh, tỏ vẻ tiếp theo ông tới làm.

"Tôi một bó tuổi rồi a, cô bé cao thủ kia của các cậu đâu?" Viktor không từ chối, ra hiệu Gloria ngồi lên bàn phẫu thuật, đồng thời tò mò hỏi chuyện của Tiền Bối Madoka.

"Cô ấy nói loại chuyện đơn giản này đừng tìm cô ấy, đừng ảnh hưởng cô ấy chơi game..." Nhắc tới điểm này Lãnh Mạch liền thở dài một hơi, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải.

Đối với Night City Lãnh Mạch thật ra không hy vọng người trong diễn đàn tiếp xúc, dù sao Night City quá đen tối.

Người trong diễn đàn quá thiện lương.

"Được rồi, cao thủ chính là không giống nhau." Viktor nghe được giải thích như vậy lập tức cạn lời, bất quá cũng không quá để ý.

Tiếp theo Viktor dưới sự gia trì của thuốc hoãn lại tự lành đặc chế của Tiền Bối Madoka lắp Sandevistan lên người Gloria, nếu không có thuốc hoãn lại, hắn thế nào cũng không thể trong vòng năm giây lắp đồ vật lên được.

Sau khi trang bị xong, Gloria cảm giác một chút cảm giác của cơ thể.

"Cảm giác... không có vấn đề gì?" Bà không hiểu rõ lắm tình huống hiện tại của mình.

"Dùng năng lực một chút." Lãnh Mạch tức giận nhìn Gloria.

Giây tiếp theo, Gloria khởi động gia tốc, cả người nháy mắt biến mất tại chỗ.

Trong tư duy của Gloria, bà cảm giác tất cả xung quanh đều dừng lại, một loại cảm giác mới lạ.

Sau đó bà nhìn về phía Lãnh Mạch, muốn xem Lãnh Mạch có thể phản ứng lại hay không.

Kết quả bà phát hiện mắt của Lãnh Mạch chuyển động theo sự di chuyển của mình, đây là nhìn thấy!

Hít!

Đột nhiên một cỗ cảm giác rợn cả tóc gáy bao phủ trên người bà, rõ ràng đều gần như dừng lại, kết quả như vậy Lãnh Mạch cũng có thể nhìn rõ!

Hơn nữa còn rất nhẹ nhàng!

Tên này rốt cuộc mạnh bao nhiêu!

Gloria cảm giác được áp lực, loại sức mạnh gần như treo lên đánh 90% người Night City này trước mặt Lãnh Mạch hoàn toàn không đủ nhìn.

Trong nháy mắt gia tốc kết thúc, xung quanh khôi phục bình thường.

Mà Lãnh Mạch gật đầu nghiêm túc nói: "Hiệu quả gia tốc không tệ, nhưng không so được với ngưng đọng thời gian."

"Vãi chưởng! Người anh em, vừa rồi anh nhìn thấy!? Tôi một chút cảm giác cũng không có, liền vèo một cái biến mất!" Jackie thấy Lãnh Mạch nói như vậy, lập tức ý thức được Lãnh Mạch nhìn thấy Gloria trong trạng thái gia tốc.

"Chuyện nhỏ thôi."

"Cái này mẹ nó là chuyện nhỏ!? Tôi coi như biết tại sao lúc đầu anh từ trong quần áo rũ ra năm cân đầu đạn rồi, tôi cũng muốn như vậy!"

Jackie kích động nở nụ cười, trên mặt tràn ngập mong đợi, chỉ chờ Lãnh Mạch mở miệng hắn lập tức tranh mua.

"Trước như vậy đi, Gloria bà có thể về rồi. Jackie, bên phía V nói thế nào? Có ý định nhảy việc không?"

"Tạm thời không có, bất quá chờ sau khi công ty anh dựng lên, cậu ấy có lẽ sẽ cân nhắc. Dù sao đi làm ở đâu mà chẳng là đi làm? Ít nhất phải có một công việc ổn định không phải sao?" Jackie nói suy nghĩ của V cho Lãnh Mạch, trước đó đào góc tường hắn, hắn đang cân nhắc.

