Lục Thanh cũng không nói nhảm, nói thẳng:
- Với công pháp thuộc tính Mộc của đạo hữu, nên nhập Thanh Mộc Tông ta... Ha ha, Bạch Trạch Tiên Thành chỉ là cái hố, cho dù Trương tiểu tử là Thái Thượng trưởng lão cũng không thể phóng khoáng... Lão phu thì khác, chỉ cần đạo hữu nguyện ý gia nhập Thanh Mộc Tông, lão phu nguyện ý thay sư thu đồ đệ, từ đây xưng hô như sư huynh đệ. Đạo hữu ở lại trong Thanh Mộc Tông cũng là dưới một người, trên vạn người, không thiếu linh mạch tu luyện, còn có số lớn thủ hạ có thể điều động, chẳng phải sung sướng?
- Mà thọ nguyên của lão phu không còn nhiều, đợi đến khi lão phu thọ tận tọa hóa, đạo hữu chính là Thái Thượng trưởng lão duy nhất của Thanh Mộc Tông!
Thần thái của Lục Thanh vô cùng thành khẩn.
Kết hợp với quan trắc thọ nguyên của người này trước đó, Phương Tịch có thể xác định đối phương không nói dối.
- Điều kiện thật sự làm cho người ta vô cùng động tâm.
Phương Tịch mỉm cười:
- Chỉ là... Đạo hữu hậu lễ như vậy, cũng tất có sở cầu...
Lục Thanh hơi nhướng mày:
- Chỉ cần đạo hữu phát đại đạo thệ ngôn, vĩnh viễn bảo vệ đạo thống của Thanh Mộc Tông ta mà thôi, trừ đó ra không còn yêu cầu gì!
Hắn thấy, điều kiện này quả thực vô cùng hậu đãi, bất luận một vị tán tu Kết Đan nào cũng phải động tâm.
Vì sao người này không có bao nhiêu dáng vẻ động tâm?
Trở thành Thái Thượng trưởng lão của một tông đương nhiên rất thoải mái... Nhưng khóa mình lại cùng với Thanh Mộc Tông thì không cần thiết.
Ta chỉ muốn siêu thoát, không muốn bị mấy việc vặt vãnh của tông môn liên lụy.
Huống chi... Bây giờ ta nhìn như phong quang vô hạn, kỳ thật cũng có nguy cơ tiềm ẩn...
Tình báo của Trương Trúc Thịnh không thích hợp, vạn nhất Hỗn Nguyên Tông cùng đại địch ngưng chiến, Nguyên Anh lão quái có thể rút tay ra thì sao? Vạn nhất Di Lăng Cốc còn có quan hệ khác, mấy vị Kim Đan tới báo thù thì sao?
Chí ít ta cùng Di Lăng Cốc tuyệt đối là không chết không thôi.
Nếu ta trường kỳ bị trói định một chỗ, đây chẳng phải là bia ngắm cho địch nhân sao?
Trước đó mấy năm là tin tức truyền lại, thời điểm tốt nhất để đi đi lại lại... Nhưng kéo càng lâu biến số càng lớn...
Sau khi Kết Đan, thiên hạ có nơi nào không thể đi?
Linh mạch cấp ba cũng không nhất định ở tu tiên giới ba nước mới có...
Dù là muốn ở trong tam quốc, ta cũng phải ngụy trang thân phận, tạo thành giả tượng đi xa, để địch nhân không tìm thấy mới an toàn nhất...
Đồng thời, còn có thế giới thứ ba đáng để chờ mong... Làm gì quyết định sớm như vậy.
Cuối cùng người này lại không có ánh mắt, hết lần này tới lần khác chọn lúc ta tâm tình không tốt nói những chuyện này…
Suy nghĩ quay đi quay lại trăm ngàn lần, Phương Tịch chậm rãi lắc đầu, lời nói khiến cho Lục Thanh thất vọng:
- Quả thực xin lỗi... Bản nhân bây giờ không có dự định gia nhập tông môn.
- Cái gì?
Lục Thanh giật nảy cả mình:
- Đạo hữu có lo lắng gì có thể nói thẳng, Thanh Mộc Tông ta rất thành ý... Đồng thời bản tông nổi tiếng am hiểu pháp thuật Mộc hệ, trong đó có không ít bí thuật, bảo vật... Đều hữu dụng với tu sĩ Kết Đan chúng ta…
- Đạo hữu đừng vội... Là ta tu thành Kim Đan còn chưa ra ngoài du lịch một phen.
Trong mắt Phương Tịch lộ vẻ mơ ước:
- Ta muốn đi Nguyên quốc, thậm chí đi quốc gia càng xa để nhìn xem, tìm kiếm đột phá cảnh giới, thậm chí cơ duyên ngưng kết Nguyên Anh...
- Thì ra là thế...
Lục Thanh hơi có chút hồn bay phách lạc, nhưng trong khoảnh khắc khôi phục lại:
- Lúc còn trẻ ta và Khương lão quỷ đều từng đi qua Nguyên quốc du lịch, chỉ tiếc đối với tu sĩ cấp cao chúng ta mà nói, cơ duyên càng thêm khó tìm...
Hắn cũng không khuyên Phương Tịch bỏ đi suy nghĩ, dù sao đối với bọn hắn mà nói, ý niệm này vô cùng kiên định. Một khi quyết định không thể sửa đổi.
Tương phản, Lục Thanh còn tích cực giới thiệu phong thổ Nguyên quốc, lại cho một phần địa đồ.
Thấy không lôi kéo được, vậy lùi lại mà cầu việc khác, kết một thiện duyên.
Phương Tịch nhận lấy địa đồ, đưa tiễn Lục Thanh, cảm giác những Kết Đan lão tổ này đều là nhân kiệt.
Chí ít, công phu dưỡng khí, hỉ nộ không lộ đều đến cực hạn.
Hôm sau.
Đưa tiễn Lục Thanh, Phương Tịch lại tiếp kiến một đám người của Huyền Thiên Tông, trực tiếp cự tuyệt lời đề nghị của Trương Trúc Thịnh.
Hắn ngay cả Thanh Mộc Tông cũng không muốn, Bạch Trạch Tiên Thành đối với hắn càng bình thường.
Thậm chí, chỉ cần không chê công pháp tiến độ chậm chạp, kỳ thật trên linh mạch cấp hai thượng phẩm, hắn cũng có thể tu luyện.
Chỉ là tốc độ tu vi tiến bộ sẽ chậm đến mức khó tin.
Nhưng Phương Tịch mệnh dài!
Dù tốn hao hai ba trăm năm, tu luyện Kết Đan sơ kỳ tới đỉnh phong, đối với hắn mà nói cũng không phải không thể tiếp nhận...
Ngoài Long Ngư Đảo.
Lâu thuyền của Huyền Thiên Tông lần nữa xuất phát.
Huyền Huyền Tử cùng các tu sĩ Trúc Cơ nhìn thấy lão tổ cõi lòng đầy tâm sự, đều đứng nghiêm ở một bên, không dám quấy nhiễu.