Rất nhiều Trúc Cơ nhao nhao đứng lên, tu sĩ Luyện Khí càng không biết nên đứng nơi nào.
- Trương đạo hữu, xem ra ta phải ra ngoài nghênh đón đồng đạo.
Phương Tịch đứng dậy, hóa thành một đạo lưu quang màu xanh, chỉ nháy mắt đã đến bên ngoài Trường Thanh Các.
Lúc này, đạo độn quang kia cũng vừa vặn đi đến trước Trường Thanh Các, tua cờ màu xanh chậm rãi thu liễm, hóa thành một lão giả ngũ quan bình thường mặc thanh bào, hồng quang đầy mặt, thanh âm vang dội:
- Thanh Mộc Tông Lục Thanh, chúc mừng đạo hữu! Chúc mừng Phương đạo hữu Kim Đan đại thành, ngày sau tiên đồ vĩnh thuận!
- Thì ra là Lục đạo hữu, đạo hữu từ xa vạn dặm đến, thật vinh hạnh!
Phương Tịch vội vàng hoàn lễ, mời Lục Thanh vào Trường Thanh Các.
Vị này là tu sĩ Kết Đan trung kỳ, một thân pháp lực quả nhiên không thể coi thường.
Chỉ là nghe đồn trước đó trọng thương, lúc này nhìn khí sắc dường như cũng không tệ lắm?
Hắn nghĩ nghĩ, âm thầm vận chuyển một môn bí thuật trong Khô Vinh Quyết xa xa cảm ứng.
Chỉ một thoáng, sâu trong con ngươi Phương Tịch có xanh vàng nhị sắc hiện lên, cảm giác giữa thiên địa bao phủ một tầng sương mù mông lung màu xám.
Mà trên người tu sĩ bốn phía, màu xanh sinh cơ lan tràn.
Ở trong đó, Trương Trúc Thịnh là mạnh nhất...
Chỉ có thể nói mặc dù người ta tiêu hao chút thọ nguyên, còn có hai trăm năm... Nhưng so với Trúc Cơ bình thường thì sinh cơ vẫn còn thịnh vượng lắm!
Nhưng Lục Thanh...
- Sinh cơ yếu ớt như ngọn lửa, thoáng qua tức thì... Người này thọ nguyên đại khái không còn lại mấy năm, trạng thái như vậy còn dám đi ra?
Không đúng, chính vì trạng thái như vậy mới nhất định phải gióng trống khua chiêng, hiện thân trước chúng nhân?
Trong lòng Phương Tịch âm thầm thở dài, trên mặt không chút thay đổi, mang theo dáng tươi cười giới thiệu với Lục Thanh.
- Thanh lão tổ, ngươi cũng tới?
Trương Trúc Thịnh nhìn thấy Lục Thanh nhập tọa, biểu lộ vô cùng kinh ngạc.
- Hừ... Lão phu nghe nói Việt quốc có thanh niên tài tuấn, đương nhiên chờ không nổi muốn tới chúc mừng... Mặc dù người trong tông tới chậm một chút, nhưng tu sĩ Kết Đan chúng ta độn tốc vượt qua người bình thường muôn sông nghìn núi…
Lục Thanh hừ lạnh, cho dù cùng Huyền Thiên Tông ký kết minh ước cũng có chút âm dương quái khí.
Mà nội tâm Trương Trúc Thịnh thì kinh nghi bất định.
Nghĩ đến vừa rồi Phương Tịch liên tiếp nhìn ra ngoài lầu các, hẳn là đã sớm ăn ý với Thanh Mộc Tông rồi?
Kể từ đó, chẳng phải là đại sự không ổn?
Bây giờ tam quốc tranh bá, tân tấn Kết Đan này có khả năng rất lớn sẽ quyết định hướng đi tương lai của tu tiên giới ba nước, không thể không thận trọng!
- Lục lão tổ... Xin mời, Tiểu Thanh Long Thang này chính là đặc sản của bổn đảo, tư vị rất ngon.
Phương Tịch cười chào hỏi, chỉ thấy Lục Thanh tùy ý từ trong tay áo trái sờ sờ, phải sờ sờ, cuối cùng nói:
- Lão phu đi gấp, hạ lễ lại chưa từng...
- Vốn chỉ là tiểu yến, không cần…
Phương Tịch tươi cười, đang muốn khách khí vài câu, lại nghe Lục Thanh cười ha ha, ném qua một viên ngọc giản:
- Lão phu đương nhiên đã sớm chuẩn bị xong.
Nghe đồn đa số Kết Đan lão tổ tính cách cổ quái, sống càng lâu càng như vậy, quả nhiên không phải giả...
Phương Tịch oán thầm một câu, cầm ngọc giản lên, thần thức dò vào trong đó, sắc mặt không khỏi hơi đổi.
- Phương đạo hữu, hạ lễ của lão phu như thế nào?
Lục Thanh cười ha ha, cầm bầu rượu lên, cũng không cần chén rượu, rót vào trong miệng.
- Hạ lễ của đạo hữu quá quý giá …
Phương Tịch thở dài, ngón tay gõ gõ trên ngọc giản:
- Quý giá như thế...Tại hạ cần ước lượng một phen. Đến... Thử loại linh tửu này, năm đó ta tự tay chôn Đào Hoa Nhưỡng xuống, bây giờ đã gần trăm năm.
- Ồ? Linh nhưỡng trăm năm?
Ánh mắt Lục Thanh sáng lên, dường như căn bản không thèm để ý tới phản ứng của Phương Tịch:
- Vậy cần phải nhấm nháp một phen rồi…
Một trận yến hội, ăn đến Trương lão tổ bụng đầy tâm sự.
Cũng may hắn chú ý tới, vị Mộc chân nhân này dường như cũng không cố ý chờ đợi Thanh Mộc Tông Lục Thanh, mà còn có người.
Đợi đến cuối yến hội, người tiếp khách phía ngoài mới tiến đến, sau lưng còn dẫn theo một nữ tu trẻ tuổi.
- Phong Diệp Đảo, sứ giả Nguyễn gia Nguyễn Tú Tú đến chúc, cung chúc lão tổ Kết Đan!
Nữ tu này có khuôn mặt như vẽ, mấu chốt là khí chất thượng giai, khiến cho rất nhiều nữ tu ở đây tự ti mặc cảm.
Phải biết tu tiên giả hơi sửa chữa dung nhan đều là việc nhỏ, bởi vậy nữ tu thường thường đều vô cùng đẹp.
Lúc này càng thêm đột xuất, khí chất thập toàn.
Khí chất của nàng như hoa lan trong cốc vắng, ngược lại có chút tương tự Nguyễn Tinh Linh.
- Tú Tú...
Phương Tịch thở dài một tiếng, hỏi:
- Đảo chủ nhà ngươi đâu?
- Khởi bẩm lão tổ, mấy năm trước Nguyễn đảo chủ đã xuất ngoại dạo chơi, tìm kiếm cơ duyên Kết Đan…
Nguyễn Tú Tú không kiêu ngạo không tự ti trả lời:
- Trước khi chuẩn bị đi, đảo chủ phân phó nàng thấy lão tổ nhất định có thể Kim Đan đại thành, bởi vậy đã sớm chuẩn bị hạ lễ, lệnh cho ta đưa đến đây!