Dù sao việc V làm ở Arasaka toàn mẹ nó là việc bẩn, căn bản không tẩy được.

"Được rồi, trước như vậy. Tôi tin tưởng phán đoán của V."

Lãnh Mạch đối với điểm này không để ý lắm, dù sao tình huống của V hắn rõ ràng hơn ai hết.

...

Tiếp theo, Lãnh Mạch bắt đầu bố cục giai đoạn ba thí nghiệm, bất quá trước đó cần chờ công ty tọa lạc.

Địa điểm đã mua xong, bây giờ chỉ chờ xây dựng.

Bất quá Lãnh Mạch có thể có nhiều thời gian như vậy đi xây dựng từ con số không, thế là dẫn người rời đi đến Thành Phố Học Viện đã lâu không đi.

Sau đó đào tòa nhà của Aleister lên.

Aleister dám nói cái gì sao?

Không dám!

Chỉ có thể trơ mắt nhìn tòa nhà của mình bị đào sạch sẽ, một câu cũng không dám nói. Thậm chí còn tỏ vẻ, lần sau lại đến.

Sau đó truyền thuyết đô thị của Thành Phố Học Viện có thêm một cái, quái vật đào tòa nhà.

Bất quá do công nghệ của Thành Phố Học Viện và công nghệ của Night City không tương thích cho lắm, cần Tiền Bối Madoka hỗ trợ điều chỉnh, mấy ngày tiếp theo Lãnh Mạch cũng cùng Tiền Bối Madoka ở Đảo Mãnh Nam điều chỉnh.

Trong mấy ngày Lãnh Mạch rời đi, Rebecca ngày nào cũng chờ Lãnh Mạch trở về, cuối cùng không có cách nào chỉ có thể hỏi trong diễn đàn.

Diễn đàn, khu trò chuyện.

Rebecca: Đoàn —— trưởng ——! Khi nào trở về a! Còn không trở lại mọi người đều rỉ sét rồi!

Ranni: Người mới thích Vương của ta như vậy sao? Gần như ngày nào cũng hỏi, ta sẽ không nhường đâu.

Rebecca: Hả? Vương? Cô đang nói cái gì? Từ từ, cô sẽ không phải là công chúa gì đó chứ?

Ranni: Ta là Công chúa Ám Nguyệt, Phù thủy Ranni, mà Vương của ta là Elden Lord vĩ đại nhất, có thể nói là người duy nhất thống trị Lands Between.

Melina: Mặc dù đầu óc có chút bệnh nặng.

Ranni: Cái này không sao cả, Greater Will cũng không phải không có bệnh nặng.

Melina: Xác thực.

Rebecca: Hả? Các người đang nói cái gì tôi nghe không hiểu?

Akemi Homura: Đại khái chính là thế giới ma pháp và thần, A Mạch lúc đầu dẫn theo một đống người từ trong ra ngoài đấm người ta một trận từ đầu đến đuôi. Đại khái là như vậy.

Rebecca: Vãi chưởng! Lợi hại a! Không hổ là đoàn trưởng!

Kaneki Ken: A Mạch không cho chúng tôi đến Night City có chút khó chịu a...

Satou Kazuma: Mặc dù nhưng mà, chúng tôi cũng muốn đi.

Tiền Bối Madoka: Từ bỏ đi, A Mạch đây là muốn tốt cho các cậu. Cậu biết tớ và A Mạch đêm đầu tiên qua đó trúng bao nhiêu phát súng không? Chủ yếu là người bên kia đều quá đen tối, tớ cũng không dám ăn đồ của Night City, sợ nôn ra ngón tay. Eo ôi! Thật buồn nôn!

Rebecca: Cái này tôi nghe Jackie nói qua, buổi sáng bò dậy lái xe đột nhiên liền thấy đoàn trưởng bay tới bò lên xe mình, sau đó nhìn thấy anh ấy từ trên người rũ ra năm cân đầu đạn.

