Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 636: CHƯƠNG 634: TRONG NHÁY MẮT 3

Người kia giống hệt như trăm năm trước, quân tử nhẹ nhàng mặc một bộ áo xanh, ôn nhuận như ngọc.

Trên mặt mang theo nụ cười lạnh lẽo, đôi mắt không chút vướng bận, nhưng lại cảm giác sâu không lường được...

- Môn chủ?

Giới Sát Hòa Thượng kinh nghi bất định hô một câu, sau đó quái dị hú lên một tiếng. Chân thân Võ Thần sinh ra cánh đại bàng màu làng nhanh chóng bay trở về.

Vô luận người kia có phải là môn chủ hay không, hắn cũng không muốn mạo hiểm!

Người này mặc dù thị sát, nhưng cũng hết sức cẩn thận, nếu không cũng sẽ không tiêu dao nhiều năm như vậy mà chưa từng bị Võ Thần Môn tiêu diệt!

Trong hư không, một đạo lục quang lóe lên rồi biến mất.

Tia sáng màu xanh biếc đuổi kịp chân thân Võ Thần, bỗng nhiên biến đổi hóa thành một đạo kiếm khí màu xanh, đỉnh thiên lập địa, dễ dàng phá vỡ chân thân Võ Thần của Giới Sát Hòa Thượng.

- A! Môn chủ tha mạng!

Giới Sát Hòa Thượng tiếng như lôi đình, chắp tay trước ngực cương khí huy sái.

Đáng tiếc, vẫn bị luồng kiếm khí màu xanh kia lướt qua cổ.

Ầm!

Thi thể không đầu từ giữa không trung rơi xuống nện ở trên mặt đất, vậy mà giống như đạn pháo hiện ra một cái hố sâu!

Thân thể Võ Thần quả thực không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng đối với Phương Tịch mà nói, muốn tiêu diệt một vị thể tu Trúc Cơ, đơn giản không cần tốn nhiều sức.

- Môn chủ?

Mã La Thần quay đầu nhìn một cái:

- Hẳn là đại môn chủ đến rồi? Không đúng... Giới Sát Hòa Thượng xưa nay không quá cung kính với môn chủ, căn bản sẽ không tôn xưng hắn là môn chủ.

Ngay sau đó, hắn nhìn thấy một màn khiến mình giật mình.

- Giới Sát Hòa Thượng... Chết rồi?

Một tia lục quang kia... Không... Không đúng... Lúc này, Mã La Thần mới phản ứng được. Vị thư sinh trẻ tuổi hỏi mình dường như có chút nhìn quen mắt... Giống như bức chân dung mà đại môn chủ treo trong thư phòng.

- Hắn... Hắn là...

- Ngươi là ai? Hẳn là Trương môn chủ của Võ Thần Môn?

Mộ Dung Đình giật mình nhìn qua Phương Tịch, mắt to chớp chớp trên mặt còn mang theo vài tia kích động đỏ ửng.

- Ta cũng không phải Trương Mính Đính...

Phương Tịch cười ha ha một tiếng, tiện tay ném ra một bình ngọc:

- Trong này có một hạt Thú Huyết Đan, có chút hiệu quả đối với đột phá Võ Thần, cho ngươi đấy. Ta còn có chuyện khác phải làm, cáo từ trước...

Lời còn chưa dứt, hắn đã hóa thành một tia sáng xanh đổ lấp lóe vài cái rồi biến mất ở phía chân trời.

Sau khi hỏi thăm tin tức trong dân gian cũng là lúc đi đến tổng bộ Võ Kinh của Võ Thần Môn, nhìn thấy vị môn chủ Trương Mính Đính kia.

- Thú Huyết Đan?

Mộ Dung Đình nhìn về phía Phương Tịch rời đi, đầu óc dường như bị chấn động rất nhiều, hơi choáng:

- Đây không phải là đại đan Võ Thần sao... Người này... Người này rốt cuộc là ai?

- Có thể gọi thẳng tên của đại môn chủ Võ Thần Môn, còn có thể có người nào?

- Nghĩ không ra... Thần thoại võ lâm đời trước, vậy mà trẻ trung như vậy sao?

Thiếu nữ nhận lấy Võ Thần Đan, gương mặt đỏ ửng, trong đôi mắt dường như có tinh thần lấp lóe...

Võ Kinh.

Nơi đây bị Yêu Ma Thụ gây họa, lưu lại một vùng phế tích.

Về sau Phương Tịch thành lập Võ Thần Môn ở nơi này, trấn áp thiên hạ, từ đây Cửu Châu tiến vào thời đại Võ Thần trị thế.

Mặc dù Võ Thần Môn trải qua nội loạn, bách tính Võ Kinh tử thương thảm trọng.

Nhưng thời gian có thể che hết tất cả vết sẹo... Lúc này Võ Kinh lại khôi phục lại thời điểm cực thịnh.

Võ Thần Môn, tổng bộ.

Trong trời cao, Phương Tịch đứng chắp tay, thần thức quét qua, kiến trúc phía dưới rõ mồn một trước mắt.

Trong gian phòng nào đó ở dưới mật thất.

Trương Mính Đính đang ngồi xếp bằng, cương khí dày đặc quanh người, tạo thành một tầng phòng ngự giống như áo ngoài.

Không!

Không phải cương khí mà khắc sâu hơn, cao hơn lực lượng khí huyết một cấp độ!

- Haizzz?

Trương Mính Đính giữ lại hai sợi râu trông thành thục nho nhã, chợt cảm nhận được tồn tại khủng bố nào đó giáng lâm, lông tơ toàn thân dựng thẳng không khỏi đứng người lên, gầm thét một tiếng.

Ầm ầm!

Tầng hầm trực tiếp nứt ra, hiện ra bầu trời đêm một mảnh đen kịt.

Không chỉ như vậy, một viên Nội đan màu đỏ sậm trong đan điền của hắn đang hung mãnh liệt bộc phát khiến cho từng tầng từng tầng lực lượng khí huyết, giống như xích hồng thủy triều quét sạch bốn phía.

Loại uy năng này thậm chí đã vượt qua cấp độ Võ Thần!

Đến Luyện Thể cấp bảy cũng chỉ có thể so với tu sĩ thể tu cảnh giới Kết Đan sơ kỳ!

- Đây là... Khí Huyết Bão Đan!

Thần thức Phương Tịch cẩn thận quan sát biểu hiện của Trương Mính Đính, trong lòng bỗng nhiên hơi động:

- Không nghĩ tới... Khởi đầu năm đó, thật sự có thể khiến cho Võ Thần Môn thành công... Khó trách Trương Mính Đính có thể thu được thắng lợi cuối cùng!

Mặc dù Liễu Như Yên lôi kéo được nhiều người, địa vị cao hơn thì sao?

Trong Võ Thần Môn, chung quy lại vẫn là thực lực quyết định hết thảy!

Nhưng hắn suy nghĩ một lúc, cũng không hiện thân mà là hóa thân một tia lưu quang màu xanh, nhanh chóng rời đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!