Virtus's Reader
Cẩu Tại Yêu Võ Loạn Thế Tu Tiên

Chương 638: CHƯƠNG 636: HUYẾT ĐAN 2

Ầm!

Sắc mặt Trương Mính Đính hoảng hốt, nhưng đã không kịp nữa rồi.

Hắn bị một tấm chắn màu xanh đập trúng, rơi vào trong một ngọn núi nhỏ hơn mười trượng.

Ầm ầm!

Từng cánh tay màu xanh rơi xuống, vô số binh khí nện ở trên ngọn núi nhỏ.

Trong khoảnh khắc, san trọn toà núi nhỏ thành bình địa.

Mặt đất Võ Kinh run rẩy, giống như phát sinh một trận địa chấn nhỏ.

Từng đạo chân thân Võ Thần bay lên giữa không trung, nhưng khi bọn hắn nhìn thấy cự nhân màu xanh vùng ngoại ô cao hơn bọn họ lớn gấp mười gấp trăm lần, cùng uy năng kinh khủng thì liên tục rụt trở về.

Mặc dù Võ Thần, hầu hết là một đám điên, nhưng cũng biết xem xét thời thế, sẽ không chịu chết uổng!

- Đã chết rồi sao?

Ất Mộc Pháp Thân to lớn tiêu tán, Phương Tịch chắp hai tay sau lưng, rơi vào một mảnh đá vụn trước đó.

Thần thức quét qua thấy được Trương Mính Đính rơi xuống dưới đáy hố to, tứ chi coi như hoàn hảo, nhưng thân thể lại như búp bê vải rách.

Nhưng trong đan điền người này, viên Huyết Đan vẫn đang chập trùng, duy trì một chút hy vọng sống cuối cùng.

Thậm chí, nương theo Huyết Đan chuyển động lực lượng khí huyết nồng đậm đang lấy tốc độ kinh người, khôi phục thương thế của Trương Mính Đính.

- Xem ra không chết... Vậy thì đi ra cho ta!

Phương Tịch phát ra một đạo thần thức truyền âm.

Một lát sau.

Ầm!

Loạn thạch vẩy ra, Trương Mính Đính đi ra, y phục trên người rách tung toé, chân cũng có chút khập khiễng. Mặc dù Huyết Đan trong cơ thể đang toàn lực trị liệu thương thế của hắn, nhưng muốn khôi phục như ban đầu cũng không phải chuyện một ngày hai ngày.

Bây giờ xem như miễn cưỡng khôi phục một vài hành động nhỏ mà thôi.

- Trương Mính Đính, bái kiến môn chủ!

Trương Mính Đính nhìn qua Ất Mộc Thần Quang tiêu tán, thân ảnh tuổi trẻ không khác gì trăm năm trước, bản thân cũng giống như trăm năm trước quỳ xuống.

- Trương Mính Đính... Ngươi khá lắm, khá lắm.

Phương Tịch cười ha ha một tiếng:

- Xem ra có đôi khi, nuôi thả cũng không tệ... Vậy mà có thể tự hành đột phá tới trên cảnh giới Võ Thần. Không tồi, ta rất xem trọng ngươi...

Mặc dù Trương Mính Đính đã không có thần thông thức tỉnh nhục thân, nhưng cũng xem như không tệ, dù sao cũng đã tự hành tìm tòi con đường riêng.

- Không dám, đây đều là công lao của môn chủ... Năm đó môn chủ mất tích, Liễu sứ giả dẫn đầu tạo phản, thuộc hạ bất đắc dĩ chỉ có thể trấn áp. Sau đó đại hành chức vụ môn chủ, bây giờ môn chủ trở về Võ Thần Môn, vẫn xin môn chủ quyết đoán.

Trương Mính Đính chủ động nói ra sự tình lúc trước.

- Đã là chuyện cũ của mấy thập niên trước rồi, không cần phải nói...

Phương Tịch khoát khoát tay:

- Ngươi làm môn chủ của Võ Thần Môn coi như không tệ, ta đại khái có thể trợ giúp... Ngoài ra nói cho ta những tin tức liên quan đến Võ Tiên Đạo cùng với Yêu Ma những năm ở Đại Lương đặc biệt là liên quan tới Yêu Ma Thụ!

Hắn không có hứng thú làm mưa làm gió ở Đại Lương, bây giờ hơn phân nửa lực chú ý đều đặt ở Tàn phiến cùng thế giới hoàn toàn mới.

Mà trước khi tới tìm hiểu về hành động trị vì của Trương Mính Đính.

Võ Thần Môn dưới sự trị vì của hắn, bách tính coi như vượt qua được, vậy là đủ rồi.

- Vâng...

- Dưới chỉ đạo của môn chủ, ta bù đắp Võ Đạo... Khí Huyết Bão Đan làm chủ, hỗn hợp một ít Nội Đan Thuật...

Trương Mính Đính lập tức thuật lại.

Phương Tịch nghe vô cùng chăm chú, đến cuối cùng đặt bàn tay ở đan điền của Trương Mính Đính cảm nhận được Huyết Đan vận chuyển, sau đó như có điều suy nghĩ:

- Mính Đính.

- Môn chủ xin chỉ điểm…

Trương Mính Đính lộ vẻ chờ mong.

Mặc dù hắn hoàn thiện bí pháp Khí Huyết Bão Đan, nhưng chân chính mở đầu lại là vị môn chủ đời đầu này.

- Ý nghĩ của ngươi, nhìn chung là đúng, nhưng một bước cuối lại xảy ra chút đường rẽ, kết thành một viên tử đan...

Phương Tịch thở dài một tiếng, đã biết vì sao trạng thái của Trương Mính Đính lại khác với tu sĩ Luyện Thể cấp bảy rồi.

- Tử đan?

Thần sắc Trương Mính Đính khẽ biến, hắn cũng mơ hồ cảm giác được Huyết Đan của mình có chút không đúng. Bây giờ nghe Phương Tịch đề cập, trong lòng lập tức rối bời.

- Vạn vật dựa vào âm mà ôm lấy dương, năng lượng hài hòa... Cái gọi là Kết Đan chính là phải có một tia hoạt khí... Huyết Đan của ngươi mặc dù miễn cưỡng ngưng kết thành một viên, nhưng cuối cùng thiếu một tia hoạt khí cũng thiếu một tia bất tử...

Phương Tịch nhìn qua Trương Mính Đính vô cùng tiếc hận.

Tử đan này cùng loại với Giả Đan, mặc dù tấn thăng đại cảnh giới, nhưng tiếp sau hoàn toàn vô vọng.

Vị Võ Đạo kỳ tài này, mặc dù khai sáng ra cảnh giới trên Võ Thần, nhưng đối mặt với cửa ải lớn như Kết Đan chung quy lại vẫn đi một bước sai lầm lâm vào con đường tuyệt vọng!

Lúc trước Phương Tịch không đi trên Khí Huyết Võ Đạo cũng bởi vì lo lắng phương diện này.

Người khai sáng hệ thống mới, mặc dù nhìn như phong quang vô hạn, nhưng phía trước là một vùng tăm tối, tràn đầy bụi gai.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!