Tatsumi: Năm cân? Vãi chưởng, hàm lượng sắt này có chút lớn a, chỗ các cô rốt cuộc loạn bao nhiêu?

Rebecca: Cũng tạm được, tôi cảm thấy còn tốt.

Kaneki Ken: Vậy thì thôi, vừa vặn tôi về nhà tìm Touka hẹn hò! Đắc ý.JPG

Satou Kazuma: Mẹ kiếp, có bạn gái thì ngon lắm à!

Kaneki Ken: Chính là ngon, có bản lĩnh các cậu cũng đi tìm a!

Satou Kazuma: ...

Yakumo Yukari: Không muốn phàn nàn. Ta trước đó tò mò nhìn trộm một chút, một buổi tối không chết mấy chục hơn trăm người thì không phải là một ngày bình thường. Có một số việc quả thực còn yêu quái hơn cả yêu quái ta đây... Con người quả nhiên đáng sợ.

Emilia: Đáng sợ như vậy sao?

Beatrice: Rất khó tưởng tượng rốt cuộc là tình huống như thế nào.

Altair: Xem ra A Mạch không cho chúng ta qua đó là thật sự suy nghĩ cho chúng ta, tôi khóc rồi, còn các cậu?

Emilia: A Mạch A Mạch, người tốt bụng! Hề hề hề!

Người lạ: Là ai! Là ai đang bôi đen tôi sau lưng?

Rebecca: Đoàn trưởng! Khi nào trở về?

Người lạ: Không rảnh! Trong đầu tôi bây giờ toàn là mã code, hệ thống tòa nhà của Aleister này mẹ nó có độc, chỉ có thể biên tập lại, tôi chính là nông dân gõ code, nông dân gõ code chính là tôi!

Ningguang: Tòa nhà công ty các người dự định trang trí thế nào?

Người lạ: Nhìn thấy cô xuất hiện tôi liền có ý tưởng hay rồi.

Ningguang: ??

Người lạ: Phù không! Công nghệ cao! Thang máy trong suốt xoắn ốc! Muốn tới đi làm trước tiên khuấy đều não cô đã! Subarashi!

Ningguang: ...

Rebecca: ...

Kaneki Ken: Anh đây là đi làm hay là hành hạ người?

Người lạ: Đây không phải lộ ra công ty chúng ta không giống bình thường sao?

Satou Kazuma: Cho nên anh làm cái thang máy xoắn ốc khuấy đều não người ta?

Tatsumi: Anh mẹ nó đúng là một tên tạp chủng a!

Rebecca: Không cho phép các người mắng đoàn trưởng! Đoàn trưởng vì Night City nỗ lực bao nhiêu!

Altair: Tôi... Cô... Được rồi...

Tokisaki Kurumi: ...

Sawa: Cô vẫn là không hiểu rõ A Mạch... Chờ sau này cô sẽ biết.

Ouma Shu: Rebecca, tôi nói cho cô biết, cô biết tôi bây giờ tại sao không dám về thế giới của mình không? Đó đều là lỗi của A Mạch!

Rebecca: ?

Ouma Mana: Xác thực, Tiểu Kê Kháp Kháp Tập Bá Vương!

Ouma Shu: ...

Kaneki Ken: Phụt!

Ouma Shu: Kaneki, cậu cũng đừng cười. Đừng quên cậu ở thế giới của cậu bị người ta xưng hô như thế nào?

Kaneki Ken: Không phải là thằng ngu sao? Tôi đã quen rồi! Tự hào.JPG

Rebecca: ???

Satou Kazuma: Bởi vì một trận thao tác của A Mạch, Kaneki vừa về nhà liền được người ta thân thiết xưng hô là thằng ngu. Khôi hài.JPG

Tatsumi: Cái tên nhân vật tấu hài cậu, nhìn xem Tiền Bối Madoka, lại nhìn xem cậu.

Satou Kazuma: Cảm ơn, có bị mạo phạm đến.

