- Các ngươi đi trước, không cần phải để ý đến ta.
Đột nhiên Trương Trúc Thịnh mở miệng, hóa thành một đạo lưu quang biến mất ở chân trời.
Huyền Huyền Tử khẽ giật mình, chợt khẽ khom người:
- Vâng!
Ngũ sắc lâu thuyền đi xa, Trương Trúc Thịnh lại sừng sững ở trên đám mây, nói với bóng xanh bên cạnh mình:
- Thanh lão tổ... Ngươi thấy người kia như thế nào?
- Hắc hắc... Xem ra ngươi cũng thất bại.
Lục Thanh hiện thân, nhìn có chút hả hê nói.
- Bạch Trạch Tiên Thành chỉ là dương mưu, chỉ cần suy nghĩ của hắn kiên định, không bị dụ hoặc... Đương nhiên có thể thoát...
Trương Trúc Thịnh nhìn Lục Thanh, có chút hiếu kỳ:
- Ngược lại ta hết sức tò mò, Thanh lão tổ cho người kia điều kiện cỡ nào?
- Việc này không nói cũng được.
Lục Thanh sầm mặt lại:
- Người kia không quan tâm linh mạch cấp ba, xem ra tâm ý đã định chuẩn bị đi du lịch Nguyên quốc…
- Nếu ta ngưng kết không phải Giả Đan, con đường vô vọng, có lẽ cũng sẽ đi Nguyên quốc tìm kiếm cơ duyên...
Trương Trúc Thịnh thở dài.
Hai vị Kết Đan lão tổ lại yên lặng đối mặt thật lâu, Lục Thanh thở dài:
- Đáng tiếc... Nhan lão quỷ kia không đến, nếu không kết hợp ba chúng ta cùng lực lượng trận pháp, chưa hẳn không có khả năng vĩnh viễn lưu hắn lại nơi này.
- Đạo hữu dám động thủ thật?
Trương Trúc Thịnh cười hắc hắc:
- Người kia khác với Du Côn, mặc dù đã rời khỏi tông môn, nhưng dù sao cũng là Kim Đan của Hỗn Nguyên Tông! Trong tông chắc chắn có năm ba hảo hữu...
- Hắc hắc, vì đạo thống Thanh Mộc Tông, chết có gì đáng sợ?
Lục Thanh giống như vô tình nói:
- Không phải chúng ta đã sớm xác nhận, Hỗn Nguyên Tông lâm vào đại chiến cùng một tông môn Nguyên Anh khác, khó mà nhúng tay vào thế cục của tam quốc sao?
- Ngay cả như vậy... Đợi đến khi chiến đấu, thì thực khó mà nói.
Trương Trúc Thịnh thở dài:
- Bây giờ ta thật hâm mộ người kia, có thể nói đi thì đi, tiêu tiêu sái sái, không cần lâm vào trong vũng bùn, còn phải suy nghĩ chuyện của Di Lăng Cốc...
- Hắc hắc, nếu tán tu tốt như vậy, những Nguyên Anh lão quái kia cần gì phải thành lập tông môn?
Lục Thanh đối với điều này đương nhiên là khịt mũi coi thường:
- Về phần Di Lăng Cốc... Lần này mất đi Cửu Long Châu, không có bảo vật này trấn áp khí số, lão phu cũng không tin bọn hắn có nhiều vận khí tốt như vậy. Có thể xuất hiện Kết Đan lão tổ, chỉ sợ thịnh cực mà suy ở ngay hai đời này!
- Ngoại đan ấy à...
Trương Trúc Thịnh cũng thở dài, có chút cảm khái.
Nhưng hắn không biết sở dĩ Lục Thanh lôi kéo Phương Tịch, chủ yếu là vì viên ngoại đan này!
Dù sao đợi đến khi đối phương chết già, Cửu Long Châu chẳng phải sẽ lưu truyền trong Thanh Mộc Tông sao?
Cho dù giao cho môn nhân, đệ tử, thân tộc... Đó cũng là lực lượng của Thanh Mộc Tông!
Đây chính là tính bao dung của tông môn, càng có sức sống hơn gia tộc!
Trương Trúc Thịnh không rõ điểm ấy, còn lấy Bạch Trạch Tiên Thành ra để lừa gạt người, khó trách bị Lục Thanh cho là không phóng khoáng!
Trong rừng hoa đào.
Phần lớn tân khách đều đã rời khỏi, Long Ngư Đảo so với náo nhiệt trước đó, lúc này lộ ra vẻ hơi đìu hiu.
- Đều đi rồi... Đi cũng tốt.
Phương Tịch nửa tựa ở một gốc cây hoa đào, trong tay cầm một viên ngọc giản.
Đây là công pháp tiếp theo của Khô Vinh Quyết mà lúc trước Lão Quỷ cho hắn, trong đó còn có nội dung của Trường Sinh Thuật.
Mặc dù đại thể nhất trí với sở học của bản thân, nhưng một chút chi tiết và miêu tả quan ải vẫn làm cho Phương Tịch thu hoạch được không ít.
- Công pháp của đại tông quả nhiên đều có hố, hoặc là nói bí quyết truyền miệng không rơi văn tự... Trong công pháp Khô Vinh Quyết trước đó ta đoạt được, không nhắc tới nửa chữ Ất Mộc Pháp Thân... Nếu tu sĩ khác không biết nội tình trong đó, lại tu luyện tới Kết Đan hậu kỳ, vậy thì bị sập bẫy chắc…
- Chỉ tiếc... Mặc dù Thanh Đế Sơn ở thượng cổ, dường như tu luyện thành Vạn Cổ Trường Thanh Thể cũng phượng mao lân giác. Thậm chí không có phê bình chú giải của Trường Sinh Thuật, cao nhất cũng chỉ đến Ất Mộc Pháp Thân!
- Nhưng ngay cả như vậy, một chút suy đoán liên quan tới Trường Sinh Đạo Thể cũng đủ để ta thu hoạch không ít.
Phương Tịch yên lặng thở dài một tiếng.
Thành tựu Ất Mộc Pháp Thân nhiều năm như vậy, theo đạo lý mà nói, cho dù Vạn Cổ Trường Thanh Thể gian nan thế nào cũng nên có chút phản hồi mới đúng.
Nhưng đến nay hắn cũng không có chút cảm giác!
- Đạo thể nhất định thành tiên, hoàn toàn không thể tuỳ tiện mưu lợi mà thành...
- Dựa theo phỏng đoán, trong đó không phải linh căn phẩm cấp không đủ, chính là linh mạch không đủ...
- Vạn Cổ Trường Thanh... Chung quy là trăng trong nước, hoa trong kính, mộng nên tỉnh.
Tay Phương Tịch nhất chỉ, một đạo lưu quang màu xanh bay ra, chính là Thanh Hòa Kiếm!
Hắn ôm Thanh Hòa Kiếm, từng bước một đi vào trong cấm địa của Yêu Ma Thụ.
- Kết Đan kiếm thứ nhất, trước chém người một nhà!
- Không đúng, là chém chính ta trước.