Phương Tịch sai người mang tới, tự tay mở hộp quà.
Trong hộp là một vò linh tửu lâu năm.
Hắn mở giấy dán, đã ngửi thấy mùi rượu nồng đậm, lại mang theo một cảm giác quen thuộc.
- Là Thanh Trúc Tửu!
Phương Tịch rót cho mình một ly, nhìn trong hộp quà còn có một ngọc giản.
Thần thức tiến vào trong thì thấy được một tửu phương.
Tửu phương Thanh Trúc Tửu chính là năm đó Phương Tịch ở trong phường thị, nghèo khó đến ngay cả một phối phương cất rượu cũng không mua nổi, cuối cùng suy nghĩ ra được.
Không chỉ không có công hiệu gì, uống còn có chút chát, không biết vì sao Nguyễn Tinh Linh rất thích uống, về sau còn đòi tửu phương.
Lúc này trong ngọc giản lại là một tửu phương cấp hai tên Thanh Trúc Tửu!
Phương Tịch liếc mắt nhìn ra được tửu phương này nhiều lần cải tiến tửu phương của mình mà thành, cũng không biết tốn hao bao nhiêu tâm huyết.
Tửu phương cuối cùng còn có một câu mạc thất mạc vong, vật niệm vật thương, mạc thất mạc vong, vật niệm vật thương?
Phương Tịch cười khổ một tiếng, bưng chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch, lẩm bẩm:
- Rượu này vẫn đắng chát như vậy.
Đêm đã khuya.
Kết Đan khánh điển sớm đã kết thúc, tân khách trở lại phòng mình.
So với ban ngày ồn ào náo động, bây giờ trong Trường Thanh Các bỗng nhiên thêm ra mấy phần đìu hiu.
Phương Tịch đuổi tất cả thị nữ, một thân một mình cầm bầu rượu ở trên đỉnh các ngắm trăng.
Trong bình chính là Thanh Trúc Tửu cấp hai, mặc dù mùi rượu nồng đậm, linh khí cũng không tệ, nhưng một cỗ đắng chát làm thế nào cũng không thể tiêu tán.
Nhưng đợi đến khi Phương Tịch lại nhấp một ngụm, tinh tế phẩm vị, lại cảm giác sau đắng chát, không hiểu sao lại có cảm giác ngọt.
- Khổ tận cam lai?
- Khó trách Tinh Linh thích uống rượu này...
Phương Tịch lại uống một chén nhìn qua ánh trăng suy nghĩ xuất thần.
Nguyễn Tinh Linh ra ngoài dạo chơi, tìm kiếm cơ duyên Kết Đan tất nhiên không ở tam quốc, sẽ đi về phía Nguyên quốc.
Trong đó một đường gian nan hiểm trở đương nhiên không cần phải nói, mặc dù an toàn đến địa vược phồn hoa nhất tu tiên giới Nam Hoang, cơ duyên Kết Đan cũng không dễ lấy như vậy.
Huống chi thọ nguyên của nàng...
Trước đó ta đã cho một bình Huyền Thủy Dịch, nói không chừng trùng kích qua một lần Kết Đan, nhưng thất bại rồi?
- Thậm chí, khả năng đã...
Nhưng trong tu tiên giới, chuyện gì cũng có thể phát sinh... Tiểu tử nhảy núi cũng thu hoạch được kỳ duyên, ngộ nhập động phủ cổ tu, một đường tu luyện đột phá đến Nguyên Anh lão quái cũng không phải không có... Cho dù tỷ lệ rất nhỏ, nhưng làm không tốt nàng sẽ đụng trúng cơ duyên, hoặc được cao nhân ẩn thế thu đồ đệ, thuận lợi Kết Đan?
Phương Tịch yên lặng tự an ủi mình.
Hắn đứng dậy đi xuống, hóa thành một đạo thanh quang.
Thân hình tới rừng hoa đào ngày đó cùng Nguyễn Tinh Linh dạo bước.
Chỉ thấy hoa đào sớm đã nở rộ hầu như không còn, bây giờ chỉ còn lại cành gãy lá úa.
Đôi mắt thanh minh, cuối cùng uống cạn một chén Thanh Trúc Tửu:
- Cầu cho ngươi mạnh khỏe... Ta vẫn muốn tiếp tục tu tiên!
Đối với Phương Tịch mà nói, bây giờ tất cả chỉ là phong cảnh trên con đường tu luyện.
Có thể ngừng chân thưởng thức, nhưng sẽ không vĩnh viễn dừng lại.
Dù sao, ý nghĩa của tu luyện là có thể vãn hồi tất cả những điều tốt đẹp.
Mặc dù trên đường tiến lên có chút tiếc nuối, nhưng Phương Tịch tin tưởng ở thời điểm trở thành Tiên Nhân, có thể tuỳ tiện vãn hồi, phục sinh người không muốn bỏ qua từ trong thời không.
Nếu Tiên Nhân không làm được hoặc cái giá quá lớn, vậy thì trên Tiên Nhân!
Chỉ cần không ngừng đột phá cảnh giới, luôn có biện pháp!
Bởi vậy, hắn mới quyết chí thề không đổi đeo đuổi tăng lên cảnh giới!
Vừa nghĩ đến đây, Phương Tịch cười ha ha một tiếng, Ất Mộc Thần Quang nở rộ. Thần quang vốn dĩ sắc bén không gì sánh được, bây giờ lại giống như nước mưa từng tia từng sợi chui vào gốc đào.
Rầm rầm!
Rừng đào chập chờn, cây khô nở rộ mầm non, từng mảnh hoa đào nở rộ, đẹp không sao tả xiết.
Phương Tịch tiện tay hái được một quả đào tươi cắn một cái, chỉ cảm thấy thoải mái giòn ngọt, không khỏi cảm tán:
- Đào ngọt... Dùng để giải rượu cũng tốt!
Hắn bỗng nhiên giật mình, nhìn về phía nào đó:
- Nếu Lục đạo hữu đã tới, không ngại hiện thân gặp nhau!
Cách đó không xa, thanh quang lóe lên, là Lục Thanh đi tới, cười ha ha một tiếng:
- Lão phu ban đêm trong lúc rảnh rỗi đi dạo... Nhìn thấy đạo hữu thi triển pháp thuật, linh lực Kim Đan đơn giản kinh động như gặp thiên nhân.
Lục Thanh mặc áo xanh, chắp tay quan sát rừng đào nở rộ, lại tấm tắc kỳ lạ:
- Đạo hữu vậy mà có thể làm cây khô hồi xuân, tu công pháp thuộc tính Mộc không chỉ phẩm chất cực cao, đồng thời công lực cũng tinh thuần tới cực điểm!
- Có chuyện xin mời nói thẳng.
Phương Tịch thở dài một tiếng, lại khôi phục bình tĩnh đạm bạc như ngày xưa.
- Vậy điều kiện mà lão phu nhắc đến trên ngọc giản hôm nay, đạo hữu cảm thấy thế nào?