Akemi Homura: Cho nên Rebecca... Cô bây giờ tin tưởng A Mạch bao nhiêu, sau này cô sẽ hận hắn bấy nhiêu... Chờ đó đi, mọi người đều giống nhau.

Rebecca: Không thể nào? Đoàn trưởng người rất tốt.

Emilia: Đúng vậy a, A Mạch rất tốt.

Yakumo Yukari: Cũng chỉ có thiên địch của A Mạch và người mới mới cảm thấy như vậy, người bình thường sớm nhìn thấu rồi. Rebecca, bây giờ cô chỉ là bị bề ngoài của hắn lừa gạt, chờ sau khi Night City an định lại, cô mới biết được A Mạch là đại tạp chủng gì.

Rebecca: Thật hay giả?

Người lạ: Thật.

Rebecca: Anh nói như vậy tôi ngược lại càng không tin, đâu có ai tự nói mình như vậy.

Tiền Bối Madoka: Đây chính là sách lược của A Mạch, tuyệt đối sẽ không để cô tin tưởng, sau đó lặng lẽ làm chuyện tạp chủng, chấn kinh tất cả mọi người. Khôi hài.JPG

Người lạ: Đúng vậy đúng vậy, chính là như vậy. Khôi hài.JPG

Rebecca: ...

Kaneki Ken: Nói thật, Rebecca cô đột nhiên trở nên lễ phép như vậy tôi có chút không quen, tôi vẫn thích cảm giác phóng túng không bị trói buộc lúc cô mới vào.

Rebecca: Cút! Bà đây thích thế nào thì thế đó! Có một việc bà đây đá nát ○ của anh!

Kaneki Ken: Đúng thế! Chính là cảm giác này! Những ngày bình thường thật tốt.

Rebecca: ...

Anh là cố ý gây chuyện đi.

...

Ngay khi Lãnh Mạch rời đi, toàn viên Thiết Hoa Đoàn bày nát lười biếng, một chuyện đáng sợ lặng yên không một tiếng động xảy ra.

David bởi vì trong nhà có tiền, ở trường học bắt đầu trở nên giống như học sinh bình thường, điều này khiến những học sinh vẫn luôn coi thường cậu vô cùng bất mãn.

Tiền này tới quá đột ngột, thậm chí gây nên sự chú ý của hiệu trưởng trường học.

Nhưng mà, hiệu trưởng Tanaka cũng không có quá nhiều manh mối, cho nên cũng không có hành động dư thừa, mà là để con trai ông ta nghĩ biện pháp từ trong miệng David moi ra một chút manh mối.

Bất quá, David đối với chuyện của mẹ mình hiểu rõ rất ít, cho nên căn bản không có manh mối gì đáng giá chú ý.

Chỉ là nội tâm David tràn ngập lo lắng đối với mẹ, tai nạn xe cộ ngày đó, ngày đó mẹ bộc phát ra cỗ sức mạnh kia, cùng với loại xúc tu phi nhân kia, đều báo trước trên người mẹ mình đã xảy ra chuyện gì đó đáng sợ.

Nhưng mà, cậu cũng không tìm thấy manh mối.

Bất đắc dĩ, áp lực trong lòng cậu càng ngày càng lớn.

Để làm dịu áp lực, cậu lặng lẽ tìm được Jimmy mua trải nghiệm siêu mộng.

Cái này giống như phim sex, tuyệt đối không thể để mẹ mình phát hiện.

Lúc mua, trên mặt Jimmy tràn ngập một loại mong đợi, bởi vì trong tay hắn có siêu mộng tuyệt mật, trải nghiệm cái chết của tên điên Cyber.

Đương nhiên loại đồ vật này hắn thế nhưng là rất giữ bí mật, dù sao đồ vật đáng sợ như vậy nếu truyền đi, hắn chết như thế nào cũng không biết.

Mặc dù rất muốn tìm hiểu người phụ nữ kia rốt cuộc là cái gì, chỉ tiếc điều kiện không cho phép.

Quá đáng sợ, nhất định là sản phẩm của công ty nào đó, giống như Adam Smasher vậy.

