Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 632: CHƯƠNG 630: CHUYỆN XƯA CỦA VÕ THẦN

Lúc này, thần thức cường đại liếc nhìn hư không, nhưng lại kinh nghi một tiếng, vỗ Túi Linh Thú.

Thanh Giác Ngư Long run rẩy nhô đầu ra, chui vào trong hồ nước, một lát sau ngậm một viên Tinh Thể màu xanh lá bay ra.

- Có lẽ... Đây chính là Hồn tinh?

Trên mặt Phương Tịch hiện lên vẻ vui mừng:

- Ai nói không thể ép Quỷ Tu được? Thu hoạch này cũng không tệ lắm đâu.

Hắn giẫm lên Thanh Giác Ngư Long, một tay tóm lấy Sinh Tử Ấn, tay kia giữ Thanh Hòa Kiếm, Ất Mộc Thần Quang bao phủ quanh người lại giết một vị Quỷ Tu Kết Đan khác trong quỷ vụ.

Không bao lâu, nương theo một đạo thần lôi thô to rơi xuống, có lôi điện màu xanh cùng với Chân Hỏa đỏ hồng không ngừng thoát khỏi quỷ vụ. Cuối cùng hoàn toàn luyện hóa mảnh quỷ vụ này, hiện ra Phương Tịch cùng Du Côn ở trong đó.

Chỉ là lúc này sắc mặt Phương Tịch hơi đen lại:

- Quỷ Tu nghèo nàn...

Rất rõ ràng, Quỷ Tu Kết Đan sơ kỳ này sau khi ngã xuống cũng không có hồn tinh gì lưu lại.

Không chỉ như vậy, quỷ trảo của nó dường như cũng được luyện thành từ huyền công, không phải là pháp bảo gì…

Đến khi Quỷ Tu chết đi thì trực tiếp hồn bay phách tán…

- Đáng tiếc... Quỷ Tu này chẳng có gì để bàn giao cả.

Sắc mặt Phương Tịch âm trầm, vừa nhìn về phía Phỉ Thúy Đảo.

Trong hòn đảo, trong U Minh Địa Mạch mặc dù còn có Quỷ Tu… Nhưng bản thân có thể tóm được hết không?

Vừa nghĩ đến đây, hắn thậm chí còn sinh ra một chút xúc động tiến vào U Minh Địa Mạch giết sạch Quỷ Tu, sau đó nhìn xem nơi đó ẩn giấu bí mật gì.

Tiện thể, còn có thể tịnh hóa quỷ vụ Phỉ Thúy Đảo trở thành bí mật của mình.

- Chờ một chút...

Phương Tịch dừng ở bên ngoài Phỉ Thúy Đảo, giẫm mạnh Đại Thanh dưới chân.

Thanh Giác Ngư Long hiểu ý, lập tức bay lên cao để Phương Tịch có thể quan sát toàn cảnh Phỉ Thúy Đảo.

Đảo này sắc như phỉ thúy, hình như hồ lô, hai đầu rộng ở giữa hẹp, trên hòn đảo quanh năm suốt tháng đều có quỷ vị thê lãnh bao phủ.

Hắn nghĩ nghĩ, vận khởi bí thuật Tử Khí Thiên Nhãn.

Mặc dù bí thuật này hắn chỉ mới nhập môn không lâu, nhưng nhìn thấu quỷ vụ cũng không có vấn đề gì lớn.

Nương theo quang mang màu tín trong mắt Phương Tịch chớp động, tầm mắt của hắn xuyên thấu quỷ vụ thấy được hình dáng kiến trúc của Cửu Diệp Phái còn có Linh Dược Viên.

Ánh mắt Phương Tịch không ngừng xâm nhập vào khu vực trung tâm.

- A?

Sau một khắc, trên mặt hắn hiện lên vẻ nghi hoặc.

Có hai tia sáng màu vàng đột nhiên quét tới khu vực trung tâm khiến cho Phương Tịch biến sắc, Ất Mộc Thần Quang bảo vệ toàn thân.

Dù như vậy, hắn vẫn kêu lên một tiếng đau đớn lau lau khóe mắt, phát hiện có một vết máu, thế mà chịu chút thiệt nhỏ.

Nhưng Ất Mộc Pháp Thân sinh cơ cực kỳ cường đại, vận chuyển công pháp là có thể khôi phục chút vết thương nhỏ ấy như ban đầu.

Phương Tịch không lên tiếng, khống chế Thanh Giác Ngư Long, xoay người rời đi.

- Thần thức vượt qua ta… Ở chỗ sâu của U Minh Địa Mạch... Lại còn có Quỷ Tu Kết Đan hậu kỳ?

- Trong hoàn cảnh hung uy của quỷ vật này lợi hại như vậy, cho dù là tu sĩ Kết Đan viên mãn cũng khó có thể giành được phần thắng…

- Được rồi bỏ đi…

- Phỉ Thúy Đảo gì đó, bản tọa không thèm...

...

Một hoang đảo không có linh khí.

Kiếm quang của Phương Tịch tung hoành, dưới đất mở ra một động phủ thô ráp lại bố trí một tòa mê trận nho nhỏ.

Một tầng mê vụ hiển hiện, che giấu vết tích cuối cùng của động phủ.

- Canh cổng cho tốt đấy...

Phương Tịch vỗ túi trữ vật, Thanh Giác Ngư Long ở ngoài phòng bế quan:

- Nếu có người xông vào, giết chết bất luận tội!

Đại Thanh cuộn tròn gật gật đầu.

Phương Tịch nhìn nó, đầu như Giao Long, phần bụng là vây cá không khỏi phân phó một câu:

- Ngươi tấn thăng cấp hai trung phẩm, cũng rất lâu rồi nhỉ?

Đại Thanh nghe vậy, lập tức giật mình trừng lớn mắt cá chết vội vàng lắc đầu.

- Ta mặc kệ... Nếu như bản tọa tấn thăng đến Kết Đan trung kỳ mà ngươi ngay cả Yêu thú cấp hai thượng phẩm cũng chưa đạt tới, vậy thì trở thành lát cá sống đi!

Sau khi tạo cho linh sủng một chút áp lực, lúc này Phương Tịch mới thản nhiên đóng cửa lớn động phủ.

Một tầng cấm chế năm màu hiển hiện trong nháy mắt rồi biến mất.

Phương Tịch tâm niệm vừa động, câu thông Chư Thiên Bảo Giám.

Nháy mắt tiếp theo đã đổi nhân gian!

Đại Lương.

- Uy năng của chí bảo này thật sự không thể tưởng tượng nổi...

Hắn thì thào một tiếng nhìn chung quanh.

Chỉ thấy lọt vào trong tầm mắt là một động phủ dã ngoại, trong đó có một cục thịt lớn màu trắng chiếm cứ hơn phân nửa không gian.

- Thái Tuế... Giữ nhà tốt đấy.

Động phủ này là ngoại dã mà Phương Tịch tùy ý mở ở Đại Lương thế giới, chủ yếu là một điểm dừng chân vượt qua thời không.

Trước đó Thái Tuế bị truyền tống khỏi Long Ngư Đảo cũng được an bài thỏa đáng ở đây.

- Ăn cơm thật ngon, dưỡng nhục thật tốt... Lần tiếp theo ngươi sẽ phải vất vả đấy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!