Lúc này, thiếu niên mặc thanh bào gần cửa sổ nhìn lại mỉm cười:
- Hôm nay tất cả chi tiêu của tửu lâu bản công tử bao hết!
- Vị công tử này trượng nghĩa... Liên quan tới Môn chủ Võ Thần Môn, sự tích của vị Võ Thần này đã sớm lưu truyền rộng rãi... Hắn không chỉ là người đầu tiên đột phá cảnh giới Võ Thần còn kết thúc loạn thế, thành lập Võ Thần Môn... Nhưng cách nay đã hơn một trăm năm, rất nhiều chuyện đã không thể kiểm tra dấu vết.
Lão giả mặt ngựa thở dài:
- Ngược lại là đại đan Võ Thần, năm đó có thể nhấc lên một hồi gió tanh mưa máu.
- Ồ?
Thiếu niên mặc thanh bào hứng thú:
- Trước đó tại hạ vẫn luôn ở nhà đọc sách, không ra ngoài giang hồ ngược lại không biết quá nhiều chuyện về giang hồ võ lâm, trong đó có nội tình gì?
- Hắc hắc... Nói đến đây, không thể không nhắc tới chuyện năm đó Môn chủ Võ Thần Môn mất tích, Võ Thần Môn lâm vào phân liệt ... Nghe nói, mười mấy năm sau khi vị thần thoại võ lâm kia biến mất, tổng bộ Võ Thần Môn bộc phát đại chiến... Nguyên nhân gây ra hẳn là vì tranh đoạt vị trí Môn chủ Võ Thần Môn cùng di sản của vị thần thoại võ lâm kia…
- Khi đó... Thanh thế lớn nhất chính là chấp chưởng Võ Thần họ Liễu gần như đánh bại tất cả Võ Thần. Ngoài ra còn có chuyện, thủ lĩnh họ Chu về sau đổi thành vị thủ lĩnh họ Trương... Vị này rất khó lường, chuyện liên quan tới hắn lão phu cũng không dám nói...
Lão giả mặt ngựa rót cho mình một chén rượu:
- Dù sao... Vị Môn chủ Võ Thần Môn đời thứ hai đã ngự vũ thiên hạ... Mặc dù, người ta tuyên bố Võ Thần Môn vẫn luôn là vị thần thoại võ lâm kia chấp chưởng, chỉ là tạm thay môn chủ mà thôi...
- Môn chủ Võ Thần Môn đời thứ hai... Họ Trương...
Thiếu niên mặc thanh bào sắc mặt có chút kỳ dị, trong lòng tự nói một câu:
- Sẽ không phải... Là Trương Mính Đính đấy chứ?
Về phần họ Liễu, đại khái chính là Liễu Như Yên.
Chỉ là không nghĩ tới nữ nhân này vậy mà lại thua trong tay Trương Mính Đính?
Phương Tịch như có điều suy nghĩ, nhưng lại cười đến vô cùng thoải mái.
Có biến số, mới có thể có thu hoạch!
- Liên quan tới nội loạn tiếp theo của Võ Thần Môn... Vẫn mong vị lão tiên sinh này chỉ giáo.
Phương Tịch chắp tay với lão giả mặt ngựa.
- Dễ nói dễ nói…
Lão giả mặt ngựa hơi kinh ngạc, dường như có chút hiếu kỳ với vị thiếu niên Phương Tịch không hiểu thường thức này, nhưng vẫn nói:
- Nói đến đây, lại không thể không nhắc tới vị thần thoại võ lâm sáng tạo đại đan Võ Thần. Đan này có thể giúp Đại Võ Thánh đột phá cảnh giới Võ Thần chính là vô thượng tiên đan, thần đan! Tại sao... Chỉ có vị thần thoại võ lâm kia biết được thủ pháp chế tác mà hậu nhân chỉ biết là cần lượng lớn vật liệu Yêu Vương…
- Võ Thần Môn phân liệt cũng bắt đầu từ tranh đoạt di sản Võ Thần Đan…
- Mà tới được hậu kỳ, Võ Thần Đan gần như tiêu hao không còn, vị Môn chủ đời đầu còn chưa xuất hiện... Các Võ Thần tiếp thu ý kiến quần chúng, tham khảo Võ Thần Đan trân quý cuối cùng tìm kiếm ra một chế pháp bí dược đại đan đời mới.
- Nhưng đây... Cũng chính là nguyên nhân gây ra tai hoạ!
Lão giả mặt ngựa hừ lạnh một tiếng, trong giọng nói mang theo bi thương cùng phẫn nộ.
- Đây không phải chuyện tốt sao?
Phương Tịch hỏi ngược một câu.
Võ Thần đã có thể so với tu sĩ Trúc Cơ, lại thêm có Thú Huyết Đan còn sót lại, phỏng chế ra hóa phẩm kém chút dường như cũng không phải không có khả năng?
- Ha ha... Đại đan Võ Thần này hiếm có sao? Một số Võ thần lấy cảm hứng từ bí thuật Luyện Ma nuôi dưỡng Nhân dược, cũng chính là công pháp đặc thù để võ giả tu luyện tích súc khí huyết. Sau đó rút ra lượng lớn luyện hóa thành Võ Thần Đan... Cách làm này tổn thương nhân dược cực lớn, làm không tốt một mạng khó giữ.
- Mà một số Võ Thần lại không đành lòng như vậy, chỉ xem xem có thể lấy được khí huyết từ trên người yêu thú hay không... Cuối cùng đám người này giành được thắng lợi, nếu không Võ Thần Môn ta sẽ chẳng khác nào súc vật!
- Môn chủ Võ Thần Môn đương thời có nghiêm lệnh, không cho phép người làm thành đan, nếu không giết không tha!
Lão giả mặt ngựa bùi ngùi thở dài:
- Ngay cả như vậy... Một số Võ Thần cùng phương thức nhân đan kia vẫn còn tồn tại, thậm chí hợp thành tổ chức Nghịch Thần Hội, bình thường ẩn núp thật sâu, thỉnh thoảng ra ngoài tàn sát một phương, tế luyện nhân đan!
Lão giả mặt ngựa hừ lạnh một tiếng.
- Xem ra... Nhân đan này, chỉ có Võ Thần xuất thủ mới có thể luyện thành được.
Phương Tịch gật gật đầu, bỗng nhiên nói:
- Mặc dù ngươi có thân thích ở trong Võ Thần Môn cũng không thể biết được nhiều bí ẩn như vậy? Hẳn là... Vị thân thích kia chính là ngươi rồi?
- Đúng là như thế... Mộ Dung gia ta cũng là võ lâm thế gia. Đối với tiền căn hậu quả của Võ Thần Môn cũng chưa chắc đã biết rõ ràng như thế.
Thiếu nữ váy đỏ, ánh mắt sáng lên:
- Tiền bối hẳn là...
- Ha ha…
Lão giả mặt ngựa cười ha ha một tiếng:
- Không sai... Lão phu là Mã La Thần! Chính là Bộ Phong chấp sự của Võ Thần Môn, đến thành Thiên Lương có việc cần giải quyết... Vị bằng hữu này, mời!