Bất quá hắn lại phát hiện thứ gì đó không được trên người David, bởi vì sự sơ suất của David, Jimmy quét hình được ảnh chụp của David và mẹ mình.

Khi Jimmy nhìn thấy Gloria, cả người đều đứng lên.

Subarashi! Là người phụ nữ kia!

Hắn giống như nhìn thấy tác phẩm nghệ thuật gì đó cảm giác đạt đến đỉnh điểm, ánh mắt nhìn về phía David đều trở nên tham lam.

"Ha ha ha, chàng trai... Chỗ tôi có hàng tốt, cậu muốn xem không?" Jimmy lộ ra nụ cười tà ác, trong lòng tràn ngập kích động.

Nghĩ đến tên trước mắt này bị người thân mật nhất của mình xé nát thân thể, cảm giác đào đi nghĩa thể... Ha ha ha ha ha! Thật sự là nghệ thuật!

Jimmy thân thiết đề cử siêu mộng mình vẫn luôn giấu đi cho David, cũng chính là siêu mộng Gloria giết chết tên điên Cyber.

"Hả?! Đồ tốt gì?" David thấy Jimmy như vậy không khỏi tò mò.

Bây giờ có tiền rồi, không cần thông qua chợ đen mua siêu mộng nữa, cho nên David trực tiếp tới tìm Jimmy.

Mà Jimmy nghe vậy nụ cười càng thêm nở rộ, thân thiết nói: "Siêu mộng rất cảm giác, chuyện trước khi tên điên Cyber bị giết. Muốn xem không?"

"Ực!"

David nghe được là đồ vật kích thích như vậy lập tức nuốt một ngụm nước bọt, phải biết loại đồ vật phạm pháp này tuyệt đối cảm giác.

"Muốn không?"

"Muốn!"

Không nhịn được tò mò và kích thích, David lập tức hô.

"Được rồi, cho cậu."

Jimmy vui vẻ copy siêu mộng cho David một phần, trên mặt tràn ngập mong đợi.

"Bao nhiêu tiền?"

"Cậu nhìn mà đưa là được, tôi tin tưởng cậu sẽ thích."

Đối với khoản tiền này của David hắn một chút hứng thú cũng không có, hắn càng muốn biết biểu cảm của David sau đó sẽ là gì.

Ha ha ha ha ha ha ha!

Nội tâm của hắn tràn ngập cuồng hỉ, tràn ngập kích động, tràn ngập mong đợi!

Thậm chí hóa thân ác ma.

...

Sau khi mua siêu mộng, David một mình nhanh chóng về nhà.

Lúc này Gloria bởi vì Lãnh Mạch ra ngoài tạm thời mặc kệ chuyện của Thiết Hoa Đoàn, để lại một mình bà đang làm việc.

Cần cù chăm chỉ Gloria sợ mình không có giá trị lợi dụng, cho dù giai đoạn ba thí nghiệm còn chưa bắt đầu, cũng đã hành động rồi.

Chiêu mộ lính đánh thuê cho Thiết Hoa Đoàn, hơn nữa đều là một số người thanh danh tốt.

Bởi vì hiện tại thanh danh của Thiết Hoa Đoàn rất không tệ, những người xung quanh đều rất ủng hộ, nhưng trong giới lính đánh thuê thì có chút vi diệu, cũng không phải nói lính đánh thuê không vui, mà là bởi vì Thiết Hoa Đoàn dựa lưng vào công ty.

Một công ty không biết tên.

Điều này dẫn đến không ai biết công ty này rốt cuộc như thế nào, nhưng công ty tóm lại không phải thứ tốt.

Nhìn xem Arasaka, nhìn xem Militech, lại nhìn xem Kang Tao, còn có MaxTac, cùng với Đội Trauma.

Đều không phải thứ tốt.

Cho nên đối với Thiết Hoa Đoàn, đa số mọi người đều đang quan sát.

