Đối với Thái Tuế, vẻ mặt Phương Tịch ôn hòa hơn Thanh Giác Ngư Long nhiều, cười dặn dò linh sủng của mình.
Đúng vậy...
Thái Tuế thật ra cũng là linh thú của Phương Tịch.
Đồng thời, ở trong Đại Lương thế giới là linh sủng duy nhất ký kết khế ước chủ phó, còn có thể sống đến bây giờ...
- Lần trước đưa Thái Tuế tới, sau đó thì trở về ngay...
- Lần này cuối cùng cũng có thời gian nhìn kỹ Đại Lương thế giới này... Cũng không biết Võ Thần Môn của ta còn nữa hay không?
Tính toán thời gian, từ lần trước đến đây đã gần một trăm năm rồi... Mặc dù Phương Tịch có phân phó cùng an bài một đám Thú Huyết Đan ở lại Võ Thần Môn, nhưng cũng đã sớm kiệt quệ.
Hiện tại còn tồn tại hay không thì khó mà nói.
Ngoài ra, quan trọng nhất chính là Yêu Ma Thụ!
Tin tức Phương Tịch đoạt được từ lão Quỷ cộng thêm phán đoán của mình, đoán chừng gốc Yêu Ma Thụ là Vạn Cổ Trường Thanh Thể không thể trồng được.
Muốn thu hoạch được loại Đạo Thể này cần linh mạch cao hơn cùng Yêu Ma Thụ cường đại hơn!
Linh mạch thì dễ nói, nhưng Yêu Ma Thụ cũng chỉ là một lựa chọn!
- Thủy Tổ Yêu Ma Thụ... Thật sự hỏng bét rồi.
- Ma của Đại Lương thế giới một khi tấn thăng đến Diệt Thế đều mất tích một cách vô lý...
Mấy chục năm không thấy không thấy, Yêu Ma Thụ gần như đã trưởng thành đến cấp ba.
Đến bây giờ... Chỉ sợ đã đủ đến cấp độ Diệt Thế?
Phương Tịch thở sâu đi ra khỏi động phủ, khống chế Ất Mộc Thần Quang hóa thành một đạo cầu vồng màu xanh phá không mà đi.
Chỉ là lóe lên vài cái đã đi đến chân trời, tiếp theo biến mất không thấy gì nữa.
...
Thành Thiên Lương.
Thành này chính là một tòa thành lớn ở Vĩnh Châu.
Tùy ý đi trên đường cái cũng có thể nhìn thấy giang hồ hào hiệp quải kiếm bội đao.
Trong trà lâu tửu quán phần lớn là những người áo bó sát kình trang cao đàm khoát luận bàn chuyện giang hồ.
Nhưng đối với thế nhân bây giờ mà nói giang hồ chính là triều đình, triều đình chính là giang hồ, cả hai đã chặt chẽ đến không thể phân chia.
- Lại nói đến Long Ngọc Kiều, quả nhiên là một đời nữ trung hào hiệp. Chín tuổi tập võ, mười hai tuổi võ giả, mười lăm tuổi võ sư, hai mươi tuổi đến Võ Thánh, danh tiếng đứng đầu Sồ Phượng bảng Võ Thần Môn!
- Trước đó xuất thủ ở Nhạn Đãng Bát Sơn, liên diệt mười tám trại, kiếm thiêu Mã Phi Tà Đại Tông Sư Tà Đạo, là người có khả năng kế tiếp Võ Thần!
- Hiazzz... Nếu ta cũng có khả năng như Long Ngọc Kiều thì tốt quá…
Một vị hiệp nữ mặc áo bào đỏ hồng, trên tay nắm một chiếc roi đỏ hồng nghe thấy người bên ngoài nghị luận về vị nữ Tông Sư kia, trong mắt không khỏi hiện ra vẻ mơ ước.
Trong trà lâu nho nhỏ này chỉ có sáu bảy bàn.
Thiếu nữ áo đỏ đơn độc ngồi một bàn, cách đó không xa còn có một người trẻ tuổi ở bên cửa sổ ngắm phong cảnh, đàm đạo bàn luận với một bàn khác hết sức sôi nổi.
Cách đó không xa còn có một khách nhân mang theo mũ rộng vành, dáng người cao gầy như cây gậy trúc, uống rượu dường như chẳng thèm ngó tới những chuyện này.
Ánh mắt thiếu nữ thoáng nhìn thiếu niên, mặc dù cảm thấy đối phương giống như quý công tử dạo chơi hồng trần, nhưng toàn thân trên dưới không có một chút khí chất luyện võ, không khỏi quay đầu.
Mà trên một bàn cao đàm khoát luận, một vị lão giả mặt ngựa nào đó mở miệng nói:
- Thiên chi kiêu nữ như vậy cách chúng ta quá xa, vẫn phải xem bản lĩnh của các ngươi như thế nào... Thành chủ đại nhân đã bế quan ba tháng, dường như sắp trùng kích cảnh giới Đại Tông Sư rồi?
Một vị trung niên áo bào đen khác cười nói:
- Tông Sư, Đại Tông Sư gì chứ, cũng giống như trăm năm trước thôi... Bây giờ đều gọi Võ Thánh hoặc là Đại Võ Thánh... Võ Thần trị thế, ai dám xưng Tông Sư?
- Một khi Chương thành chủ trở thành Đại Võ Thánh vậy thì trong Võ Thần Môn, hạch tâm đệ tử cũng trở nên cao quý hơn một cấp? Có cơ hội thu hoạch được đại đan Võ Thần trong truyền thuyết đột phá cảnh giới Võ Thần!
Một thanh niên ngồi cùng bàn, đôi mắt tỏa sáng:
- Võ Thần sao... Thọ nguyên chí ít hai trăm năm, trong sử sách triều đại hơi ngắn một chút cũng chưa chắc đã kéo dài được hai trăm năm đâu!
Đến bây giờ, sự cường đại của Võ Thần cũng dần dần được lưu truyền ra, mọi người đều biết.
Thử hỏi phàm nhân ở đây có người nào không muốn nắm giữ vĩ lực vô biên, trường sinh bất tử chứ?
- Haizzz... Từ khi vị thần thoại võ lâm, môn chủ Võ Thần Môn bí ẩn mất tích, Võ Thần Môn đã trải qua đủ sóng gió, vất vả lắm mới ổn định lại... Nhưng cũng gian nan hơn trước đó, nghe nói đại đan Võ Thần cấp cho không chỉ càng ngày càng gian nan mà hiệu quả cũng không bằng lúc trước...
Lão giả mặt ngựa hạ giọng, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý:
- Lão phu có thân thích là tộc nhân làm việc ở trong Võ Thần Môn bởi vậy mới hiểu một chút nội tình...
- Lão đầu, nói một chút về thần thoại võ lâm cùng Võ Thần Đan đi!