Vừa dứt lời đám trung niên áo đen trong số bọn hắn, tay áo tung bay, bao vây một khách nhân.
- Các vị... Không biết tại hạ có gì đắc tội Võ Thần Môn?
Bị vây lại chính là vị khách nhân trước đó mang mũ rộng vành, tay dài chân dài giống như một cây gậy trúc.
- Ha ha... Các hạ chính là người của Nghịch Thần Hội?
Mã La Thần cười lạnh một tiếng:
- Mấy vị Đại Võ Thánh chúng ta ở đây đặc biệt chờ đợi các hạ.
- Bát Tí Diêm Vương?
Gậy trúc cười lạnh:
- Vậy mà có thể dẫn dụ được Đại Võ Thánh như ngươi đến đây, bỉ nhân hết sức vinh hạnh...
- Lại là người này!
Thiếu nữ áo đỏ của Mộ Dung gia vừa mừng vừa sợ:
- Hôm nay vậy mà có thể nhìn thấy nhiều cao thủ như vậy... Mộ Dung Đình ta coi như tam sinh hữu hạnh!
Ầm ầm!
Sau một khắc, cương khí đối bính kịch liệt lan tràn bốn phía.
Xuy xuy!
Trên bàn ghế lập tức hiện ra lỗ thủng thật nhỏ.
- Thư sinh ngốc, còn không đi mau!
Thân ảnh màu đỏ lóe lên, Phương Tịch dường như còn chưa kịp phản ứng đã bị Mộ Dung Đình ôm lấy, thi triển khinh công chạy ra khỏi trà lâu.
Khinh công của Mộ Dung Đình rất tốt, mặc dù ôm một người, nhưng cũng như một đóa hồng vân từ từ bay xuống đỉnh chóp của một dân phòng.
- Đa tạ vị nữ hiệp này cứu giúp!
Phương Tịch ôm quyền cảm tạ.
- Bớt nói nhảm, ta còn phải quan sát trận chiến của Đại Võ Thánh nữa!
Mộ Dung Đình khoát khoát tay, có chút không nhịn được.
Ầm ầm!
Lúc này thấy được kiếm quang, quyền phong, chưởng ảnh trong trà lâu giao thế lấp lóe, Mộ Nhiên ở giữa lầu hai đánh tới lầu ba tiếp theo xông phá nóc nhà.
Rầm rầm!
Cột trụ bị gậy trúc một chưởng đánh đứt, cả tòa trà lâu ầm vang sụp đổ hóa thành một vùng phế tích.
Sương mù không ngừng lượn lờ bốn phía, gậy trúc đứng tại chỗ bị bốn vị Võ Thánh vây quanh.
- Ngươi chạy không thoát đâu.
Trong tay Mã La Thần nắm hai thanh phán quan bút, lạnh giọng quát.
- Chạy? Ta cần gì phải chạy?
Vạt áo của tên gậy trúc nhuốm máu lại cất tiếng cười to:
- Là các ngươi chạy mới đúng!
- Cái gì?
Đám người Mã La Thần kinh hãi, chợt phát hiện phủ thành chủ có lực lượng khí huyết cường đại hiện lên!
Cương khí nồng đậm hội tụ, hóa thành một cự nhân bốn mặt tám tay đỉnh thiên lập địa!
- Chân thân… Võ Thần?
Mộ Dung Đình như nói mê, nỉ non.
- Không hay rồi... Là Võ Thần của Nghịch Thần Hội!
Đám người Mã La Thần thần sắc khẽ biến, liếc mắt nhìn nhau hóa thành mấy bóng đen, điên cuồng chạy trốn về bốn phương tám hướng.
Bọn hắn chỉ là Võ Thánh, gặp được đại quân đã có chút phiền phức.
Mà sau thông thần Võ Đạo thì khác biệt, có thể xem như là một địch quân!
Lúc này thân ảnh cự nhân đỏ tươi kia phát tán khí phách, thậm chí có thể làm cho Võ Giả bình thường ngây ra như phỗng, không dám động đậy!
- Khanh khách... Khanh khách... Là Võ Thần... Võ Thần Tà Đạo...
Mộ Dung Đình muốn cắn chặt răng ngà, lại không tự giác run lên.
Mặc dù nàng ngưỡng mộ những cao nhân Võ Đạo này, nhưng cũng hiểu biết phần lớn Võ Thần của Nghịch Thần Hội mẫn diệt nhân tính, giết người làm vui!
Xuất hiện ở nơi nào thì nơi đó sẽ có tai hoạ ngập đầu.
Thậm chí... Đồ thành!
- Hắc hắc... Bản tôn đã tiễn thành chủ lên đường... Cái gì mà tương lai của Võ Thần Môn, hạt giống Võ Thần chứ, đều phải chết!
Bóng người bốn mặt tám tay đỏ tươi mở rộng miệng, phát ra tiếng vang như lôi đình.
Bỗng nhiên!
Nó mở ra đôi cánh giống như đại bàng cánh vàng, bay tới bên này:
- Lần này trừ thành chủ còn có mấy con chuột nhỏ của Võ Thần Môn, không tệ không tệ... Vừa vặn giết toàn bộ lại đồ thành giải sầu một chút.
- Là Giới Sát Hòa Thượng!
Trong mắt Mã La Thần không khỏi tràn đầy tuyệt vọng.
Trong đám Võ Thần của Nghịch Thần Hội, mặc dù Giới Sát Hòa Thượng không phải là người mạnh nhất, nhưng sát tính lớn nhất, những nơi đi qua máu chảy thành sông!
- Giới Sát Hòa Thượng?
Phương Tịch như có điều suy nghĩ, danh tự này dường như hắn đã nghe qua rồi?
Ách... Lúc trước chỉ là tiểu lâu la đứng cuối cùng, nhưng hoàn toàn có chút ấn tượng.
Không nghĩ tới một tiểu hòa thượng mi thanh mục tú, bây giờ lại biến thành bộ dạng này.
Hắn nhìn về phía chân thân Võ Thần, có thể thấy bên trong là một tên hòa thượng mập tai to mặt lớn, trên mặt sát khí nghiêm nghị. Trên cổ còn treo một chuỗi tràng hạt dùng xương người xuyên thành.
- Chạy mau!
Mộ Dung Đình tóm lấy Phương Tịch muốn chạy lại phát hiện khí chất của Ngọc Diện thư sinh này chớp mắt có chút biến hóa.
Thậm chí ngay cả trong nội tâm nàng cũng hiện lên cảm giác nghiêm nghị.
- Giới Sát Hòa Thượng... Ngươi muốn đồ thành? Hẳn là muốn đồ luôn bản tọa hay sao?
Phương Tịch tiến lên một bước, cười lạnh mở miệng.
Thanh âm hắn tuy nhỏ, nhưng lại truyền rõ ràng vào trong tai Giới Sát Hòa Thượng khiến cho thân thể to mọng lắc một cái:
- Thanh âm này... Hình như có chút quen thuộc!
Giới Sát Hòa Thượng nhìn về nơi phát ra thanh âm, nhìn thấy một bóng người gần như trùng với bóng người trong cơn ác mộng, đang đứng trên nóc phòng cười lạnh nhìn hắn.