Hơi không chú ý sẽ ngộ nhập lạc lối, thậm chí khó mà vãn hồi!
- Vạn vật dựa vào âm mà ôm lấy dương, lực lượng hài hòa...
Trương Mính Đính tựa như không nghe ra sự tiếc hận trong giọng nói của Phương Tịch ngược lại hai mắt xuất thần, lầm bầm câu này, đôi mắt bỗng nhiên sáng lên:
- Ta hiểu rồi... Đa tạ môn chủ chỉ điểm... Võ Tiên Đạo, phương pháp Khí Huyết Bão Đan... Cuối cùng cũng xem như viên mãn.
Về phần con đường của bản nhân hắn, xem ra Trương Mính Đính đã không để ý lắm.
- Thôi, chính ngươi rõ ràng là tốt rồi... Yêu Ma Thụ đâu?
Phương Tịch hỏi.
- Chuyện này... Thuộc hạ chỉ biết được một chút...
Vẻ vui mừng trên mặt Trương Mính Đính dần dần rút đi, hóa thành một tia sợ hãi:
- Thuộc hạ biết môn chủ vẫn luôn chú ý tới Yêu Ma Thụ, bởi vậy cũng phái người truy tra tin tức liên quan... Năm mươi năm trước đã từng phát hiện ra manh mối, tìm tới Ma Vực Yêu Ma Thụ...
- Khi đó thuộc hạ đã ôm Huyết Đan, cô đọng Đan Kình, tự khoe là vô địch thiên hạ, không chỗ nào không thể đi... Kết quả, lại bị ngăn cản ở bên ngoài Ma Vực Yêu Ma Thụ...
Trên mặt Trương Mính Đính hiện ra một tia chấn động:
- Nhưng mà... Thuộc hạ ở ngoài Ma Vực quan sát ba năm, xác nhận Yêu Ma Thụ đã trưởng thành đến cực hạn. Thậm chí có thể trở thành đại hại giới này... Mà ngày đó, thuộc hạ đã thấy Yêu Ma Thụ biến mất…
- Ồ?
Phương Tịch hứng thú:
- Nói kỹ một chút xem... Thôi, chúng ta đi về trước. Sau này ngươi phối hợp với ta một phen, ta muốn đích thân đến xem!
Tấn thăng Kết Đan, thi triển Khô Vinh Quyết liên quan tới Hồn Đạo bí thuật, lại thêm thi thuật giả chủ động phối hợp. Phương Tịch cảm thấy thần thức mình hẳn là đủ cường đại, có thể nhìn thấy cả đoạn ký ức.
Võ Kinh.
Võ Thần Môn trải qua trăm năm phát triển sớm đã không còn phong cách thô hào trước đó.
Mà càng thêm tráng lệ, giống như hoàng cung!
Trước đó Trương Mính Đính đột phá dưới mật thất dưới đất, trên mặt đất tạo thành hố to, lúc này lại không thèm để ý tới.
Vút! Vút!
Giữa không trung hai đạo lưu quang rơi xuống bên cạnh hố to, chính là Trương Mính Đính cùng Phương Tịch mang theo mặt nạ màu xanh.
- Đại môn chủ!
Mấy vị Võ Thần đi lên, nhìn thấy Phương Tịch bên cạnh Trương Mính Đính có chút kinh nghi bất định.
- Vị này là Mộc tiên sinh, bổn môn chủ quen biết trước đó...
Trương Mính Đính cười nói:
- Nhanh chuẩn bị gian phòng tốt nhất cho Mộc tiên sinh, ngoài ra... Tặng Võ Thần lệnh cho tiên sinh, tất cả cơ mật của Võ Thần Môn đều nói với Mộc tiên sinh!
Mấy vị Võ Thần đóng giữ liếc nhau, sau đó khom người:
- Tuân mệnh!
Hiện tại ở trong Võ Thần Môn, Trương Mính Đính nắm đấm lớn nhất đương nhiên hắn nói cái gì chính là cái đó.
- Ngươi nghỉ ngơi thật tốt, ngược lại không cần chuẩn bị phòng khách cho ta, trực tiếp dẫn ta đến khố phòng cùng thư phòng là được.
Phương Tịch chắp hai tay sau lưng hứng thú đánh giá Võ Thần Môn hoàn toàn mới.
Ngược lại rất có cảm giác thương hải tang điền.
- Nếu đã như vậy, Mộc tiên sinh xin cứ tự nhiên... Tại hạ còn phải đi nghỉ ngơi một đêm, chỉnh sửa lối suy nghĩ tối nay thành sách, đến lúc đó vẫn mong tiên sinh chỉ điểm!
Trương Mính Đính cười đáp ứng, khập khiễng rời đi.
- Làm sao? Còn không dẫn đường?
Phương Tịch nhìn qua mấy vị Võ Thần kia, đột nhiên nở nụ cười.
- Mời ngài!
Mấy vị Võ Thần này lập tức cúi người.
Ngoại giới ai nói Võ Thần bạo ngược vô thường, chẳng chút liên quan nhé…
Phương Tịch gật gật đầu, dưới mặt nạ hiện ra vẻ mỉm cười.
Mấy ngày sau.
Hắn ở trong thư khố khép lại một bản điển tịch cuối cùng:
- Thì ra... Trăm năm qua xảy ra nhiều chuyện như vậy.
- Trương Mính Đính tấn thăng Võ Tiên thậm chí có thể đối kháng bản thể yêu ma... Cũng phân tích không ít, đáng xem.
Phương Tịch duỗi tấm lưng một cái, đi ra khỏi thư phòng.
Ở bên ngoài, sớm có một vị thị nữ dáng người cao gầy, đùi thon dài, mặc một bộ màu tím váy ngắn chờ đợi:
- Nô tỳ Hàn Nguyệt, bái kiến Mộc tiên sinh... Tiên sinh có gì phân phó cũng có thể nói cho nô tỳ, môn chủ sớm có phân phó, nhất định phải thỏa mãn mọi yêu cầu của tiên sinh.
Hàn Nguyệt môi hồng răng trắng chính là một đại mỹ nhân quốc sắc thiên hương.
- Ồ?
Phương Tịch hứng thú nắm cằm của nàng, nhìn chăm chú khuôn mặt Hàn Nguyệt một hồi.
Mắt nàng màu tím tự nhiên, nhưng chẳng biết tại sao khi Phương Tịch nhìn thấy nàng linh quang trong não hải lóe lên, từ trong trí nhớ hiện ra một khuôn mặt trắng trắng mập mập.
- Ngươi có quan hệ gì với Hàn mập, hơn một trăm năm trước làm ăn ở thủ phủ Định Châu?
Bỗng nhiên linh quang Phương Tịch lóe lên, lên tiếng hỏi.
- Tổ tịch của Nô tỳ ở thành Tam Nguyên, trong các vị tổ tiên dường như có một vị như thế…
Hàn Nguyệt ngẩng đầu, có vẻ nghi hoặc.
- Thì ra là thế... Không sao, ngươi đi xuống đi.
Phương Tịch khoát khoát tay:
- Sau này ta sẽ nói tốt cho ngươi vài câu trước mặt Trương môn chủ.
Nô tỳ bị đuổi đi, đầu óc mơ hồ Phương Tịch đi thẳng tới chỗ ở của Trương Mính Đính.
Người này vừa vặn bưng một cái hộp, muốn ra ngoài.