Bây giờ Gloria chiêu mộ người cho Thiết Hoa Đoàn, thì có chút khó khăn, người thông minh đều đang quan sát, chỉ có thằng ngốc mới có thể gia nhập vào lúc này.

Mình thà đến lúc đó chen vỡ đầu, cũng không nguyện ý bây giờ đi giẫm hố.

Trừ khi cùng đường mạt lộ.

Thế là Gloria mấy ngày nay bận rộn từ sáng đến tối, đều không có kết quả gì.

Bất quá bà không có từ bỏ, bởi vì bà không dám dừng lại, một khi không còn giá trị lợi dụng thì đồng nghĩa với cái gì cũng không có, Gloria làm vật thí nghiệm cũng không có khả năng toàn thân trở ra, chỉ có thể xốc lại tinh thần khiến mình có vẻ càng hữu dụng hơn.

"Cũng không biết David ngủ chưa." Gloria nhớ tới David trên mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc.

Ít nhất mình bây giờ không cần quá lo lắng cuộc sống của David, cho dù mình chết rồi, dựa vào di sản và tiền của mình David không xảy ra vấn đề, cả một đời này đều có thể sống tiếp.

Cùng lúc đó, trong nhà.

David cẩn thận từng li từng tí móc ra thiết bị siêu mộng mình giấu kỹ, khóa cửa phòng bắt đầu khởi động siêu mộng.

Vừa nghĩ tới đây là hình ảnh cuối cùng của tên điên Cyber, trong lòng liền tràn ngập kích động.

Khởi động!

Nương theo một trận bạch quang, trước mắt David trắng xóa một mảnh.

Chờ khoảnh khắc tầm mắt khôi phục, cậu cảm giác được tất cả xung quanh.

Dưới bầu trời đêm, không khí mang theo ý lạnh, trong không khí tràn ngập mùi rỉ sắt, chạy trốn, thở dốc, cùng với sợ hãi nháy mắt bao phủ trên thân thể.

Giờ khắc này không phải người khác, giống như chính David xuất hiện ở đây.

Hộc hộc hộc...

Thở dốc từng ngụm lớn nương theo adrenaline cấp tốc, cho David một loại cảm giác như lên tiên.

Ai ngờ đúng lúc này, cậu quay đầu nhìn về phía đường phố âm u sau lưng.

Trực tiếp một người phụ nữ mặc áo khoác màu đen, đeo mặt nạ phòng độc màu đen xuất hiện trong tầm mắt.

Sao lại thế này?

Tại sao cảm giác quen thuộc như vậy?

Khoảnh khắc David nhìn thấy người phụ nữ một cỗ cảm giác quen thuộc khó nói lên lời tự nhiên sinh ra, trong lòng tràn ngập quỷ dị.

Nhưng bây giờ cậu không thể nghĩ nhiều, bởi vì thân thể cậu không phải cậu.

Khoảnh khắc nhìn thấy người phụ nữ, cảm giác sợ hãi lần nữa tăng lên, David cảm giác được mình liều mạng chạy về phía trước.

Đây thật sự là siêu mộng của bệnh loạn thần Cyber sao?

Tại sao lại cảm giác được sợ hãi?

Tên điên Cyber không phải đều là đại khai sát giới sao?

Tại sao phải chạy? Xông lên làm a!

David có chút quỷ dị, căn bản không biết chuyện gì xảy ra, chỉ có thể mặc cho thân thể hành động.

Sau đó cậu chạy vào trong ngõ nhỏ, đang lúc tuyệt đối chạy thoát, trên đỉnh đầu vang lên tiếng xé gió.

Vút —— ầm!

Nương theo tiếng gào thét còn có va chạm kịch liệt, sau đó là mảnh vỡ đập vào mặt nện trên người.

"Tìm thấy mục tiêu, bắt đầu hành động." Người phụ nữ phát ra âm thanh, đồng thời xông về phía David.

Hả?

Giọng nói này?

David nghe được giọng nói của Gloria nháy mắt choáng váng, cậu sẽ không nghe lầm.

Là mẹ mình!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!